Kể những câu chuyện tình của cô cậu người hùng trong lòng chúng ta... Chúng ta dũng cảm đối đầu với bao nhiêu hiểm nguy trước mắt, thế nhưng lại không có can đảm đối diện với tình yêu. Chúng ta có đủ dũng khí vượt qua sóng gió, lại không có tự tin nhìn thẳng người trong lòng. Buông tay thứ xa vời, trân trọng điều trước mắt. Chúng ta không thể thay đổi được khởi đầu, nhưng có thể thay đổi được kết thúc, thế nên mới cần phải cố gắng. Chúng ta có thể thay đổi được kết thúc, nhưng không thể thay đổi được khởi đầu, vậy nên mới có cái gọi là định mệnh. "Hồi ức là đường, ngọt đến ưu thương." Vui lòng KHÔNG MANG ĐI KHỎI ĐÂY ĐẾN BẤT CỨ ĐÂU.…
Author: MoustachioPenguinTranslator: GiangCategory: (presumably, not given) Family/AngstRatings: T+Summary: Thi thoảng, Akashi ước rằng một lúc nào đó, cha cậu sẽ xoa đầu cậu và nói 'Ta tự hào về con.' Mọi điều Akashi từng mong muốn chỉ là được trở nên quan trọng một lần trong mắt cha cậu; mọi thứ cậu muốn làm chỉ là khiến cho cha cậu hài lòng. Thật tệ, rằng điều đó dường như là quá xa vời so với Akashi. NijiAka.Link fic gốc: http://moustachiopenguin.tumblr.com/post/106955480437/fanfiction-alone-but-not-lonelyDisclaimer: Không có gì thuộc về tôi ngoại trừ bản dịch.…
Tên: The Fallen Princess and the Red Bean.Dịch: Nàng Công chúa Sa đoạ và Hạt Đậu Đỏ.Tên khác: The Red Bean of the Fallen Princess.Thể loại: Yuri, 1x1,...Ngày bắt đầu: 17/1/2022.Ngày kết thúc: ?• Đây là một chiếc fic tổng hợp những đoản nhỏ về couple NezDaki (Kamado Nezuko x Daki- Shabana Ume).• Đôi khi còn có sự góp mặt của những couple phụ, gồm: DouAkaRen (Douma!top x Akaza!bot x Rengoku!top), YoriKoku (Yoriichi x Kokushibo- Michikatsu), ZenUzu (Zenitsu x Uzui), GiyuShino (Giyuu x Shinobu), MitsuOba (Mitsuri x Obanai), TanKan (Tanjirou x Kanao), InoAoi (Inosuke x Aoi), SenMiyaki (Senjurou x author).P/s: Tên truyện là nghĩa của tên hai đứa- Nezuko và Daki. Để tên của Daki trước vậy thôi chứ ẻm bot ấy hhh. Tôi thấy nó hơi ngược ngạo nên bonus thêm quả tên khác. Định đổi tên mà ưng cái tên kia quá nên thôi hhh.Th2, 17/1/2022.21h43p.…
Mình không sở hữu gì ngoài fanfic và ship SuAi/ShuShi, GinShi/GinSherry, BourbonSherry/TouAi/ReiShi (Nói chung ko quan trọng thân phận, bú tất), ko có mục đích gì ngoài thỏa mãn cơn ship.Tên cp sẽ để ở title từng fic, tránh dẫm phải notp. Những fic có rating đặc biệt cũng sẽ để ở title.Ảnh bìa HSTM Miyano Shiho/SherryLưu ý: Mình không ship ShinShi/CoAi theo hướng lãng mạn mà ship theo hướng brotp =)).Vui lòng không hỏi cp khác trong khoảng trời riêng mình viết cho bias và hardship của mình. Vui lòng không thắc mắc mấy câu kiểu: ShinRan canon rồi sao còn viết ShinShi, ShuShi ko có hy vọng sao còn ship,.....Kệ mình, ship gì kệ mình nha. Bạn không thích có thể click back, đừng buông lời cay đắng và nhổ vào hardship của nhau. Mình đủ lớn để phân biệt thực ảo, không cần dạy mình về grooming/sexual grooming, incest, toxic relationship,..... Mình không áp những suy nghĩ trong fic ra đời thực. .Nếu bạn chung sở thích với mình thì cùng enjoy những cái moments này với nhau nha :))…
