Sunshine | MarkHyuck
"Mark Lee ôm mộng thầm thương trộm nhớ mặt trời toả nắng Haechan Lee."…
"Mark Lee ôm mộng thầm thương trộm nhớ mặt trời toả nắng Haechan Lee."…
"Bye là sao?""Là tạm biệt, là không hẹn gặp lại".…
Như những kẻ điên, có nhà văn trẻ luôn tìm tòi mọi ngóc ngách, có gã họa sĩ lại thích vẽ ra dáng vẻ của người hay tìm tòi.…
Nó nhạt y như đôi trẻ =))))))))Đây có được gọi là người già cần mẫn đào hố hay không? =)))))))))))))))cover by @LenkyNguyn…
Thể loại : ABOmình hong rành về abo lắm đou nhưng vẫn mún víc mụt chíc fic dìa hyuck và mark có con và iu thự nhao…
Cả nhóm điên đầu vì có hai tên "trẻ con" nào đó giận dỗi nhau…
warning: lower caseauthor: @appusummary: mark lee giống như "chất gây nghiện" vậy, vì tôi chẳng bao giờ dừng cơn mê muội này được.…
chết đi một chút để viết về ngày xưa.12012019…
tuổi hai mươi thật chóng vánh khi thiếu đi những ngày ấm áp.20112018…
Câu chuyện nhàm chán của hai tên trẻ tuổi chán nản…
" Nếu như có một ngày Mark Lee quan tâm đến Lee Donghyuck thật, thì ngày đó chắc chắn mặt trời sẽ mọc đằng Tây "Markhyuck / NominThể loại: Hiện đại, Thanh Xuân vườn trườngHE…
Mẩu chuyện nhỏ của Xuxi và Mark. Cũng không có gì mới mẻ, chỉ là câu chuyện mình bất đắc dĩ viết ra trong lúc ở nhà vì bão số 6 ^^ không có internet, cũng chẳng có điện nên mới nhàm chán viết ra một shot bé tí tẹo này…
Happy New Year 🎆 🎆…
Jaemin muốn hôn Mark ngay trên stage ở Thái nhưng Mark ko cho em hôn T T…
Khổ chủ là shipper tùy hứng ~…
" em ơi, chừng ấy năm ngóng trông một bóng hình, đã mỏi mệt chưa em?"…
mụt chíc fic dứi lời kể của độc giả nha mọi người, hong phải lời kể của em hoặc của anh đâu…
Tác giả đã viết nên oneshot này sau khi xem biểu diễn "Mad City", đoạn mà Taeyong với tay chạm đầu Mark với đầu mình.…
Hoa linh lan: Một loại cây thảo lâu năm, hoa có mùi ngọt và toàn thân có độc, tên tiếng pháp là muguet, tên tiếng anh là ladder to heaven (nấc thang đến thiên đường)…
Ngày dài lê thê, mưa không ngớt, ấm áp nơi gối nằm, ngạt ngào, nồng đượm, chỉ có tình yêu và rất nhiều tình yêu, chưa bao giờ dừng lại, chưa bao giờ mất đi.…