Đình Trọng: 1 cậu học sinh nhà xém nghèo, tuy vậy cậu không hề yếu đuối hay dễ bị bắt nạt, cậu khá giỏi Triệt Quyền Đạo. Sẳn sàng múc mấy đứa nói nhìu, miễn là chúng ko mất mạng.Tiến Dũng: 1 học sinh hoặc không phải là học sinh ( tại sao ư, nhìn lại tiêu đề đi heeee ). Tiến Dũng ume Đình Trọng từ cái nhìn đầu tiên. Mê người ta đến mức toàn đưa người vào chỗ nguy hiểm...Biết nhiêu đây được rồi, biết nhiều quá hổng tốt đâu 😼…
Văn án:Năm 25 tuổi, An Nhiên - một nhà thiết kế trẻ tài năng, chết trong một tai nạn giao thông bí ẩn. Người điều khiển chiếc xe đó không ai khác ngoài người cô yêu - Trần Duy Khải. Nhưng rồi, tất cả được khép lại bằng một kết luận nhẹ tênh: "tai nạn ngoài ý muốn".Không ai biết, đó là một ván cờ đẫm máu, do chính người thân cận nhất bày ra.Khi mở mắt ra, An Nhiên thấy mình nằm gục trên bàn học cũ kỹ của lớp 11A1 - mái tóc dài còn ươn ướt mồ hôi, tiếng giám thị quát bên tai, và những ánh mắt bạn bè vẫn còn non dại.Cô đã quay lại năm 17 tuổi.Nơi mọi thù hận còn chưa bắt đầu. Nơi mẹ cô vẫn còn sống. Nơi cô vẫn còn cơ hội để thay đổi tất cả.Nhưng lần này, cô không quay lại để yêu thương. Cô quay lại để giành lại công bằng, để bảo vệ người mình yêu thương thật sự, và để trừng phạt những kẻ từng đẩy cô xuống địa ngục.Thế nhưng, giữa hành trình máu lạnh ấy, lại xuất hiện một người con trai -Phó Dạ Thần: lạnh lùng, thông minh, và chưa từng tin vào "trùng sinh", nhưng lại lặng lẽ đồng hành cùng cô trong từng lần đối mặt."Cậu không giống một học sinh cấp ba bình thường.""Vì tôi không còn là An Nhiên của cái tuổi mười bảy nữa.""Trở Lại Năm 17" là câu chuyện của một cô gái sống lại lần nữa - không phải để yêu lần nữa, mà là để viết lại số phận bằng chính đôi tay mình.…
miraitowa.chờ mong một tương lai tốt đẹp.Câu chuyện về một nhà lữ hành và chuyến hành trình để tìm lại tình yêu cuộc sống.chú ý: non-cp (hoặc cp là NPC), từ ngữ miêu tả chấn thương nặng nề, càng về sau thì ngôn ngữ của nhân vật cũng thô bạo/tục tĩu hơn nhiều (chắc vậy), nhà lữ hành có thể xem là beak the 4th wall hoặc xuyên không nhập vai, tùy cách mọi người nghĩ.…
Tên truyện : THIÊN ĐƯỜNG TUNG TĂNGTác giả : BlastSThể loại : Siêu Nhiên, Phiêu LưuĐộ tuổi : Mọi lứa tuổiTÓM TẮT :Đây là câu chuyện xảy ra tại một Vương quốc bình yên mang tên Serenade.Đã 2000 năm trôi qua - một khoảng thời gian đủ lâu để nhân loại có thể quên đi những kí ức tồi tệ kể từ ngày Lucifer bị tiêu diệt.Chiến Tranh Tai Họa - đó là cái tên gọi mà người ta đều nhắc đến nếu nói về cuộc chiến kinh hoàng ấy.William - một trong 72 gia tộc nổi tiếng trong công cuộc tiêu diệt Lucifer ngày ấy đang chuẩn bị đón một niềm vui mới : Trưởng tộc Sonsoku William và vợ ông - cô Marianna William chuẩn bị hạ sinh cậu con trai đầu lòng.Và ngày đứa bé được sinh ra cũng đã đến...Hôm ấy Nhà William hân hoan trong niềm vui sướng tột độ để chào đón đứa con đầu lòng !Nhưng chẳng được bao lâu, những chuyện kì lạ cứ liên tục xảy ra...