Tại ngõ nhỏ Tình Huân có 1 đứa bé gái đang ngồi sát mép tường " Thiên Chương tìm được cậu rồi" một cậu bé với khuôn mặt khôi ngô hiện lên" Quế Tử lại bị cậu tìm thấy rồi " bé gái uể oải nói" cậu trốn thế nào mình cũng tìm được hết" bé trai tự tin nói" Vậy sao, vậy bất kể tớ ở đâu cậu cũng tìm được đúng không"" Đương nhiên"Tiếng cười trong veo hồn nhiên của 2 đứa trẻ vang vọng khắp con ngõ nhỏ tình huân này____________________________________15 năm sau cũng tại con ngõ nhỏ Tình Huân này" Quế tử tớ lại trốn tiếp rồi sao mãi vẫn không thấy cậu tìm ra tớ vậy"…
Nàng là luật sư giới nổi danh độc miệng nữ, mọi người đều biết, nàng chỉ cần tiền không muốn sống, chỉ cần ngươi cấp khởi tiền, lại nan đánh quan tòa nàng cũng dám tiếp, cho dù ngươi là muốn trạng cáo quốc gia nguyên thủ, nàng cũng chỉ sẽ nói” Ngươi cấp cho bao nhiêu tiền, tiền thiếu ta cũng không tiếp”.? Hắn là một cái họa sĩ, rất có tiếng rất có tiếng cái loại này, nhưng là chính hắn lại không biết, bởi vì hắn tâm tư đều ở vẽ tranh thượng, thế nhân xưng hắn vì “Vô Thanh Thiên Sứ”, bởi vì hắn trời sinh liền mang theo tiếc nuối.? Một cái là dựa vào mồm mép kiếm cơm ăn độc ác nữ luật sư, một cái là trời sinh liền sẽ không nói chuyện đơn thuần nam họa sĩ, hai người bọn họ cùng nhau là như thế nào lau nổi danh vì tình yêu hỏa hoa đâu?Là khôn khéo nữ chủ tính kế đơn thuần ái nhân, vẫn là thiên sứ bình thường nam chủ bắt được hay thay đổi nữ chủ đâu?............…
Từng có một Tát Sa ngây ngốc yêu Y Nặc đến quằn quại.Có một Y Nặc khờ dại mãi chờ Tát Sa.* couple ; faust [arknights] x mephisto [arknights]. thể loại; lãng mạn, fanfiction, boylove, oe. bookcover edit by kha.*thứ nhất là ooc. thứ hai là có những chi tiết trong đây hoàn toàn sai hoặc không được nhắc đến trong cốt truyện gốc của game. vì vậy người nào không thích thì đừng bấm vào.…
Chương 1 – Đêm trướcGần hết giờ, điện thoại ở bàn làm việc của Chử Thanh Hoành đổ chuông. Cô ngó thấy số máy nội bộ lạ lẫm, bèn nhấc ống nghe:– Tôi là Chử Thanh Hoành, khoa bệnh lý xin nghe.Một giọng nói trầm ấm vang lên ở đầu dây bên kia:– Xin lỗi vì hết giờ làm vẫn làm phiền cô. Cô có thể bớt chút thời gian ghé qua phòng giải phẫu, được không? Bác sỹ Nhuế Vân ở khoa cô vừa ngất xỉu.Thanh Hoành lôi chiếc blu trắng từ túi giặt ra, vừa rảo bước vừa khoác lên người. Cô lấy đồng hồ trong túi áo xem, đã hết giờ làm, vậy là hôm nay lại phải tăng ca! Công việc của cô vốn không biết đến ánh nắng mặt trời là gì. Đó là thế giới của máu chảy và chết chóc. Nếu tất cả những thứ đó biến mất, có lẽ thế giới của cô cũng sẽ tan theo.Bầu không khí bên ngoài phòng giải phẫu nồng nặc phoóc-môn và thứ mùi hôi hám kỳ dị gì đó. Nhuế Vân nằm trên ghế băng bên ngoài phòng mổ, sắc mặt trắng bệch, tay cầm khăn giấy lau mép, trông thấy cô liền ra hiệu một cách mệt mỏi:– Buổi trưa… ăn ít, bị tụt huyết áp.…
[PREVIEW]24/12/2016... Hôm nay tuyết lại rơi trắng xóa cả một vùng, không một âm thanh cũng không một bóng người xung quanh. Chỉ còn lại đó, bóng dáng hai con người nhỏ bé đang cố lê những bước chân nằng nề ra khỏi cơn bão tuyết đang ập đến vô cùng dữ dội..."Lộc lộc, nắm lấy tay anh đi---nhanh lên!!!" Giọng nói ấy là của Thế Huân-người đàn ông của Lộc Hàm.Giữa cái lạnh tê tái của mùa đông, Thế Huân cứ vừa thở dốc, còn bàn tay anh nắm chặt lấy bàn tay bé nhỏ của Lộc Hàm, chốc chốc lại dừng lại thở, rồi lại đi và cứ hai người họ cứ lê bước một cách vô định...Lộc Hàm mệt rồi, bàn tay cậu cứ từ từ buông khỏi Thế Huân vô thức. Bên tai cậu lúc này cứ văng vẳng một thứ âm thanh gì đó-"ù..