cậu hai điền.| jjk
summary: - khuya thế này rồi sao cậu còn chưa ngủ?- .....- tôi đi cả tuần trời như thế, mà giờ mới chỉ canh thìn em đã nói khuya...…
Profile members | Kermit Team
Bookcover by wesrousieChỉ là profile team thôi.…
[ Coutryhumans - AllVietNam ] [ Bl - R18 ] : Chạy Trốn
[ Coutryhumans - AllVietNam ] [ Bl - R18 ] : Chạy TrốnT/G : Amai - Văn Án -- Xuyên đến một tiểu thuyết BE với thể loại Chiếm hữu vặn vẹo ơ chiến tranh thế giới thứ hai, làm em hoang mang và sợ hãi đến tột cùng khi nhìn thấy " bản sao " mang hình dáng giống y hệt những người thân của em thế giới cũ ," họ " ở đây vô cùng lạ lẫm đối với em ,họ chính là những con ác quỷ máu lạnh cùng với tình cảm vặn vẹo đến Toxic , thứ tình yêu Toxic đấy khiến em sợ hãi và xót thương cho cô gái ấy , người con gái mà đồn có được thứ tình cảm " Đáng Quý " hơn cả "kim cương "nhưng mấy ai biết được thứ tình cảm đó Kinh Tởm đến mức nào , vậy mà khi cô ấy mà cầu cứu những người bên ngoài cho rằng cô ấy chủ muốn thu hút sự chú ý thật đau lòng làm sao , nhưng mà em làm gì được đây ? em không phải người của nơi này ,cũng chả phải chủ của cơ thể này , em là kẻ " ngoại lai " , em phải trở về, trở về " ngôi nhà " thực sự của em nơi thế giới có người em yêu ở đấy , vì vậy em nhất định phải CHẠY TRỐN dù ở đây có những người mang khuôn mặt của giống người thân của em -…
[Gintama Fanfiction] Geborgenheit
Gọi người là thanh xuânVì thiếu người chẳng khác nào tôi chết trẻ _______Tổng hợp oneshot/shortfic, phần nhiều là TkGn và PachiGuraFic thuộc về Camellia Esther, nhân vật thuộc về Hideaki Sorachi…
[Đn Assassination Classroom] Khuất Tầm Nhìn
"Đầu óc nhanh đấy, nhưng tiếc là chủ nhân lại dùng sai cách mất rồi. Cậu đã bao giờ đoán đúng cái kết của một câu chuyện nào chưa?"Karma vừa nói, vừa xoay cây bút giữa hai ngón tay như thể thế giới này chỉ là một vở diễn chán ngắt và cậu ta đang giết thời gian cho qua buổi học. Tôi không rõ cậu ta đang nhắm tới tôi, hay chỉ đơn giản tiện miệng quăng một câu vu vơ cho đỡ nhạt mồm. Nhưng nói cho cùng, có ai từng gặp Akabane Karma mà lại dám gắn cái gì với hai chữ "đơn giản" chứ?Tôi thở dài, ánh mắt nhìn vu vơ qua khung cửa lớp, "Nói thật nhé... chưa bao giờ. Một lần cũng không.""Biết tại sao không?", Giọng cậu ta trầm xuống, gằn từng chữ. Tiếng nghiến răng của Karma vang lên lạo xạo giữa không gian yên ắng đến mức có thể nghe rõ cả tiếng ruồi bay.Rồi không đợi tôi trả lời, Karma thản nhiên dí đầu bút lên trán tôi, như thể đóng dấu một bản án đã được định sẵn."Vì cậu là loại người làm trước nghĩ sau. Chẳng bao giờ chịu dừng lại một giây để lường hậu quả."Tôi khịt mũi, cong môi đáp lại: "Chó chê mèo lắm lông."…














