Lily Evans biết cô chẳng giỏi trò Đuổi Bắt Ma Thuật. Nói thật, cô thường đứng bét bảng khi chơi mà. Nhưng chuyện đó chẳng khiến cô ngừng chơi trò này đầy hào hứng. Vì vậy, hiếm có thứ gì khiến cô lùi bước lắm. Kể cả bạn trai cũ, lẫn những bộ trang phục Halloween xấu òm, hay những vị huynh trưởng đầy cạnh tranh. Ngay cả năm sáu ồn ào của cô cũng không đâu.…
Credit: http://kst.vn/community/forum.php?mod=viewthread&tid=43355Rating: GeneralDisclaimer: Both of you belong to me...Author: ruadainhan Status: COMPLETEDPairing: Yi Jung - Gaeul + Hwang Bo - Ji Hoo + F2Thể loại: Tình cảm…
Hắn là tạo vật bất tử của thần, em là một phàm nhân xinh đẹp. Hắn yêu em, hắn làm mọi thứ cho em .Rồi em chả nói chả rằng gì mà rời bỏ hắn giữa cánh đồng hoa...…
Trong cuộc đời con người, đôi khi cũng nên có vài ba lần mất trí.-----------------------------------Mọi thứ trong truyện đều là tưởng tượng của tác giả, kể cả tính cách nhân vật hay những kiến thức nghe có vẻ "học thuật", nhiều khi không tránh khỏi sai sót. Mình chỉ muốn mang đến một tác phẩm với những năng lượng tích cực thông qua hai bạn trẻ đáng yêu này thôi. Peace ;)…
Tác giả: Linh.uchihaThể loại: fanfic, otp, ngôn tình, từ tình bạn tới tình yêu, không quá occ.Couple: Monkey D. Luffy và NamiNữ hoa tiêu biệt danh miêu tặc sau bao năm lênh đênh, trải qua trăm ngàn đắng cay chỉ dẫn phương hướng chính xác, giúp đỡ người con trai ngốc nghếch trẻ con trở thành vua hải tặc, chinh phục được kho báu lớn nhất trong lịch sử. Cuộc hành trình này chưa hề kết thúc, băng mũ rơm vẫn ra khơi cùng nhau. Lần này đích đến vô tình là một hòn đảo chứa đầy đá quý và những kẻ thở săn man rợ, mục tiêu của chúng là cô gái với mái tóc cam quyến rũ xinh đẹp. => muốn biết tiếp nội dung thì mời vào đọc ạVăn án: Luffy lắc đầu ánh mắt cậu kiên định trả lời: "Ông Jinbe là người lái tàu dựa theo hải đồ cậu để lại dẫn tớ đến đây, còn hoa tiêu không phải cậu thì không ai hết!!"*Tất cả nhân vật thuộc về tác giả Oda Eiichiro…
Xin lỗi!!! Đáng lẽ ra Kin sẽ đăng nó cùng ngày với "Thông Tin Về Undertale AU 2~" nhưng do máy tính bị mất dữ liệu, Kin điên cuồng dịch truyện. Kin chân thành xin lỗi!!!…
oneshot của bonek trên XNửa đêm đọc phê quá nên em dịch up lên đây cho tiện đọc lại thui ạ và cũng chưa xin đc per từ tác giả🥹 mong mng không mang ra ngoài ạ…
Ám Hà, dòng sông đen tối, tội lỗi và chết chóc, ngàn năm ẩn mình trong bóng tối, lặng lẽ đưa tiễn vô vàn linh hồn dù là thanh khiết hay vẩn đục. Từ vực Quỷ Khốc lại mọc lên hai mầm sống khác biệt, bắt đầu từ khi chúng được nhân gian biết đến tên, Chấp Tán Quỷ và Tống Táng Sư, Ám Hà đã định sẵn là sẽ đổi dòng.CP: Tô Xương Hà x Tô Mộ VũTui nhận ra mình có thể viết đoản mà, sao lại cứ đâm đầu vào fic dài nhỉ?Thiết lập riêng: Bạch Hạc Hoài còn sống nhưng Tô Mộ Vũ coi Bạch Hạc Hoài như Mộ Vũ Mặc thôi. Chứ đánh xong trùm cuối mà anh nhìn Tô Xương Hà xong mới nhớ đến chị Bạch còn đứng đó thì nói gì được nữa.…
Bạn sẽ hoá thành người thân (anh/ chị/ em...) của các nhân vật trong manga TR. Sẽ là người tác hợp và ăn 🍚🐶 từ họCác cp:Draken-MikeyBaji-chifuyuHakkai-MitsuyaKakuchou-IzanaRan-RindouCó thể còn vài cp khác or not#Meo_than_tai…
Tác giả:Mộc Hy ThảoThể loại: Trọng Sinh, Đam MỹGiới thiệu:Trần Phúc Dương yêu thầm Trần Gia Khánh 9 năm. Bạn bè xung quanh ai cũng biết, chỉ duy nhất Trần Gia Khánh chưa từng nhận ra.Lễ kết hôn hôm ấy, một người phục trang chỉnh tề bước lên lễ đường, một người lái xe gặp tai nạn. Từ đó âm dương cách biệt.Đứng trước nấm mồ, trong thâm tâm người suy nghĩ điều chi?Dưới bóng cây tà, trong ánh mắt người chứa đựng bóng hình ai?"Tôi đã từng thích cậu!"Âm thanh nhẹ vang, quanh quẩn theo làn gió.Là tiếng của ai? Là nỗi lòng của ai? Mỗi tình đơn phương ấy còn day dứt cho đến khi nào?Tỉnh lại lần nữa, trở về tuổi 16."Tôi đã từng để mất cậu một lần. lần này tôi nhất định sẽ không buông tay cậu ra thêm một lần nào nữa."…
Một con người bị cha mẹ hắt hủi từ nhỏ nhờ có người đó mà một lần lại được sống. Yêu người không hối hận nguyện tất cả hi sinh chỉ mong đổi lại một cái quay đầu liếc mắt. Vì người mà nguyện làm một món hàng trao đổi không oán than người có hiểu. Nhưng khi tất cả đã quá xa liệu ai còn giữ tay lại? Không níu người lại, buông tay ta trôi tất cả sự yên bình lại trở về nơi đây. Người đi đường không chướng ngại còn ta về cầu Nại Hà đợi ai?(Lần đầu mình viết truyện có gì các bạn góp ý cho mình nha)…