Có những thứ càng cố né tránh thì lại càng bị bám đuổi, càng níu kéo lại càng dễ mất đi. Đã là duyên phận thì đến lúc nào đấy sẽ phải đối mặt, chỉ là gặp như thế nào mà thôi. Wang Jackson - Choi Youngjae , hai con người, hai tính cách, định mệnh liệu chăng đã se nhầm dây tơ hồng hay chính họ đã tạo nên chuyện tình của anh chàng quản lí cáu kỉnh và cậu nhân viên thực tập bướng bỉnh.....Hãy tự tìm cho bạn câu trả lời nhé! --------------------------------------------- Title: I'm Yours Author: Jolie Pairing : JackJae ( Jackson x Youngjae) Category: Hài hước, lãng mạn Poster des by Yến Nhi ( JackJaeVN) Cre pic :sodaja…
Thanh xuân là cả quãng trời thơ mộng của tuổi trẻ, dâng lên niềm khát vọng của tuổi học trò, nó níu giữ lấy những ký ức đẹp đẽ nhất của cả đời người nhưng thanh xuân cũng là một gánh nặng ghi mãi một dấu ấn trong tim của triệu trái tim thuần khiết, gánh nặng mang tên tình đơn phương. Đơn phương là xúc cảm vừa cay đắng lại vừa ngọt ngào, hệt như ngàn ngọn giáo nhọn đâm vào cả da thịt, chạm đến trái tim tạo ra một nỗi đau không thể thấu nhưng lại có thể chấp vá bằng những lời mật ngọt của tỉnh yêu.…
Khi chia tay anh - Không khóc. . . Cũng chẳng cười.- Không buồn . . . Cũng chẳng vui.- Bước đi. . . Cũng không nhìn lại - Hững hờ. . . Cũng chẳng níu kéo Nhưng thực tế:- Im lặng. . . Để che giấu nỗi đau- Lạnh lùng. . . Để che đi nước mắt.- Quay lưng. . . Để thầm khóc trong lòng.- Buông tay. . . Để người ấy. . . Đi tìm hạnh phúc khác.…
Giữa biết bao con người liệu ta có gặp dk nhau? Gặp nhau rồi liệu có bên nhau dk k? Bên nhau rồi sẽ ra sao? Có hạnh phúc k? Con người đến dk với nhau cx bởi cải duyên phận còn bên nhau hay không là do bản thân chúng ta. Chỉ cần gió thì chuông sẽ kêu...Chỉ cần niềm tin hạnh phúc sẽ đong đầy........Hãy trân trọng những gì mik đang có bởi có thể 1 ngày nào đó mik sẽ mất đi. Không có hì có thể bên ta mãi mãi nếu ta không giữ gìn,nâng niu,trân trọng và bảo vệ chúngNgười làm bạn cườilà người yêu bạn.........nhưng.......người làm bạn khóc mới là người bạn yêuHãy theo dõi câu chuyện này bởi mik sẽ viết thật chân thật,gần gũi vs c/s. Các bạn cứ thoải mái cho lời bình để mik biết mà cố gắng nhé. Thanks very much…
Gió là thứ không ở lại. Nhưng năm ấy , nó dừng lại vì một người .Chúng tôi từng nghĩ cuộc sống này nhàm chán - trôi qua những ngày tháng cũ kỹ , qua những lớp học ,những cái tên , những nụ cười thoát chốc. Không gắn bó , không dừng lại ,không để tim lạc nhịp vì bất cứ điều gì .Nhưng năm đó ... khi gió lướt qua cậu - nó không muốn tiếp tục hành trình nữa.Nó dừng chân. Nhẹ như cái chạm. Nhưng sâu như một cơn say tuổi trẻ.…
Nguồn: Diễn đàn Lê Qúy ĐônTác giả: Tô Cẩn NhiTóm tắt truyện: Mang bối cảnh gia đình, truyện ngôn tình đánh vào tâm lý của nhiều bạn trẻ, mở ra một khung cảnh gần gũi. Me, Cha Tìm Tới Cửa Rồi nói về Tiếu Thâm cảm thấy, phụ nữ như quần áo, phải luôn là đồ mới, vì vậy Tiếu Thâm nổi tiếng là một đại thiếu gia ăn chơi, hôm nay minh tinh ngày mai mỹ nữ. Ngày hôm sau lại là một minh tinh điện ảnh, người người hâm mộ Tiếu Thâm hào hoa cùng với hàng tỉ tài sản, đây là hai điều căn bản mà phụ nữ có xu thế theo đuổi. Nhưng mà có ai biết, có một ngày có một người phụ nữ có thể khiến cậu ấm họ Tiếu...bất lực! Bất lực? Chỉ có thể bất lực nhìn một người ở trên một người? Vội chạy lên trước, đem cậu bé đang thút tha thút thít, bộ dáng đáng thương lại có phần xinh đẹp ôm vào trong ngực, phối hợp an ủi: "Được rồi được rồi, bảo bối, đừng khóc, mẹ dẫn con đi tìm ba, nói ba đưa con đến doanh trại nhìn các anh lính có được không?"Đôi mắt cậu bé tỏa sáng, hưng phấn khác thường, lại cẩn thận níu cổ áo mẹ: "Có thật không? Nhưng không phải ba đã nói không cho phép trẻ con vào doanh trại không phải sao?"Đồng Nhan vừa ôm cậu bé đi vào cổng chính vừa nhẹ giọng an ủi: "Tất nhiên, ba yêu thương con như vậy, nếu nghe thấy con nói ba đương nhiên sẽ nghe."Để hiểu rõ hơn về thân phận của người phụ nữ xưa, Mẹ, Cha Tìm Tới Cửa Rồi! hứa hẹn sẽ là tựa truyện đặc sắc cho bạn đọc.…
