Vân Nhàn hùng hổ tuyên bố:" Tôi không cần anh phụ trách, không có anh tôi vẫn sống tốt!"Nói xong lập tức xoay người rời đi, ai ngờ người đàn ông yêu nghiệt phía sau không nhanh không chậm nói ra một vấn đề 'trọng điểm': " Đêm đó tôi bị thương nặng khó cử động, là em đè tôi. Lần đầu tiên của tôi bị em cường bạo đoạt lấy, cho nên, em phải chịu trách nhiệm!"Bóng lưng Vân Nhàn lảo đảo kém chút té ngã--Cung Cảnh Hàn, anh quá vô sỉ rồi!…
Văn Án : An Thư - Nhân Viên marketing gương mẫu, làm việc chăm chỉ, ít nói, không thích drama... cũng chẳng ai nghĩ cô sẽ dính drama to đùng đến vậy.Cô tưởng đời mình sắp thành bi kịch phim truyền hình 8 giờ tối nhưng không, ai ngờ được công ty mới nhận vào ngay và luôn.Cô nhếnh mép nhẹ trong đầu thầm nghĩ. Kẻ hãm hại bà sẽ phải trả giá !…
Mười ba hương cướp đoạt dế nhũi 'Da trắng' kinh tế!Thuyền đánh cá + động cơ có thể chưởng khống biển Caribbe tuyến đường!'Giặt quần áo phấn bánh quẩy' thịnh hành giới quý tộc, 'Hắc tâm bông' khuynh tiêu âu lục!'Ô dù' công ty thành lập, cái gì chó má đồ vật Ấn Độ công ty tất cả đều hiết món ăn!Để sơn trại sản phẩm, ở 1620 năm toả sáng hào quang, chứng kiến một cái đế quốc quật khởi đi!…
Truyện : Nàng Dâu Cực Phẩm Thể Loại : Ngôn tình , Xuyên không , Hiện đại , sủng , sạch , khoảng 100 chương cuối có ngược một ít , Nữ cường mồm mép x tổng tài từng đi nhập ngũ , trâu già ngậm cỏ non , HE Độ dài : Khoảng 1400 chương ( 1 chương ngắn lắm ) .…
Auther: Mèo ĐiênPairing: ChanBaek with Kpop =))Raiting: G (có NC-17 cháu sẽ báo :v)Category: Sad, romance, HE or SE (tùy tâm trạng :3)Disclaimer: Nhân vật không thuộc về ta (mặc dù muốn lắm TT^TT) nhưng số phận trong fic này là phụ thuộc vô ta *hahaha - cười nham nhở* Note: Yêu cầu không đem fic đi nơi khác ="= mặc dù nó chẳng hay nhưng là công sức của ta Summary:- Tình yêu ...- Hận thù ...- Cái chết ...- Máu ...Liệu hai ta có thể bất chấp tất cả, vượt qua mọi hiểm nguy, thử thách ... để đến với nhau ...Liệu chữ "HẬN THÙ" sẽ được xóa bỏ nếu "TÌNH YÊU" ta đủ lớn để vượt qua nó ...Liệu "CÁI CHẾT" sẽ giúp ta hiểu nhau ... Liệu "MÁU" sẽ là liều thuốc của đôi ta ...- Tôi gặp anh trong một buổi trưa đầy nắng. Khuôn mặt tưa như thiên sứ, bờ môi dày nhếch lên như đang suy nghĩ điều gì, cặp mắt màu nâu nhìn nơi xa xăm có nỗi buồn xen lẫn lạnh lùng. Thân hình cao lớn của anh, cái nhếch mép lạnh nhạt ấy như làm tim tôi lỗi nhịp. Thế rồi một ngày kia, chúng tôi trở thành bạn bè, mối quan hệ nhanh chóng thay đổi từ BẠN sang NGƯỜI YÊU. Cứ tưởng rằng ''HẠNH PHÚC" mãi nhưng không ... anh lại chính là ... Có lẽ kiếp này tôi và anh không thuộc về nhau rồi, thật buồn cười, tại sao lại có thể yêu anh, tại sao anh là kẻ đó, tại sao ông trời lại cho tôi gặp anh, tại sao lại để chúng tôi quen nhau, yêu nhau, để rồi phải chia lìa ...- Buổi trưa hè hôm ấy tôi đã gặp em, người con trai có thân hình nhỏ bé nhưng kiên cường, người đem đến cho tôi niềm tin hi vọng. Mỗi khi em cười tôi như tìm được ánh sáng trong tim, tôi rung động khi bờ m…