Đầu tiên là cái chết bất ngờ của Trưởng tộc Sonsoku và những quản gia, người hầu trong nhà vào ngày Lễ Đặt tên của đứa con đầu lòng.Tiếp đến là là sự xuất hiện của thứ sinh vật kì có đôi mắt màu hổ phách trong những cơn ác mộng hàng đêm của cô Marianna.Cuối cùng là sự khủng hoảng tinh thần của vợ ông và những lời kể mơ hồ của bà !Khi xâu chuỗi lại tất cả sự việc, cũng là lúc sự thật về đứa bé được đưa ra ánh sáng !…
Hầu hết các truyện thể loại xuyên không thường có liên quan chút gì đó đến lịch sử. Gò bó trong một khuân khổ thiếu thốn, quy luật xuyên đến đều tuân theo thời đại. "Thiên Duyên" mang cảm hứng từ một mộng ước của người mê xuyên không, các yếu tố huyền ảo sẽ chi phối nội dung truyện. Nàng là người của thế kỉ 21, cùng bạn thân lâm vào hiểm cảnh mà xuyên đến đại lục Thiên Lăng. Sinh ra trong gia đình quyền quý nhưng lại đội lốp bao cỏ yếu đuối không màng sự đời. Vì bạn mà ngấm ngầm bồi dưỡng sản nghiệp riêng. Hắn và nàng gặp nhau, như duyên trời đã định. Hai người phải vượt qua sóng gió ra sao để có thể về với nhau?Theo dõi câu truyện để thấy được kết cục nhé!…
Ngày nảy ngày nay, có hai đứa chơi thân với nhau, một trai và một gái.Đứa con gái là Sún. Dù răng nó không còn thiếu hụt chỗ nào, và nếu đặt biệt danh theo đặc điểm bộ nha thì giờ phải gọi nó là Khểnh mới đúng, nhưng đứa con trai vẫn quen miệng gọi Sún mỗi lần thấy nụ cười bừng sáng chạy lại từ xa.Đứa con trai là Còm. Dù giờ này nó không còn làm cái cân điện tử kêu lên oai oái bắt nó phải bổ sung dinh dưỡng, nhưng đứa con gái vẫn hay vít vào tay nó - cái tay đã có chút chuột nhô lên - và hớn hở kêu cái tên Còm.Dĩ nhiên Sún và Còm không phải tên thật của hai đứa nó. Vũ Thiên Giang và Nguyễn Đức Hồ mới là những cái tên được ghi nắn nót trên giấy khai sinh, tuy vậy, Sún và Còm lại quen với hai biệt danh ngộ ngộ kia hơn. Mà thực ra thì tên thật bọn nó cũng ngộ đâu kém, Thiên Giang với Đức Hồ. Giang - Hồ. Hồi còn bé, mỗi lúc đi cùng nhau, chúng nó thường xuyên bị người lớn trêu chọc: "Giang hồ gì mà vừa sún vừa còm!". Những lúc như vậy, Sún chỉ biết ngoạc cái mồm sún răng của mình ra mà phản đối, còn Còm đấm lia lịa vào lưng người đối diện. Cú đấm của Còm yếu xìu, nhưng cùi chỏ nó lại nhọn hoắt, nếu nhỡ may bị nó huých vào thì đau thấu trời xanh.Giờ thì chẳng còn ai gọi cái tên Sún và Còm, trừ hai đứa nó. Mỗi lần gọi nhau bằng biệt danh, Sún và Còm có cảm giác bọn nó đang chia sẻ thứ gì bí mật lắm mà tuổi thơ để lại. Và hai đứa bạn thân nhất quả đất ấy còn chia sẻ với nhau nhiều, thật nhiều bí mật khác nữa, những bí mật chỉ-hai-người-biết.À không, giờ là ba-người-biết chứ!…