Trong fic này, mọi người không phải lo sợ bất cứ điều gì nữa, không có đau thương, chỉ có hạnh phúc. Thế giới mà au tạo nên để các em học sinh có thể trở thành niềm tự hào đúng với hai chữ "học sinh", thứ các em cầm trên tay ngay lúc này đã là bút viết, tập sách, không còn là những thứ vũ khí man rợn khi ấy, gian khổ đã qua đi, và giờ đây, với ngòi bút trong tay, họ sẽ tự viết ra những chuyện tình màu hường đẹp đẽ ở độ tuổi tuyệt vời nhất cho riêng mình, độ tuổi học trò. P/S: Fanfiction của K-drama "Duty After School", au sẽ viết các couple mà au yêu thích trên phim thôi nhé.…
Thể loại: Hiện đại, Viễn tưởng, Sủng Ngọt, Có baby, Tác giả: Phong Nguyệt Nhập HoàiHEĐộ dài: 143Tình trạng: Hoàn convertCố Vi Lan là trợ lý riêng kiêm quân y của Ứng Ngộ đã nhiều năm. Trong cảm nhận của cô, Ứng Ngộ là một chỉ huy lạnh lùng, trầm ổn, không thích nói chuyện cũng không dễ gần. Dường như giữa anh với những người khác luôn có một khoảng cách nhất định. Có thể là vì anh là chỉ huy tối cao của quân đội liên bang, quyền lực có thể nói là chỉ đứng sau Tổng thống, cũng có thể là vì thân phận mị ma phân hóa duy nhất tồn tại trên hệ tinh hà của anh. Nói tóm lại, Ứng Ngộ là một sự tồn tại đặc biệt, là chiến thần của Liên bang đế quốc.Cho đến một ngày, trong một lần giao chiến với Địa Ngục tinh khiến Ứng Ngộ bị thương, vẫn luôn hôn mê không tỉnh, Cố Vi Lan thân là tùy hạm quân y chịu trách nhiệm chữa trị cho anh. Có thể là do bị thương quá nặng, kích thích chế độ phòng thủ trong cơ thể Ứng Ngộ, khiến anh biến về dạng phân hóa mị ma. Cố Vi Lan vừa xử lý vết thương cho anh, vừa nhìn hai cái sừng, cùng cái đuôi hình tam giác của Ứng Ngộ, cảm thấy quan chỉ huy lúc này có chút... đáng yêu.Nào ngờ, đúng lúc này Ứng quan chỉ huy tỉnh lại, đôi mắt đen sâu thẳm nhìn cô đầy nguy hiểm. Cố Vi Lan còn chưa kịp phản ứng đã bị anh ôm vào ngực, muốn phản kháng nhưng tay đã bị anh giữ chặt. Cố Vi Lan bị đè ở khoang nghỉ ngơi, ngẩng đầu liền thấy hai chiếc sừng nhỏ trên đầu anh trở nên đỏ thẫm, rõ ràng là phản ứng của mị ma trong thời kỳ nhạy cảm! Cô vốn muốn báo lại việc này cho tổng bộ, nhưng…
Doo đang chăm chỉ nấu ăn cho Gem iu của mình thì bỗng nhiên trên lầu có tiếng hét thất thanh , Doo liền chạy xem xem thì chẳng thấy Gem đâu chỉ thấy một bé cưng khoảng chừng 4 tuổi đang đứng đó mếu máo có vẻ như sắp khóc.- Doo ơi... sao em nhỏ xíu vậy nè * Truyện dựa trên trí tưởng tượng của tác giả ạ vui lòng không mang truyện ra ngoài cũng như là không áp dụng lên người thật , đây là lần đầu viết nên mong mọi người ủng hộ và nếu có gì sai dót mong mọi người sẽ chỉ giáo thêm*…
Dù cho những đám mây mỏng trên nền trời hay là đám đông xô bồ ngoài kia, em chỉ nhìn thấy một mình anh, trong giấc mơ không màu ấy.Anh là "Flouxetine" của nó...…