ù"---Ùuuuu- nó đang lớn dần lên rõ ràng và chân thực hơn bao giờ hết, cậu biết rằng không phải là tai của cậu bị ù đi mà là một thứ khác, cậu bắt đầu sợ hãi, bồn chồn hơn---Cậu lo lắng ngước nhìn lên cũng chỉ thấy tấm lưng rộng lớn của Thế Huân, bàn tay rắn chắc của anh đang nắm lấy tay cậu cứ thế tiến lên. Rồi bỗng nhiên, Lộc Hàm cảm thấy thứ âm thanh ấy cùng với một đợt tuyết lạnh tràn đến chỗ mình, bất ngờ, nhanh gọn, dữ tợn, đợt bão ấy cuốn chặt lấy cậu:" THẾ HUÂN, CỨU EM!!!" cậu hét lên trong sợ hãi khi cảm nhận được tay cậu không còn hơi ấm nữa, tay cậu đã tuột khỏi Thế Huân tự lúc nào. Rồi cậu lịm đi , trong giây phút ấy cậu vẫn nghe thấy giọng nói của Thế Huân vang lên và hơi ấm quen thuộc :"Lộc...Lộ..c...". Sau đó tất cả những gì cậu nhớ được chỉ là bóng tối...…
Đây là truyện mình đọc thấy hay nên edit lại thôi mọi người đừng ném đá mình nha^_^Giới thiệu:Anh phiền não: "Tôi đã yêu một người, nhưng mà không biết nói thế nào với cô ấy."Tôi đề nghị: "Đơn giản thôi mà! Không phải cứ nói thẳng với cô ấy "Anh yêu em" là được sao?"Anh rầu rĩ: "Thế nhưng mà... Tôi sợ cô ấy sẽ từ chối."Tôi an ủi: "Làm gì có chuyện đó, anh là người đàn ông ưu tú, tài giỏi như vậy, ai bị cửa kẹp đầu mới không đồng ý thôi!"Anh gật đầu: "Vậy được, anh yêu em!"Tôi: "... À, đầu của tôi đúng lúc bị cửa kẹp..."Anh: "..."Chuông điện thoại di động vang lên...Tôi: "Alo, ai thế?"Anh: "Băng Khanh , chúng ta kết hôn đi."Tôi: "Alo alo, ai đầu dây thế?" ( quyết chí giả vờ như không nghe thấy )Anh: "Là anh."Tôi: "Alo? Nói chuyện đi chứ, sao im lặng vậy?"Anh: "Sao? Em không nghe được à?"Tôi: "Đúng đúng! Tôi cái gì cũng không nghe được."Anh: "... Băng Khanh , em giỏi lắm."Tôi: "... = = "…
chúng ta, ai cũng sẽ có lúc ngộ nhận cảm giác của mình dành cho một người. Đôi khi sẽ chỉ là sự rung động nhất thời, một sự đồng cảm của người cùng cảnh ngộ. Vốn dĩ chỉ hơn mức tình bạn nhưng lại khiến bản thân mình đã yêu và với tình yêu chỉ một mình ta biết đến.Tớ ước gì chúng ta đừng gặp nhau ở quá khứ...…
Năm 2031, Game PC online Lantis ra đời mang đến sức hút cực lớn với giới game thủ. Nhờ vào sự cuốn hút cùng gameplay cân bằng, Lantis đã nhanh chóng thành công và công phá mọi kỉ lục doanh thu, thậm chí còn là game được tổ chức giải đấu sớm nhất Esport. Lam - nhân vật chính của chúng ta, sau một kì thi đại học vất vả, nhờ sự giới thiệu của bạn thân Long đã bắt đầu cuộc hành trình của mình trong Lantis. Trong lúc ấy, cậu nhận được sự chú ý của một team mới thành lập, trước những lựa chọn có thể là bước ngoặt quan trọng của cuộc đời, cậu sẽ lựa chọn như thế nào ? Mỗi cuộc hành trình là một bài học, kể cả trong game hay cuộc sống thường ngày, liệu với lựa chọn của riêng mình, chúng ta có thể đón lấy bình minh của riêng mình được hay không ?…
Một câu chuyện nữ chính xuyên không về một thời đại xa lạ không có trong lịch sử( đương nhiên rồi vì mình đâu có rành lịch sử đâu). Nữ chính ở hiện đại học kinh tế, coi tiền như tính mạng. Nữ chính là trẻ mồ côi lớn lên trong trại trẻ mồ côi thiếu thốn tình cảm. Bất cần đời, mặt dầy, vô sỉ, không coi người khác ra gì nhưng đặc biệt rất thông minh, lẻo mép, lại vô cùng quyến rũ. Thường xuyên đùa giỡn với tình yêu của đám nam sinh trong trường. Reo gió ắt gặp bão bị một kẻ si tình đẩy từ tầng 17 xuống xuyên không về quá khứ. Xuyên không rồi nữ chính vẫn không thay đổi. Vẫn cái tính cách ngông cuồng ấy. Nhưng vỏ quýt dầy có móng tay nhọn, hắn sẽ có cách trị con yêu nữ là nàng.....…