"Có lẽ, đôi khi một người xuất hiện như ánh nắng lặng lẽ - không để sưởi ấm cả thế giới, chỉ để sưởi ấm một người." LƯU Ý: ảnh là của pin, vì LNQ không tồn tại nên không có ảnh, tôi không ăn cắp ý tưởng của bất cứ ai, đọc truyện no toxic.…
Sinh Khánh Duy là thần.Tiếc rằng thế giới mà đến người phàm cũng ngự kiếm, kết đan từa lưa hột dưa thế này. Thần linh bị biến thành một khái niệm phù du vô nghĩa.Tiên giới người phi thăng càng ít, mà thần hạ phàm càng nhiều.Chớp mắt, trên Tiên giới chỉ còn mỗi Sinh Khánh Duy.Hắn nghĩ." Hay là...mình cũng hạ phàm a? "______________________________________________…
Thể loại: truyện ngắn, bách hợp.Nhân vật chính: Tuệ Tâm - Tuệ Tư.Văn án:Nàng hỏi ta: Người tin rằng có kiếp sau hay ko?Ta đáp: Có. Kiếp này là hình chiếu của kiếp trước, kiếp sau sẽ là hình chiếu của kiếp này. Tuần hoàn theo quy luật nhân quả.Nàng lại hỏi ta: Kiếp này nếu ta một lòng hướng về người, hành thiện tích đức, chỉ mang 1 tâm nguyện kiếp sau được cùng người. Nếu có kiếp sau....._ Được.…
Đây ko phải tiểu thuyết, mà là nổi đau của 1 kiếp ngườiChẳng giấu gì, quá khứ của tôi không tốt, phải nói tôi bị thiếu tình thương bị lạnh nhạt, hằng ngày phải chịu đựng từng lời nói chửi rủa, xúc phạm, độ tuổi 12-13 ấy rất dễ bị kích động, đến giờ tôi vẫn nhớ như in cái ngày mẹ chửi rủa tôi, nói tôi lớn lên chỉ có đứng đường mà kiếm sống, bà ấy là mẹ của tôi đấy bà ấy có nghĩ đến cảm xúc của tôi khi nghe đc những lời đó không, tôi phải sống trong thời gian dài tự nhốt bản thân tách biệt với gia đình và mọi người xung quanh, tôi dần sợ tiếp xúc với mọi người, bởi lẽ thời ấy tôi là con gái mà nặng 85cân vừa xấu và béo, và tôi đc đem ra làm đề tài để trêu chọc, chỉ cần tôi ik ngang qua thì sao lưng đã tràn đầy những nụ cười rôm rả. Để r khi lớn hơn chút, tôi cố hòa nhập hơn nhưng khó lắm, đến cái năm tôi đòi tự tử thì gia đình mới nhẹ nhàng với tôi hơn, mấy năm nay tôi sống cũng tốt hơn nhưng nhưng ám ảnh tâm lí vẫn còn, r em gặp đc bé **, quen qua game thôi, rồi tui làm quen đòi làm người yêu, nhưng thật sự vốn dĩ chỉ tính chs đùa r buôn thoi, sao này tui mới bt, em ấy cũng quen tui để trap cho vui r đá, nhưng mà dần dần chúng tôi có tình cảm, lần đầu tiên có người yêu tôi, là lần đầu tiên có người không lợi dụng, ko chê bai tôi sẵn sàng yêu tôi, em ấy bấy giờ chả khác gì tia sáng cuối đường hầm, bt đc hoàn cảnh của em ấy, em thương em ấy hơn bao giờ hết, Thật ra từ lúc bắt đầu t đã nghĩ đến kết quả r, dùng chút tình thương che chở cho em ấy, còn bản thân tôi sao cũng đc, tôi ko có ư…
Cô: Nguyễn An Lạc là một người tính tình kỳ quái, mặc dù vậy nhưng nhan sắc phải gọi là đỉnh chóp trong trường THPT Nằm ngay trung tâm Thành Phố. Xinh đẹp đến cỡ nào? Xinh đẹp đến mức nam nữ sinh trường bên cạnh tan học ngày nào cũng phải qua đây ngắm lấy người một lần. Nhưng mà Nguyễn An Lạc trời cho nhan sắc nhưng không có hướng dẫn sử dụng, làm thầy cô trong trường phải đau đầu nhưng thành tích lúc nào cũng nằm trong top 10 toàn khối nên không thể nói gì được nàng, thêm nữa nàng cũng được coi là thiên kim tiểu thư nhà họ Nguyễn, thử hỏi trên đời này có ai đi học lại dắt theo một con Husky chưa? Chắc chắn chỉ có mình An Lạc nàng.Chó cùng chủ quậy trường đến gà bay heo chạy, vậy mà đến một ngày bị một học sinh chuyển trường trị tội, gặp cô còn thiếu điều lắc đuôi. Nàng: Trần Bảo Ngọc, viên Ngọc Quý của Long Vương, Tam công chúa ngự trị tại vùng biển phía Nam.Tính tình nàng ổn trọng nghiêm túc điểm khác biệt của nàng đối với mọi người Châu Á chính là có đôi mắt màu xanh của biển vì vậy lúc mới chuyển trường nàng đã trở thành sự khác biệt. Nhưng...trên đời này khác biệt quá sẽ trở thành lập dị trong mắt người khác, có người tò mò còn có người lại dùng nó để ức hiếp nàng, nhưng nàng là ai? Tâm cơ thâm sâu như nàng cớ gì lại phải chịu đựng con người thâm sâu tàn độc, chỉ vì nàng biết nếu làm long trời lỡ đất nàng chắc chắn sẽ không thể ở lại nhân giới để tìm Đại Ca của nàng, vì một nữ nhân trần thế mà lang bạt chốn trần giang. Ấy vậy mà nàng được người bảo vệ, người kia lại…