Vì thế "làm sao để huấn luyện mèo đi vệ sinh đúng chỗ" vẫn luôn là nỗi trăn trở của những người nuôi mèo. Sau đây Home Pet sẽ bật mí cho bạn các cách dạy mèo đi vệ sinh đúng phòng nhé.Chuẩn bị những thứ sau để dạy mèo đi vệ sinhĐầu tiên, để giúp "sếp" hình thành thói quen đi vệ sinh đúng quy định thì bạn cần chuẩn bị những thứ sau đây:Select khay bảo vệ có kích thước lớnKhay bảo vệ sinh học là một vật dụng vô cùng quan trọng, không thể thiếu cho những gia đình có nuôi mèo. Ngoài ra, còn giúp cho chủ vật nuôi có thể dễ dàng dọn dẹp.Vì thế, nên chọn một loại khay vệ sinh có kích thước rộng rãi, đủ lớn để mèo có thể dễ dàng loại bỏ chất thải của chúng.Kích thước hoàn hảo nhất của một khay vệ sinh cho mèo là lớn hơn chiều dài mèo khoảng 1,5 lần, như thế thì mỗi lần đi vệ sinh mèo mới có đủ không gian để xoay người.Cách dạy mèo đi vệ sinh đúng chỗNhững mẹo nhỏ để mèo học thói quen đi vệ sinh đúng chỗCác câu hỏi liên quan đến thói quen vệ sinh của mèo...https://homepet.vn/cach-day-meo-di-ve-sinh-dung-cho/…
Tại ngõ nhỏ Tình Huân có 1 đứa bé gái đang ngồi sát mép tường " Thiên Chương tìm được cậu rồi" một cậu bé với khuôn mặt khôi ngô hiện lên" Quế Tử lại bị cậu tìm thấy rồi " bé gái uể oải nói" cậu trốn thế nào mình cũng tìm được hết" bé trai tự tin nói" Vậy sao, vậy bất kể tớ ở đâu cậu cũng tìm được đúng không"" Đương nhiên"Tiếng cười trong veo hồn nhiên của 2 đứa trẻ vang vọng khắp con ngõ nhỏ tình huân này____________________________________15 năm sau cũng tại con ngõ nhỏ Tình Huân này" Quế tử tớ lại trốn tiếp rồi sao mãi vẫn không thấy cậu tìm ra tớ vậy"…
Nàng là luật sư giới nổi danh độc miệng nữ, mọi người đều biết, nàng chỉ cần tiền không muốn sống, chỉ cần ngươi cấp khởi tiền, lại nan đánh quan tòa nàng cũng dám tiếp, cho dù ngươi là muốn trạng cáo quốc gia nguyên thủ, nàng cũng chỉ sẽ nói” Ngươi cấp cho bao nhiêu tiền, tiền thiếu ta cũng không tiếp”.? Hắn là một cái họa sĩ, rất có tiếng rất có tiếng cái loại này, nhưng là chính hắn lại không biết, bởi vì hắn tâm tư đều ở vẽ tranh thượng, thế nhân xưng hắn vì “Vô Thanh Thiên Sứ”, bởi vì hắn trời sinh liền mang theo tiếc nuối.? Một cái là dựa vào mồm mép kiếm cơm ăn độc ác nữ luật sư, một cái là trời sinh liền sẽ không nói chuyện đơn thuần nam họa sĩ, hai người bọn họ cùng nhau là như thế nào lau nổi danh vì tình yêu hỏa hoa đâu?Là khôn khéo nữ chủ tính kế đơn thuần ái nhân, vẫn là thiên sứ bình thường nam chủ bắt được hay thay đổi nữ chủ đâu?............…
Từng có một Tát Sa ngây ngốc yêu Y Nặc đến quằn quại.Có một Y Nặc khờ dại mãi chờ Tát Sa.* couple ; faust [arknights] x mephisto [arknights]. thể loại; lãng mạn, fanfiction, boylove, oe. bookcover edit by kha.*thứ nhất là ooc. thứ hai là có những chi tiết trong đây hoàn toàn sai hoặc không được nhắc đến trong cốt truyện gốc của game. vì vậy người nào không thích thì đừng bấm vào.…
