Yêu thương chưa đủ! [Tản văn]
Author : Bống Bống Category : nhẹ nhàng, ngược tâm, tản vănStatus : Ongoing Summary : Yêu thương ngày một nhiều mà sao người vẫn dửng dưng?!…
Author : Bống Bống Category : nhẹ nhàng, ngược tâm, tản vănStatus : Ongoing Summary : Yêu thương ngày một nhiều mà sao người vẫn dửng dưng?!…
Rồi một ngày em tan biến,bọn họ chẳng thể níu tay em lại rồi để em đi mất khỏi tầm tay.Sẽ chẳng còn những cái ôm ấm áp đêm đông.......Và họ sẽ nhận ra em không thuộc về nơi này...-'Bao giờ nhưng người kia mới nhớ được nó chứ-'=============Kết OE,OOC mạnh,lệch nguyên tácĐừng trông chờ gì ở một con ngu văn như tôi…
Tùy bút: Liệu chị có một lòng nhớ đến em?Tác giả: Đinh Nhạc•Tùy Bút"Tôi có thể đợi chị mãi mãi, nhưng không thể đợi cả đời, tôi không muốn mình đeo khăn tang, không muốn chị đi xa, tôi không ích kỉ mà níu tay người khuất ở lại chỉ là nhớ quá mà thôi."- Đây là câu chuyện tôi từng trải, tôi chỉ là quá nhớ nhung chị ấy nên viết lên câu chuyện này, tôi chỉ muốn chị ấy biết rằng tôi yêu chị nhường nào thôi.- Chị ấy hứa với tôi quá nhiều điều mà chưa thực hiện được, hôm nay là ngày giỗ của chị tôi nhớ chị rồi.…
Các tác phẩm của bản thân phải luôn được nâng niu, dịu dàng. Nếu muốn có một bộ cánh kiêu sa, lộng lẫy cho đứa con tinh thần của mình thì đừng ngần ngại mà đến với Shell Team. Team chúng tớ luôn sẵn sàng phục vụ hết mình.…
nói tới ^một người người nữa nữa người kia ^…
thà rằng người cứ yêu tôi giả tạo để tình này giả mạo ^ bước vào yêu ^…
Thể loại: thanh xuân vườn trường, hài hước × cuộc sống trưởng thành, lãng mạn. ❗LƯU Ý: • SẢN PHẨM CHỈ LÀ TRÍ TƯỞNG TƯỢNG CỦA TÁC GIẢ, KHÔNG LẤY CẢM HỨNG TỪ BẤT CỨ SỰ KIỆN NÀO CÓ THẬT Ở NGOÀI ĐỜI! • LÀ TÁC PHẨM NHÂN TẠO, KHÔNG ĐẠO VĂN CỦA BẤT KÌ SẢN PHẨM NÀO! • TẤT CẢ NHÂN VẬT, SỰ KIỆN, ĐỊA ĐIỂM, TỔ CHỨC TRONG TRUYỆN ĐỀU LÀ HƯ CẤU! 🌷Chào mừng các reader đến với câu chuyện của mình nhé, rất mong các bạn hãy giữ tâm thế thoải mái khi đọc truyện. Cảm ơn các bạn đã ủng hộ nhé🌷 |Trích| Rất lâu về sau mọi người trong giới đã lưu truyền rằng: hắn đã yêu cô đến tận xương tuỷ, người đàn ông đó đã trao trọn tâm can, rút cạn từng giọt máu, mang trái tim mình ra để yêu thương và chiều chuộng cô. Hắn nhẹ nhàng, ân cần như đang nâng niu nguồn sống duy nhất mà hắn có. Thế giới của hắn chính là cô, vì cô mà trái tim hắn bừng sáng, vì cô mà hắn được hạnh phúc thêm một lần nữa. Người con trai năm nào đã dùng hết sự lịch thiệp vốn có của một quý ông để đối sử với cô ấy, ép mình phải trưởng thành. Vì chỉ có thế, cậu ta mới xứng đáng bước chân vào thế giới của người con gái mà cậu ta yêu. [...]"Anh ôm em được không?" ...."Anh là cái thá gì mà bắt tôi đau đến như thế hả?" ...."Đưa tay cậu đây cho tớ!" ...."Sao ngực cậu đập nhanh thế?" ...."Cậu tên gì?" "Tớ là Vũ. Hoàng Lê Khánh Vũ " "Còn tớ là Vy." Start:…