Một buổi chiều cuối thu, gió thổi nhẹ cuốn theo những chiếc lá đỏ rơi lả tả trên con đường lát đá. Tiếng đàn piano vang lên từ một quán cà phê nhỏ nép mình ở góc phố yên tĩnh. Giữa những thanh âm dịu dàng, tôi dừng bước, vô thức hướng mắt về phía cửa sổ quán rượu.Bên trong, một chàng trai với mái tóc tím đậm đang yên tĩnh chơi đàn. Đôi mắt vào nửa đêm, ngón tay nhẹ nhàng trên từng phím đàn, tạo nên một giai điệu vừa ấm áp vừa man buồn. Đường như cậu đang kể một câu chuyện qua âm nhạc, một câu chuyện chất chứa những cảm xúc không thể nói thành lời.Tôi bước vào quán, kéo ngồi xuống, ánh mắt không rời khỏi cậu ta. Khi bản nhạc kết thúc, tiếng vỗ tay vang lên lác đác, nhưng không ai để ý rằng ánh mắt của tôi và cậu ấy đã đến với nhau-một khoảnh khắc khắc ngắn nhưng tựa như thời gian đã dừng lại....Và rồi, dưới ánh đèn ảo giác của buổi đêm, tôi và cậu lại ở bên nhau, lần này không phải trong quán cà phê mà là trên một chiếc giường trắng tinh, được bao quanh bởi những sợi dây đỏ như sợi tơ duyên vô hình buộc chúng tôi lại với nhau. Cả hai nằm đối diện, ánh mắt giao nhau như muốn giải quyết ghi hình bóng của đối phương vào sâu.Cậu cười, đôi mắt tím ánh sáng lên tia dịu dàng thở hoi. "Nếu định mệnh đưa cậu đến bên tôi... thì tôi sẽ ôm cậu bằng chính giai điệu này."Những sợi dây đỏ nhẹ nhàng lay động theo làn sóng gió nhẹ, như chứng nhân cho một câu chuyện được thêu nên bởi âm nhạc, định mệnh và một tình cảm sâu sắc không thể gọi tên.…
(Tạm dịch: Tình yêu bắt đầu trong thế giới "Nếu như".)Tôi thậm chí còn không thể nói một câu "cảm ơn" cho ra hồn, vậy mà hình mẫu lý tưởng của tôi... lại là một "tôi" khác!?Kano, người có chuyên môn cao nhưng vụng về, không biết cách cười thân thiện, bị điều chuyển từ bộ phận kỹ thuật phần mềm sang làm nhân viên kinh doanh và trở thành kẻ lạc lõng trong chính phòng ban của mình. Hôm nay anh lại vô tình làm Ogami, đồng nghiệp mà anh thầm ngưỡng mộ, nổi giận chỉ vì một cuộc cãi nhau vặt...Một ngày nọ, khi Kano đang chán nản, anh tình cờ đi ngang một ngôi đền, hụt chân trên bậc thang và ngã xuống. Khi tỉnh lại, người xuất hiện trước mắt Kano là Ogami, đồng nghiệp của anh, nhưng lại đang gọi anh bằng giọng đầy thân thiện, nhìn anh bằng ánh mắt nóng bỏng... ở một thế giới hoàn toàn khác so với ngày hôm qua, và còn khiến anh cảm thấy dễ chịu hơn rất nhiều!?Eng: Suzuran Translations (https://suzurantranslations.wordpress.com/love-begins-in-the-world-of-if/)Trans: TakaP của HyugaĐã có sự cho phép của nhà dịch khi chuyển qua Tiếng việt.…
"Bệnh đàn ông" - không hoàn toàn được coi là bệnh, đây là một loại tâm lý hành vi ở nam giới tầm tuổi 20.Những người mắc "căn bệnh" này luôn có một khát khao mãnh liệt chứng minh sự nam tính của họ, rũ bỏ hình tượng dễ thương, mềm yếu trước đó. Đây là giai đoạn những idol debut khi độ tuổi còn quá trẻ muốn chuyển mình sang một hình tượng khác, trưởng thành và cuốn hút hơn trong mắt fan.Đây là những gì Sangwon biết về hội chứng kỳ lạ của Anxin dạo gần đây. Không biết từ thời điểm nào, Anxin không còn muốn được khen là dễ thương nữa, cũng chẳng muốn bị gọi là em bé này, em bé nọ. Sau đó, Sangwon nhận thấy hành động của Anxin ngày càng bất thường. Thằng bé sẽ luôn tỏ ra vô cùng cứng rắn, mạnh mẽ, dường như muốn tự tuyên mình làm "nonchalant final boss" trong nhóm.Sangwon cũng nghĩ đến trường hợp cậu nhóc thay đổi vì muốn phù hợp hơn với hình tượng "Alpha" trong tên nhóm, nhưng không tới mức dù không còn camera xung quanh cũng phải diễn ra cái nét này chứ?Anxin rất thích ôm Sangwon từ phía sau, dạo trước chỉ là cái ôm đầy tình yêu của em nhỏ dành cho người anh khi Sangwon gặp những khó khăn, trắc trở trong hành trình của riêng anh. Thời gian gần đây thì cái ôm của Anxin không mang lại cho Sangwon cảm giác đó nữa. Anh khéo léo nhận ra, cảm xúc của em nhỏ đã chuyển từ loại muốn làm con mèo nhỏ quấn quít trong lòng anh mỗi ngày, thành loại muốn biến thành một con hổ (mèo lớn hơn), bảo vệ anh, đứng ra che chở cho anh, trở thành bờ vai rộng lớn cho anh dựa vào.Sangwon càng nghĩ càng thấy Anxin thật đáng yêu.…