Chương 1 – Đêm trướcGần hết giờ, điện thoại ở bàn làm việc của Chử Thanh Hoành đổ chuông. Cô ngó thấy số máy nội bộ lạ lẫm, bèn nhấc ống nghe:– Tôi là Chử Thanh Hoành, khoa bệnh lý xin nghe.Một giọng nói trầm ấm vang lên ở đầu dây bên kia:– Xin lỗi vì hết giờ làm vẫn làm phiền cô. Cô có thể bớt chút thời gian ghé qua phòng giải phẫu, được không? Bác sỹ Nhuế Vân ở khoa cô vừa ngất xỉu.Thanh Hoành lôi chiếc blu trắng từ túi giặt ra, vừa rảo bước vừa khoác lên người. Cô lấy đồng hồ trong túi áo xem, đã hết giờ làm, vậy là hôm nay lại phải tăng ca! Công việc của cô vốn không biết đến ánh nắng mặt trời là gì. Đó là thế giới của máu chảy và chết chóc. Nếu tất cả những thứ đó biến mất, có lẽ thế giới của cô cũng sẽ tan theo.Bầu không khí bên ngoài phòng giải phẫu nồng nặc phoóc-môn và thứ mùi hôi hám kỳ dị gì đó. Nhuế Vân nằm trên ghế băng bên ngoài phòng mổ, sắc mặt trắng bệch, tay cầm khăn giấy lau mép, trông thấy cô liền ra hiệu một cách mệt mỏi:– Buổi trưa… ăn ít, bị tụt huyết áp.…
[PREVIEW]24/12/2016... Hôm nay tuyết lại rơi trắng xóa cả một vùng, không một âm thanh cũng không một bóng người xung quanh. Chỉ còn lại đó, bóng dáng hai con người nhỏ bé đang cố lê những bước chân nằng nề ra khỏi cơn bão tuyết đang ập đến vô cùng dữ dội..."Lộc lộc, nắm lấy tay anh đi---nhanh lên!!!" Giọng nói ấy là của Thế Huân-người đàn ông của Lộc Hàm.Giữa cái lạnh tê tái của mùa đông, Thế Huân cứ vừa thở dốc, còn bàn tay anh nắm chặt lấy bàn tay bé nhỏ của Lộc Hàm, chốc chốc lại dừng lại thở, rồi lại đi và cứ hai người họ cứ lê bước một cách vô định...Lộc Hàm mệt rồi, bàn tay cậu cứ từ từ buông khỏi Thế Huân vô thức. Bên tai cậu lúc này cứ văng vẳng một thứ âm thanh gì đó-"ù..ù"---Ùuuuu- nó đang lớn dần lên rõ ràng và chân thực hơn bao giờ hết, cậu biết rằng không phải là tai của cậu bị ù đi mà là một thứ khác, cậu bắt đầu sợ hãi, bồn chồn hơn---Cậu lo lắng ngước nhìn lên cũng chỉ thấy tấm lưng rộng lớn của Thế Huân, bàn tay rắn chắc của anh đang nắm lấy tay cậu cứ thế tiến lên. Rồi bỗng nhiên, Lộc Hàm cảm thấy thứ âm thanh ấy cùng với một đợt tuyết lạnh tràn đến chỗ mình, bất ngờ, nhanh gọn, dữ tợn, đợt bão ấy cuốn chặt lấy cậu:" THẾ HUÂN, CỨU EM!!!" cậu hét lên trong sợ hãi khi cảm nhận được tay cậu không còn hơi ấm nữa, tay cậu đã tuột khỏi Thế Huân tự lúc nào. Rồi cậu lịm đi , trong giây phút ấy cậu vẫn nghe thấy giọng nói của Thế Huân vang lên và hơi ấm quen thuộc :"Lộc...Lộ..c...". Sau đó tất cả những gì cậu nhớ được chỉ là bóng tối...…
Đây là truyện mình đọc thấy hay nên edit lại thôi mọi người đừng ném đá mình nha^_^Giới thiệu:Anh phiền não: "Tôi đã yêu một người, nhưng mà không biết nói thế nào với cô ấy."Tôi đề nghị: "Đơn giản thôi mà! Không phải cứ nói thẳng với cô ấy "Anh yêu em" là được sao?"Anh rầu rĩ: "Thế nhưng mà... Tôi sợ cô ấy sẽ từ chối."Tôi an ủi: "Làm gì có chuyện đó, anh là người đàn ông ưu tú, tài giỏi như vậy, ai bị cửa kẹp đầu mới không đồng ý thôi!"Anh gật đầu: "Vậy được, anh yêu em!"Tôi: "... À, đầu của tôi đúng lúc bị cửa kẹp..."Anh: "..."Chuông điện thoại di động vang lên...Tôi: "Alo, ai thế?"Anh: "Băng Khanh , chúng ta kết hôn đi."Tôi: "Alo alo, ai đầu dây thế?" ( quyết chí giả vờ như không nghe thấy )Anh: "Là anh."Tôi: "Alo? Nói chuyện đi chứ, sao im lặng vậy?"Anh: "Sao? Em không nghe được à?"Tôi: "Đúng đúng! Tôi cái gì cũng không nghe được."Anh: "... Băng Khanh , em giỏi lắm."Tôi: "... = = "…