Trăm Anh một đời
Cp đọc tag nhơ…
Cp đọc tag nhơ…
Nơi lưu trữ những câu chuyện rất ư là không nói nên lời của ba anh nhà =))) Author: AnhAnh Nguyễn (Tiểu Anh)…
Trong những tháng ngày rực rỡ nhất của tuổi học trò, Ánh Dương cô gái trầm lặng, hướng nội, sống khép kín không thích tiếp xúc nơi đông người, vẻ ngoài yếu đuối nhưng tính cách lại mạnh mẽ vô cùng. Tình cờ gặp gỡ Nhật Minh, cậu bạn cùng lớp điển trai, sâu sắc và luôn mang trong mình những suy nghĩ trưởng thành hơn tuổi. Tình bạn của họ lớn dần theo năm tháng, đan xen những rung động đầu đời, những hiểu lầm, khoảng cách và cả những lần lặng lẽ quan tâm nhau. Bên cạnh họ là hai người bạn thân thiết: An Vy cô gái năng động, tinh nghịch nhưng luôn thấu hiểu bạn bè, và Quốc Anh chàng trai hài hước, luôn là chất xúc tác cho những tiếng cười trong nhóm. Bốn người, bốn tính cách khác nhau, cùng vẽ nên một bức tranh tuổi trẻ đầy màu sắc với những kỷ niệm không thể nào quên."Ánh Dương của Anh" là câu chuyện trong trẻo về tình bạn, tình yêu tuổi học trò, và hành trình trưởng thành giữa những mùa hoa phượng đỏ rực, nơi mỗi khoảnh khắc đều trở thành hồi ức quý giá không thể lặp lại.…
Tên fic là : "Bruce thực sự nên để yên cho Clark làm việc vì Clark là nhân viên của anh nhưng Bruce éo thèm quan tâm" nhưn wattpad chỉ cho tôi đặt title 80 kí tự :))Tóm tắt: Clark đang tuyệt vọng cố gắng hoàn thành công việc, nhưng bạn trai anh, đồng thời trùng hợp làm sao cũng là sếp lớn của anh luôn, có vẻ không thích ý tưởng này một chút nào.…
lồn ngon…
Cậu bé và cô gái nhỏ năm nào giờ đã là người yêu của nhau "Phong Duy tôi không phải bạn cậu nữa. Tôi là bà nội cậu, là vợ cậu, cậu phải nghe theo biết chưaaaaaa" ' Hà Chi, tôi tình nguyện " 🌷✨…
sắc hoa niên thật đẹp, tôi đã dành cả thời học sinh để yêu một cô gái. Có rất nhiều chàng trai để ý đến tôi dù họ biết tôi thích con gái và tôi là Tanmoki Sensei…
Truyện là phần sau dựa theo 2 bộ phim Thiếu niên ca hành và Liên hoa lâu. Mọi người đọc hoan hỉ cho bộ truyện đầu tay của mình nhaaaaa 🫶🏻 Vì mình còn khá tiếc nuối với 2 cái kết nên mình muốn viết vui vẻ thôi. Mọi người cho mình ý kiến nheeee huhu…
Bạn học Chí Thành giận dỗi bố mẹ xuyên không về năm bme 17 tuổi và....…
Ngược và có chút ngọt. Mong được ủng hộ…
"Nếu như bây giờ em nói em thích anh thì sao? ""Thì yêu luôn chứ sao"…
Đây là câu chuyện đầu mà mình viết !…
Là câu chuyên li kì của từng chi tiết nhỏ hay lớn........Khi mẹ mất.........…
Chuyện tình giữa sát thủ lạnh lùng và cậu bé hiền lành tốt tính."Từ khi gặp em, con người anh thay đổi hoàn toàn khác."Từ khi gặp cậu bé đáng yêu mà kì lạ đó, anh như bị cảm hóa..(Đây là fic xàm, đặc biệt dành tặng cho couple của lớp mình.)…
Trong đây là những câu chuyện về tình yêu mình chỉ viết theo cảm xúc nên nó tuỳ cảm nhận của các bạn…
Chuyện kể về một cô gái trải qua rất nhiều đắng cay trong c/s..........và liệu cô có tìm đc hp của mk ????Các bạn cùng đọc nha :)…
em chỉ mong hắn coi em là con người bth chứ không phải một kẻ đào hoa vô dụng Ê có gì thì hỏi tui trả lời cho chứ đừng phốt tui tui khót đó....…
• trans bởi huxnq, beta bởi khquaan• đây là nơi lưu trữ lại những oneshot tụi mình đọc được trên các web đọc truyện về Wolfstar mà tụi mình ưng.• những câu truyện ngắn ở đây có thể đã được sự cho phép của tác giả hoặc là không, tớ không thể chắc chắc được.• đăng tại wattpad @huxng_agus_khquaan
https://youtu.be/VNTdNweYW68Có lẽ.. mình đã đi sai đườngLâu rồi k đăng vào đây... Từ cái lúc mng nhạt vs t, t giống như đag ở 1 thế giới chỉ mình t z đó. Mỗi khi có chuyn vui hay buồn t kg biết chia se vs ai cả, cứ mỗi tối t viết ra nhữg dòng như này thì t lại xóa bỏ k gửi lên. T cô đơn lm, như 1 tg tự kỉ, nhìu lúc buồn muốn chạy đi 1 nơi nào đó để khóc thật to, nhưng mà t k thể t k khoc nữa. Sinh nhật năm nay la cái sn mà t đx nhìu người chúc nhất, có thể đối với nhìu người đó là cái sn vui nhất. Nhưng mà đối với t sn năm nay la cái sn ma t buồn nhất, t đc nhìu người chúc nhìu người bên cạnh nhưng mà t lại thiếu 1 người ma kg ai thay thế đc. Hôm đó bau nhiu nước mắt suốt 3 tháng t kìm nén n kug đã vượt mứt. Viết len đây chắc cũng chả ai đọc đâu, chắc mai này t kg viết nữa…