Anh đi rồi, anh lựa chọn rời xa cậu.....dù cho cậu có níu kéo thế nào thì anh cũng vẫn lựa chọn rời xa cậu. Tình yêu của họ thực sự chỉ có thể kết thúc như vậy sao.Cậu không cam tâm. Vì sao chuyện của họ lại chỉ anh được quyết định. Vì sao anh lại đơn phương định đoạt tương lai của họ như thế.Được. Anh không muốn bước tới, vậy để cậu bước! Anh muốn trốn tránh, vậy để cậu đi kéo anh ra! Dù sao cậu cũng đã nhận định anh rồi. Muốn cậu buông tay? Tuyệt đối không thể nào!!!…
chuyện đi theo mạch cảm xúc của 1 cô gái 17 tuổi với những trải nghiệm về cuộc sống ...có chút gì đó chuyển giao giữa trưởng thành và cố chấp níu kéo bản tính trẻ con .Cô bé tên là huỳnh thanh thảo .…
"Liệu cậu có thể ở đây thêm một chút được không?" Nó cầm tay hắn, mắt đã hơi rưng rưng, nhưng vẫn cố không bật ra tiếng khóc. Nó không muốn hắn đi nhưng không biết cách mà níu lại.Nhưng, hắn chỉ cười rồi thì thầm vào tai nó:"Tớ đã luôn ở bên cậu rồi mà... kể từ khi..."…
Lời nói đầu:" cuộc sống vốn chẳng công bằng với bất cứ một ai cả , chúng ta phải học cách chấp nhận điều đó " , tôi , các bạn và tất cả mọi người cũng cần vậy. Đừng cố hy vọng vào những thứ viển vông trong cuộc sống, cũng đừng hy vọng vào những điều xa vời mà ta chẳng thể nào chạm tay đến. Sống với hiện thực bạn nhé!!!__ Cái gì không thể vứt bỏ... thì hãy trân trọng nó ____ Ký ức nào không thể lãng quên.... thì hãy nhớ lấy ____ Người nào không thể níu giữ.... thì hãy để họ ra đi ____ Những điều không thể thay đổi.... thì hãy chấp nhận nó ____ Con đường nào không thể tiếp tục.... thì hãy dừng lại __…
Hai cô gái quen nhau qua app, từ vài tin nhắn bình thường trở nên thân thiết và gắn bó. Lyra mạnh mẽ, và thích sống tự lập; Ansel nhẹ nhàng, sống nội tâm. Họ yêu nhau sau nhiều lần cãi vã và quay lại, Lyra từng hứa sẽ bù đắp cho Ansel. Nhưng rồi Lyra dần thay đổi, lạnh nhạt và xa cách. Ansel cố gắng níu giữ nhưng cuối cùng chỉ còn lại một mình, với nỗi đau và kỷ niệm không thể quên.…
2160 giờ.Chín mươi ngày.Đủ để một người quyết định từ bỏ.Đủ để một người khác học cách níu giữ.Thời gian không đứng về phía ai.Nó chỉ lặng lẽ trôi.Giữa thành phố quen thuộc đến ngột ngạt ấy,Dương bắt đầu đếm từng giờ còn lại của mình.…
Không gian không gây trở ngại taTác giả: Mặc Dạ NguyệtThể loại: Ngôn tình, xuyên thư, nhiều kì ngộ trên khi xuyên( người quen bên kia), trước cao lãnh, lạnh băng sau nũng nịu mít ướt nam chính x dễ mềm lòng, thích làm cao lãnh nhưng chưa đầy một canh giờ, chán đời nữ chính.Nữ chính: Triển VũNam chính: Ngân Tề Phong…
Như cái title thì tôi muốn viết một câu truyện về Thiên Thần - theo một góc nhìn khác. Tôi đặc biệt tập trung miêu tả về "mối quan hệ" giữa một Thiên Thần mang giới tính Nam và Ngài (Chúa). Và từ từ, tôi không phản động tôn giáo hay gì đó đâu, không có gì cả, i do becuz i like :3 và đây có thể coi như truyện đồng tính nên các genius nào vào đây loạn xạ cả lên vì tưởng đây là truyện tình hường phần lãng mạn phát tởm ra như trong shoujo và các genius ghét, kì thị hay đơn giản không thích thì làm ơn tránh xa và đừng bước vào đây nữa, nhé.…
"KOREA!!!" Cô cố gắng với tới anh, với tới con người đang bất tỉnh trên chiếc giường kia. Mọi người giữ cô lại, mặc cho cô gào thét điên loạn trong nỗi đau giờ đày đọa tâm trí mình, bởi họ biết không còn gì có thể níu giữ anh nữa rồi. Ngồi thụp xuống cùng đôi mắt đã bị mờ đi bởi nước mắt, Cuba đỡ cô dậy sau cú sốc lớn. Bất chợt, cô nôn ra một ngụm máu tươi rồi gục xuống. Mở mắt ra, cô thấy mình hiện ở bệnh viện, không thể nhớ gì cả. Việt Nam - một cô gái quả cảm, quyết tâm đi tìm lại những mảnh ký ức đã bị lãng quên của mình, tìm lại khu vườn ấy.…
Nếu một đóa hoa đủ kiên cường dù không được nâng niu nó vẫn sẽ sống và tô đượm lên màu sắc của chính mình tại một khoảng trời mà nó dụng tâm chiêm ngưỡng.....…