Tổng hợp ảnh và các doujinshi về Beyblade Burst.Lâu lâu sẽ cho thêm ảnh dìm (mang tính chất giải trí chứ không gây war).Người tài trợ: Molly Yumiko (một con au nhạt nhẽo và rất thiếu muối ==")TB: Nếu có trùng thì cho mình xin nha!!! *cúi đầu*Bonus: sẽ cập nhật thêm khi phát hiện thiếu trang.…
chỉ có thiên tài mới có thể yêu được anh ấy.- tao là thiên tài nè.couple chính: enigma park gunwook x alpha kim taeraecouples phụ: alpha sung hanbin x omega zhang hao alpha kim gyuvin x omega han yujin ( và một số cp khác... )thể loại: abo, university lifesố chương: ???tác giả: tiểu hiên lười…
"hold on, just a little while longer." "everything will be alright."____𝗦𝘁𝗼𝗿𝘆: Níu giữ𝗣𝗮𝗶𝗿𝗶𝗻𝗴𝘀: Eyeless Jack x Jeff The Killer và một số side-ship khác.𝗔𝘂𝘁𝗵𝗼𝗿: _scarlettarity (đã từng là Scar289)𝗖𝗮𝘁𝗲𝗴𝗼𝗿𝗶𝗲𝘀: creepypasta fanfiction, boylove, 1x1, romance, psycho love, jeff-centric, tragedy, etc.𝗦𝘁𝗮𝘁𝘂𝘀: on-going.𝗕𝗼𝗼𝗸 𝗰𝗼𝘃𝗲𝗿 𝗯𝘆: __Luna24__[𝗪𝗔𝗥𝗡𝗜𝗡𝗚&𝗡𝗢𝗧𝗜𝗖𝗘]• Truyện rất nặng về plot.• Có thể không hợp khẩu vị với cậu.• Kỳ thị đồng tính? Tớ không khuyến khích cậu đọc truyện này.• Truyện sẽ không có mấy cảnh nhây lầy bựa đâu, đừng hi vọng quá làm gì.• Kén người đọc.• Comment có văn hoá!NHÂN VẬT KHÔNG THUỘC QUYỀN SỞ HỮU CỦA TỚ.NHƯNG PLOT LINE VÀ Ý TƯỞNG LÀ CỦA TỚ!KHÔNG ĂN CẮP, ĐẠO VĂN, SAO CHÉP, CHUYỂN VER DƯỚI MỌI HÌNH THỨC.TRUYỆN CHỈ CÓ TẠI ACCOUNT NÀY TRÊN WATTPAD.…
Người viết : by Manh"Thứ tình cảm này là gì? Muốn giày vò nhưng cũng muốn nâng niu, muốn bỏ mặt nhưng cũng muốn quan tâm, từ khi nào anh lại xuất hiện trong tâm trí của tôi vậy..... "Cân nhắc cho những ai không thích hợp với các tình tiết máu chó =))) Vui lòng không đăng lại171119-31052020…
có những thứ tình yêu không sinh ra để dịu dàng, không sinh ra để người ta nâng niu hay trân trọng. có những tình yêu ngay từ giây phút đầu tiên đã là sai lầm, là một liều thuốc độc ngấm vào máu, không cách nào rút ra. nó khiến người ta điên cuồng, khiến người ta dằn vặt, khiến người ta hận đến mức chỉ muốn xé nát tim mình ra để xem trong đó rốt cuộc có cái gì mà lại đau đến như vậy.…
Bước ra khỏi cục dân chính, Sunoo tiện tay ném cho tôi một tấm thẻ ngân hàng."Ba năm ngoan ngoãn, biết điều, không gây chuyện... Coi như phần thưởng. Trong đó có năm triệu. Với kiểu sống keo kiệt của em, chắc đủ tiêu cả đời."Hắn nghiêng đầu, giọng lười biếng nhưng vẫn không quên chế nhạo:"À mà này, anh biết mình quyến rũ, nhưng em đừng mơ tưởng gì nữa. Ly hôn rồi là xong. Đừng có giở trò lén lút, không hiệu quả đâu, hiểu chưa?"Tôi gật đầu: "Vâng ạ."Thấy tôi không níu kéo, không khóc lóc, thậm chí còn chẳng thèm nhìn hắn lấy một cái, hắn bước theo, hơi khó chịu:"Em không có gì muốn nói với anh à?"Tôi đang bận đặt phòng VIP ở bar mới khai trương, ngẩng đầu, lễ phép đáp:"Không ạ."Sunoo nhướng mày:"Em làm gì có tiền chơi mấy thứ đó? Mà thôi, từng là vợ chồng, anh không so đo. Nếu em thấy khó khăn, anh giới thiệu công việc. Em học chuyên ngành gì?"Điện thoại rung liên tục.Thông báo từ quán bar, hộp đêm, khu tiêu xài cao cấp lần lượt hiện ra. Tôi còn vừa book thêm mười trai mẫu ngoại hình nổi bật, năm giọng nói CV trầm ấm dịu dàng từ group VIP "chị em giới thượng lưu".Tôi khẽ cong môi, liếc nhìn hắn:"Diễn xuất.".....Anh thật sự hối hận rồiiiii…
