Clause là một trong số rất ít Hero có xuất thân không phải từ tầng lớp quý tộc. Liệu bạn kể tên được bao nhiêu Hero không phải Quý Tộc ? Thậm chí đến cả LakGOD cũng có một thân phận cao quý (Vua Goblin) hay đến Dakaris cũng là Tộc Trưởng Thằn Lằn. Còn Clause của tôi thì sao ?…
Tựa đề: Cắn vào em đến khi tan mùi sống UA Era | Slow burn darkficRating: 18+ | Warning: chiếm hữu, ám ảnh tình dục tiềm ẩn⸻Mô tả:Bakugou chẳng bao giờ học được cách chạm vào người khác bằng thứ gì ngoài bạo lực.Hắn nhìn Deku lớn lên trong cùng một mùa hè chật chội, giữa tiếng ve và mùi mồ hôi bám vào cổ áo. Cơ thể thằng đó luôn thoảng một mùi hương xa lạ: mùi của da non, của sống sót, của khát khao đến điên cuồng mà vẫn không đủ gan đớp lấy bất kỳ thứ gì.Bakugou ghét mùi đó. Mùi "sống".Thằng Deku ấy từng chút một cứ thế lớn lên, nứt ra khỏi cái vỏ nhút nhát để rồi cứ mỗi lần chiến đấu lại để lộ thêm một thớ thịt đỏ hỏn dưới da. Và mỗi lần như thế, Bakugou thấy lòng mình nổ tung như một quả lựu đạn bị tháo chốt ngược: đẫm lửa, không định hướng, chỉ biết gầm gào lao đến để cắn, để liếm, để đánh dấu lên thứ lẽ ra chưa bao giờ được sinh ra cho riêng hắn.Có những đêm sau trận đấu, giữa sàn nhà lạnh lẽo của phòng luyện tập, hắn ngồi cạnh Deku, cả hai đều dính máu, thở hồng hộc và hắn thề rằng mình có thể nghe thấy nhịp tim thằng đó chạy dưới da, như một con mồi nhỏ bé rúc vào lồng ngực hắn xin tha. Hắn không hôn. Hắn không vuốt ve. Hắn cắn. Cắn cho đến khi làn da xanh xao của Deku rịn máu. Cắn cho đến khi mùi sống tan ra, nhường chỗ cho mùi hắn.Bakugou Katsuki không yêu Deku.Thằng mọt sách.Dở hơi.Hôi hám.Hắn đói.Đói một cách tuyệt vọng.Và cách duy nhất để no,là cắn vào em đến khi tan mùi sống.…
Tiếp tục cuộc hành trình diệt quỷ và lấy lại tự do cho loài người của Adonis. Cậu mặc dù vẫn rất đau buồn vì cái chết của Jin nhưng cũng không thể bỏ cuộc, tiếp tục hành trình cùng những người bạn mới...…
Tác giả: Mrs. BlackFoxTiêu đề: Trẻ trâu_ That Brat.Thể loại: Kinh dị, Creepypasta.Thiết kế bìa: Mrs. BlackFoxNguồn bìa truyện: Pinterest-----------------------Sát nhân là điên khùng.Sát nhân là thích chứng tỏ bản thân.Sát nhân là trẻ trâu.Không biết Aarica đã nghe những lời lẽ đó bao nhiêu lần. Nhỏ luôn tự hỏi tại sao mọi người lại căm ghét sát nhân đến thế. Vì sát nhân bệnh hoạn? Vì sát nhân giết đồng loại chính mình? Vì sát nhân đáng sợ? Nhỏ không hề biết...Lưỡi dao sắc bén cứa vào da thịt nhỏ. Mùi máu từ trán nhỏ xộc vào mũi, tanh nồng và hôi hám. Nhỏ nằm đấy, cảm nhận hơi lạnh của đất ám vào da mình. Nhỏ đã hiểu tại sao mọi người căm thù sát nhân, hiểu tại sao sát nhân bị ruồng bỏ.Và nhỏ hoàn toàn thông cảm cho sự ngu dốt của lũ người đó.-----------------------Note: Truyện viết với mục đích giải trí, nửa nghiêm túc, nửa giỡn. Mong các cậu sẽ thích nó và cám ơn vì đã đọc ạ…