Dương là một ca sĩ diễn trong game show Nhí Nhảnh 502, một ngày đang chuẩn bị đi nghỉ ngơi sau buổi làm việc mệt mỏi thì cả nhóm không thuê được khách sạn.Một cô gái thấy vậy, liền chỉ mọi người đến gia đình mà cô quen để ở nhờ, và đó là ngôi nhà của gia đình Hùng sinh sống.Đã vậy, Hùng là một cậu hoc sinh 14 tuổi luôn chăm học rồi bỏ một ít thời gian chủ nhật ra xem game show hàng ngày, đặc biệt là theo dõi Dương. Gia đình Hùng chấp nhận, Hùng phấn khích với Dương bỏ luôn bài vở, câu chuyện bắt đầu từ đó...…
Mỗi buổi trưa bố tôi ôm mảnh chiếu manh ra đó, luôn kèm theo là ấm nước chè xanh ngon đặc. Tôi chẳng biết nó ngon ở đâu nhưng tôi luôn nghe bố tôi nói thế, còn theo cảm nhận riêng của tôi thì nó thật sự chán ngắt với cái vị chát của riêng nó. Nói là thế mà tôi vẫn không thể phủ nhận sự hấp dẫn của nó bởi cái mùi hương dễ chịu từ ấm chát chè ấy tỏa ra mỗi khi mở nắp…
Trong này sẽ tập hợp những bài chúc mừng sinh nhật Kakashi-sensei. Được đăng tải vào ngày 15/9, cũng là sinh nhật của Kakashi-sensei đẹp trai. À mà bí ý tưởng thì truyện sẽ hoàn nha, có ý tưởng thì mình sẽ đang truyện.Lưu ý: Có hint Obikaka nha! Truyện sẽ có vài nhân vật vẫn còn sống mặc dù trong chính truyện đã chết.…
Epiphany: I found you.Mystic Messenger's FanfictionTwoshot - Saeyoung (Seven) x MCAuthor: D.E.A.T.H - 13Categories: Angst (?), Romance (?), Spoler-Alert (?, phiên bản cường điệu hoá của Visual Novel - Seven's route - Day 8 & 9 ☺)Rating: GStatus: On goingWord count: Phần1: ~3500 từForeword: "Anh yêu em, MC. Nếu như thượng đế cho phép, anh sẽ dành cả đời này để giữ em mãi trong tim mình..."Cô bất giác mỉm cười. Chỉ mới hôm trước thôi, cô đã nghĩ rằng mình không thể nào tiếp tục chịu đựng đau đớn thêm được nữa, nhưng tại lúc này đây, ngay vào thời điểm này đây, mọi thứ cảm xúc hỗn độn rối ren đã tìm được chỗ của mình, lấp đầy cái vực đen trống rỗng trong cô, và tuyệt vời nhất là, nó đã chạm đến được anh..."Seven, đồ ngốc... Vậy em cũng cho anh biết là, anh có muốn thoát khỏi em cũng không được đâu..."Anh cũng phì cười, ngại ngùng cúi đầu, rồi ngay lập tức ngước lên nhìn lại vào đôi mắt cô. Lau đi những giọt nước mắt còn sót lại trên má, anh nhẹ nhàng đặt lên môi cô một nụ hôn thật khẽ. Khoảng không trong căn phòng tối bỗng trở nên nhẹ tênh, không còn lạnh lẽo và nặng nề như trước nữa, cảm tưởng như cả thế gian tăm tối của anh có thể rũ bỏ mọi đớn đau khổ ải, bừng sáng rạng rỡ ấm áp sau một tíc tắc ngắn ngủi, giây phút đặc biệt ấy khi anh tìm thấy cô trong đời...Author's note:Fic viết sau một khoảng thời gian rất dài gác bút, chừng 2 năm rưỡi bận rộn với hàng tá thứ. Nhân tiện khoảng thời gian tránh Đại dịch, cùng với việc đánh lừa bản thân khỏi để tâm đến cơn đau bao tử tệ nhất từ trước đến giờ hoành hành, bản thân quy…
Em cùng hắn bước trên cùng một con đường nhưng lại là hai cá thể tách biệt. Em thì luôn lạnh lùng, trầm lặng và cố tỏ ra mạnh mẽ còn hắn lại luôn vui tươi, tích cực. Thế nhưng sâu bên trong vẻ bề ngoài tươi sáng của hắn là một cậu bé chịu nhiều tổn thương và cần được chữa lành, đâu ai ngờ người ấy là em. Em là tia sáng chiếu rọi vào cuộc đời hắn, cứu rỗi tâm hồn gần như đã kiệt sức của hắn. Hai người như sinh ra để dành cho nhau, em sinh ra để dành cho hắn và anh ấy cũng vậy.…
Lê Quang Hùng là một chàng trai ngốc, nhưng ngốc mà lại đem lòng đi yêu cái con người lạnh lùng khó gần như Trần Đăng Dương thì đúng là tài thật.______________________________________"Xinh ơi, dạng chân ra nào.""Dương làm gì vậy, tối quá anh không thấy gì hết."______________________________________occ,r18…