Ngày xửa ngày xưa, có một nơi mang tên Đại Việt, theo dòng chảy lịch sử và thời gian mà nơi ấy được bồi đắp nên.... Nơi ấy mọi người đều sống chan hoà, sự sống được lan toả nhờ vào niềm tin của cuộc sống, tin vào những điều tốt đẹp lẫn những điều xấu xa... Tới một ngày... tất cả đều chìm vào bóng tối vĩnh hằng... Và đây là cách nó xảy ra...…
"Sangwonie ơi, ngày hôm nay của anh thế nào vậy?"Đó là câu hỏi mà Sangwon nhận được từ người em nhỏ hơn ba tuổi của mình, tựa như một câu hỏi vu vơ lúc rảnh rỗi. Nhưng Sangwon không nghĩ em sẵn sàng dùng chút thời gian ít ỏi dành cho giấc ngủ lúc trời chập sáng, để sang hỏi mình một câu hỏi quá đỗi bình thường như này.Lee Sangwon với mái tóc tẩy bù xù, quầng thâm mắt hiện rõ, hai con ngươi hơi đỏ và thần sắc thiếu sức sống, Sangwon không nghĩ Anxin sẽ gõ cửa phòng anh vào giấc này nên vô thức mở nhẹ cửa phòng ra xem. Tới lúc nhận được câu hỏi kia, anh vẫn chưa thể hoàn hồn khỏi sự bần thần của chính mình. Lee Sangwon không muốn Zhou Anxin thấy mình trong trạng thái này chút nào.Nhưng cứ im lặng mãi sẽ bất lịch sự lắm, Sangwon đấu tranh một chút. Anh đưa tay lên vuốt ngược tóc mái ra sau, mở hẳn cánh cửa phòng ra."Mai mình còn lịch trình mà Anxinie..., em không ngủ sao?""Em nghĩ hyung chưa ngủ nên đến đây.""..."Anxin nghiêng đầu nhìn thẳng vào mắt anh, tiếp tục nói:"Em đến dỗ anh ngủ."…
yunsan auprince!san, knight!yunho,disclaimer: war, character death, angst, SE/BE ."Hoàng tử, có lẽ điều mà thần cảm thấy thành tựu nhất từ khi sinh ra cho đến giờ, đó là có thể dành cả cuộc đời mình chỉ yêu một người duy nhất...đó là người..."from Kn.…
"Phải chi lúc đó em không làm lớn chuyện thì có lẽ em và anh đã có thể yêu nhau lâu thêm chút nữa..."Vì đây là bộ truyện đầu tay của mình nên văn phong vẫn còn hơi bừa bộn ạ:
Mối tình đầu của bạn xuất phát từ thời điểm nào? Còn với tôi nó bắt đầu từ nụ cười toả nắng của cậu.P/s: vì là lần đầu viết truyện mong mọi người ủng hộ và nhận xét để em có thêm nhiều kinh nghiệm :'>…
Lần đầu mình viết truyện nếu có sai sót gì mn góp ý cho mình nhéeeee<3 " Em đến dạy tôi thế nào là rung động đầu đời , em mang lại cho tôi sự ấm áp và cho tôi biết được yêu là thế nào . Rồi em rời đi nhẹ nhàng như cái cách em đến với tôi vậy . Xin lỗi và cảm ơn em rất nhiều .... chàng thơ của tôi"…
Truyện này có thể xem là tác phẩm đầu tay của mình. Còn nhiều chỗ vẫn chưa tốt, lời văn có lẽ vẫn chưa mượt đc.... Nói chung là truyện đc viết để thỏa mãn bản thân nên mình dùng từ cực kỳ đơn giản cho các bạn k phải là Otaku,cosplayer hay những ng chưa bao h biết về 1 thế giới như trong truyện.Khi nào có time sẽ viết tiếp,sẽ cố gắng 1 tuần 1 chap…
Tác giả: Y Đình (meouanvung)Thể loại: Ngôn tình, ngắn chương, hiện đại, SE.Tình trạng: Đang lết TvT----------Nếu như có thể khiến thời gian ngưng lạiThì mong rằng mọi thứ cứ ngưng mãiĐừng trở về với ban đầuCũng đừng có một cái kết Dù là thiên thần hay ác quỷ, đôi cánh cũng quá mỏng manhSẽ đều vì mệt mỏi mà gãy rời...…
"Hoa Anh Thảo, chúng tượng trưng cho một tình yêu thầm lặng, một tình yêu giấu kín"."Đinh Tử Hương? Loài hoa này là biểu tượng của một tình yêu mang cảm xúc thú vị"."Cảm xúc thú vị chính là cái cảm giác choáng ngợp của mối tình đầu bỡ ngỡ , ngây ngô và e lệ""Hoa Cúc Bất Tử? Loài hoa này tượng trưng cho một tình yêu vĩnh cửu".…
Tác giả: akitoyer_fan (AO3)Tóm tắt: Touya đương sống trong dòng đời buồn chán hẩm hiu, cho đến ngày cậu nhóc bắt gặp một chú hồ ly trong rừng. Sinh vật ấy chừng như muốn bảo vệ cậu nhóc hơn ai hết.Note của tác giả gốc: đây chỉ đơn giản là những suy nghĩ của tôi về AU này, có thể dựa trên một số câu chuyện nào đó hoặc không (cười)BẢN DỊCH CÓ SỰ CHO PHÉP REPOST CỦA TÁC GIẢ GỐC, CHỈ CÓ BẢN DỊCH TẠI WATTPAD VÀ PAGE Link dẫn vào bản dịch chính thức: https://www.wattpad.com/story/332343066-touaki-nh%E1%BB%8B-v%C4%A9-h%E1%BB%93-ly-c%E1%BA%ADp-thanh-s%E1%BA%AFc-thi%E1%BA%BFu-ni%C3%AAn…