Vô tình gặp tai nạn Tiểu Thanh quay về năm 17 tuổi . Cô gặp lại mối tình đầu đã chia tay , nhưng cô biết số phận vẫn như vậy cô đã tìm mọi cách để tránh xa người ấy để không vướng vào cuộc tình đầy ngang trái khiến trái tim cô đau lòng....…
Dương là một ca sĩ diễn trong game show Nhí Nhảnh 502, một ngày đang chuẩn bị đi nghỉ ngơi sau buổi làm việc mệt mỏi thì cả nhóm không thuê được khách sạn.Một cô gái thấy vậy, liền chỉ mọi người đến gia đình mà cô quen để ở nhờ, và đó là ngôi nhà của gia đình Hùng sinh sống.Đã vậy, Hùng là một cậu hoc sinh 14 tuổi luôn chăm học rồi bỏ một ít thời gian chủ nhật ra xem game show hàng ngày, đặc biệt là theo dõi Dương. Gia đình Hùng chấp nhận, Hùng phấn khích với Dương bỏ luôn bài vở, câu chuyện bắt đầu từ đó...…
Tình yêu mau nở chóng tàn, một cuộc hôn nhân phai dần theo thời gian, giấc mơ nay bỗng vụt tắt, chỉ để lại đau thưong cho nạn nhân của cuộc đổ vỡ...chính là đứa trẻ…
tất cả những câu truyện này đều đến từ giấc mơ của tôitôi không rõ nó từ đâu tới, tại sao tôi lại thấy nhưng nó khiến tôi-người không thể khóc nhiều năm bật dậy là khóc như 1 đứa trẻ…
Serotonine là hoocmon hạnh phúc , nó chỉ có được khi bạn được yêu thương và trân trọng. Đó là điều thực sự mà tôi muốn có , muốn nó tràn ngập trong con người nhỏ bé chịu nhiều đau thứ này . Ai đó có thể giúp tôi không ? You ? Myself ? who ????…
Đôi khi mình sẽ gặp những giấc mơ thật đáng yêu và ly kì, để lưu lại nhưng câu chuyện nhỏ đó mình đã viết ra series này. Mình không giỏi văn và thương xuyên sai chính tả, mong bạn đọc thông cảm góp ý nhẹ nhàng, mình sẽ cố khắc phục ạ…
Ngày mà tôi đau khổ nhất cũng chính là khoảnh khắc tôi gặp lại em qua những chuyến giấc mơ kì ảo...Hãy cùng nhau bước vào thế giới của những giấc mơ nhé...Nơi bắt đầu của sự kết thúc... Và sự kết thúc của một khởi đầu mới…
Những kí ức mơ hồ, những nỗi nhớ không rõ ràng, những đoạn tình cảm còn đang dang dở,...Anh là ai, sao chỉ có thể gặp anh trong mơ vậy ? Đây có phải là duyên âm không...?…
Mô tả về những drama hằng ngày trong cuộc sống của ta, đa số là nhớ lại những chuyện trước đây và vài việc xảy ra gần đây. Cú sốc đầu đời. Ta hình như là đại oan loại. Đại hội vạch mặt. Những giấc mơ drama...... vân vân và mây mây…
Câu chuyện được xây dựng trên một thế giới giả tưởng. Hôm ấy, Hàn Chi Băng đã đi tái khám tại bệnh viện Kinh Sơ. Cô đã gặp anh, người đã cứu giỗi dỗi cô khỏi vực thẳm tâm lý bấy lâu. Anh ấy suất hiện mang theo thứ ánh sáng khiến người ta chói mắt, nhưng nó lại có một sức hút lạ thường và còn cả ấm áp nữa...…
Hãy tưởng tượng ra một thế giới nơi con người ngừng phát triển khi đến ngưỡng tuổi 18.Họ sẽ chỉ già đi khi gặp được nửa còn lại thích hợp dành cho mình. Như vậy, hai người có thể cùng nhau già đi, chung sống với nhau đến đầu bạc răng long. Quả là một thế giới tràn ngập màu hồng, phải không?Phải vậy không?Nhưng sẽ thế nào nếu con người bị sự bất tử, bị cái đẹp của sự sống vĩnh cửu quyến rũ?Đây là câu chuyện về một ác quỷ không cần tình yêu. Nó tìm và giết tất cả những [Soulmate] của nó, hay những người mà nó nghi là [Soulmate] qua các thập kỉ, đổi lấy cuộc sống vĩnh hằng. Đây là câu chuyện về người tôi yêu.---Cover designed by @_-Solivagant-_…
Người đời từng quỳ lạy nàng, cũng từng đập nát tượng thần của nàng. Thiên đình chán ghét quỷ khí trong nàng, quỷ giới lại cười nhạo sự mềm lòng ấy. Nàng đứng giữa hai phía, không thuộc về nơi nào cả, nhưng cũng chẳng còn thấy đau nữa. Dù sao từ rất lâu trước kia, trái tim nàng đã chết lặng dưới vô số kỳ vọng cùng những lời ca tụng giả dối rồi. Cho đến khi nàng nhìn thấy Xie Lian.Năm ấy, Thái tử điện hạ của Tiên Lạc đứng giữa đài cao vạn người ngước nhìn, bạch y như tuyết, kiếm quang lạnh đến mức tựa hồ có thể xé đôi trời xanh. Người đời nói ngài sinh ra đã là thần minh, là ánh mặt trời rực rỡ nhất nhân gian, là kẻ dù ngã xuống bao nhiêu lần cũng sẽ lại đứng dậy giữa tiếng tung hô của chúng sinh. Nàng đứng rất xa nhìn người ấy, xa đến mức ngay cả tư cách bước tới cũng không có, nhưng lại nhớ mãi dáng vẻ ấy suốt hàng trăm năm sau. Nhớ mũi kiếm sáng như tuyết bạc giữa trời đêm, nhớ giọng nói ôn hòa kia, nhớ câu nói "Ta muốn cứu vớt chúng sinh" được thốt ra nhẹ nhàng đến mức như thể cứu người vốn là chuyện hiển nhiên nhất trên đời.Mà cũng chính từ khoảnh khắc ấy, nàng mới hiểu được mình rốt cuộc đã thiếu thứ gì.Không phải thiên phú. Không phải sức mạnh. Cũng chẳng phải lời ca tụng của người đời.Mà là dũng khí để sống thành chính mình.Người nọ giống mặt trời. Còn nàng chỉ là một cái bóng đứng ngoài ánh sáng, lặng lẽ ngước nhìn suốt tám trăm năm.…