Minseok nhặt được chú gấu nâu ngoài đường Lee Minhyeong Minhyeong ở truyện này bé tuổi hơn Minseok rất nhiều.cre: chú có phải không thương em - @anyzzlovy…
Nguồn: AO3Tác giả: katychan666Một series bao gồm các oneshot khác nhau về cuộc sống mới của thứ gia, về những câu chuyện nhỏ về bé Venice, 2 bố của bé và những người bác rất gì đó và này nọ.Ở đây Venice không (hoặc chưa) phải báo thủ và Vegas coi thằng nhỏ là cục vàng cục bạc nâng niu trên tay chứ không (hoặc chưa) ném thằng nhỏ vào sọt rác. Truyện theo hướng gia đình êm ấm hạnh phúc cu te phô mai que, nói không với drama và chống chỉ định cho người ế tại đọc xong có khả năng đòi lấy chồng đẻ con.Bản dịch đã có sự đồng ý của tác giả, vui lòng không re-up dưới bất kì hình thức nào.…
Văn ánYêu có thể rất dễ, nhưng buông bỏ lại quá khó.Ly Luân từng yêu Triệu Viễn Chu đến mức chấp niệm, bất chấp tất cả chỉ để níu giữ y bên mình. Nhưng cuối cùng, những gì hắn nhận lại chỉ là tổn thương, là những năm tháng chờ đợi trong vô vọng. Khi hắn quyết định buông tay, khi trái tim hắn đã chai sạn, Triệu Viễn Chu lại quay đầu muốn theo đuổi hắn lần nữa.Nhưng thế gian nào có nhiều cơ hội đến vậy?-"Triệu Viễn Chu, có những thứ, một khi đã mất đi, thì không thể lấy lại được nữa."-"Ta không hận ngươi ... nhưng cũng không yêu ngươi nữa."Gió Côn Luân vẫn thổi, quá khứ đã hóa tro tàn.Giữa bọn họ, cuối cùng chỉ còn lại một đoạn duyên dang dở-một kiếp chấp niệm, một đời bỏ lỡ.…
Một con người bị cha mẹ hắt hủi từ nhỏ nhờ có người đó mà một lần lại được sống. Yêu người không hối hận nguyện tất cả hi sinh chỉ mong đổi lại một cái quay đầu liếc mắt. Vì người mà nguyện làm một món hàng trao đổi không oán than người có hiểu. Nhưng khi tất cả đã quá xa liệu ai còn giữ tay lại? Không níu người lại, buông tay ta trôi tất cả sự yên bình lại trở về nơi đây. Người đi đường không chướng ngại còn ta về cầu Nại Hà đợi ai?(Lần đầu mình viết truyện có gì các bạn góp ý cho mình nha)…
Hiện nay trên wattpad có hai bản được đăng mà không có sự đồng ý của tôi. Đây là bản đầy đủ, hoàn chỉnh nhất. Truyện vẫn được giữ nguyên trên wordpress tại sefrasy.wordpress.com.==Con trai mười chín mơn mởn như cỏ non, mặc áo dài nâu, đội nón lá rộng vành, chèo thuyền ra ao sen buổi sớm mùa hạ, nhìn sen mà cười đẹp hơn cả hoa sen nở. Nét duyên "trời đất giao hòa" ấy là một khoảnh khắc tươi nguyên, thơm tho của tình yêu tuổi trẻ vừa chín tới, ngọt thanh mà mát lòng mát dạ. Phải nhìn tròn con mắt, hít hà khoan khoái, lại vừa chạm vào nâng niu vừa nếm dư vị dịu thanh ấy, mới thấy tim tê rân, khoái cảm đến hoảng sợ.Chiếc áo dài nâu vải thô mà bừng sáng giữa lá xanh, bông trắng, nhị vàng cùng nét cười đẹp xinh sau vành nón lá in vào tâm trí là vì thế, để mãi sau này, bao áo dài nhung gấm, lụa là xúng xính chung quanh cũng trở nên bình thường, nhìn rồi lại quên, nhìn rồi lại đầy hoài cảm tưởng nhớ đến người xưa cảnh cũ.Cuộc đời là hành trình dài mà lại ngắn, còn khi con tim bay lên với mây trời chỉ là một khoảnh khắc ngắn mà lại dài. Dài ngắn ngắn dài, chỉ đến không còn tâm thức nữa mới gọi là quên đi.Mà tàn nhẫn nhất trên đời, lại chính là sự lãng quên.…