- Lăng Thần ! Tôi sẽ không yêu anh đâu, một tên ác ma giết người vô số, tội ác tày trời, liệu một người như vậy sẽ có một trái tim ấm áp thật lòng sao ? Tôi không tin ![...]- Tôi rất nhớ em hiện em đang ở đâu chứ, tôi đã lục tung cả thế giới này rồi nhưng vẫn không thể tìm thấy em, em thật sự cứ như vậy mà mãi mãi rời xa tôi sao ?[...]Ánh mặt trời chiếu phủ trên mặt biển tạo nên những hình ảnh lấp lánh như ngôi sao, bước chân ai kia đang tiến đến rất gần nhưng lại rất nhẹ nhàng tựa hồ như nâng niu, yêu thích loại vật báu vật quý giá, mà nói chính xác hơn người trước mặt còn quý giá hơn gấp ngàn vạn lần, chỉ là sợ họ lại chạy đi mất một lần nữa, tâm tình bản thân nhất định sẽ vì vậy mà thêm bấn loạn, khiến buớc chân kia vô thức nhẹ nhàng nhưng lại tiến đến rất nhanh. ...Chẳng phải một khi đã động tâm thì sẽ không thể rời đi được nữa sao ? Bản thân lại là một người chung tình còn chưa nói đến việc đã được gặp định mệnh của mình, vậy thì làm sao có thể buông tay chứ ?Hắn không vì địa vị một tay che trời mà cố ý muốn trói buộc cô. Nhưng lại vì yêu mà hắn phạm phải sai lầm đáng sợCô cũng không vì hắn là ác ma mà sợ hãi né tránh. Tình yêu hắn dành cho cô đã được 'tẩy rửa' hết sức sạch sẽ. Hắn không muốn người con gái đó bị vẩn đục bởi quá khứ không mấy tốt đẹp kia của hắn. Nên...hắn nguyện rút cạn hết sự tinh khiết còn xót lại của hắn mong một lần được cô yêu thương.Tình yêu của cô sẽ trao đi hay lại cố tình giấu kín trong tim. Cô sẽ dùng mọi cách cắt đi m…
-Có ai đó đã từng nói rằng tuổi thanh xuân cũng như mây trời, tuổi thanh xuân đến và đi rất nhanh, không một ai có thể níu giữ. Những thứ còn đọng lại là một miền nhung nhớ của hoang hoải. Thanh xuân đó chúng ta bên nhau.-Tình yêu tuổi học trò là những khoảnh khắc tuyệt vời nhất của cuộc đời, sự ngây ngô trong từng khuôn mặt, sự ngại ngùng trong từng ánh mắt đã làm nên sự đáng yêu và là dấu ấn khó phai cho đến tận cuối đời. Tình yêu học trò không cầu kì, phức tạp và không nhiều sự toan tính như những cuộc tình của người trưởng thành. Niềm vui đôi khi chỉ là đi học mỗi ngày để nhìn thấy khuôn mặt quen thuộc đó.…
Tác giả: Phong Duy (NiuNiu)Thể loại: đam mỹ, cổ trang, hài, nhất công nhất thụ.Độ dài: 2 quyển, mỗi quyển 10 chương + 8 ngoại truyện.Nhân vật chính: Việt Lăng Khê, Tịch Viêm, Tịch Nguyện, Tịch Thiên...Chuyển ngữ: San San…
em và hắn cùng nhau lớn lên em bị câm do cú sốc từ cái chết của mẹ, cha em thì bỏ em từ khi em mất khả năng nói chỉ có hắn luôn luôn kề cạnh động viên em, cả hai là thanh mai trúc mã trong làng ai ai cũng biết cưới nhau là chuyện sớm muộn đếm khi sau này có em trong tay hắn lại thay lòng đổi dạ, nâng niu người con gái khác bên ngoài việc gì cũng gáng tội cho em " tôi yêu em nếu em còn nói được hẳn giọng nói em khi lớn phải rất trong trẻo cố lên em tôi muốn nghe giọng em nói nên chúng ta cùng nhau cố gắng nhé?""................"" tôi chả hiểu sao lúc đó tôi lại lấy cậu, ở với cậu thà tôi lên chùa ở còn hơn suốt ngày câm lặng lầm lầm lì lì chả có chút mới mẻ gì cả, đừng có làm quá cậu làm hại tới Mộng Hoa tôi liền giết cậu, ở yên đi cho cậu làm chức mợ lớn là vinh hạnh của cậu rồi"…
Níu kéo có mang lại hạnh phúc…
Ngày đại hôn, hỷ môn vừa khép lại, hương trầm trong phòng hòa cùng mùi rượu thoang thoảng. Ánh nến lay lắt hắt bóng hai người lên tường, một cao ráo một mỏng manh, chẳng chạm vào nhau. Gwak Boseong ngồi bên giường, vẫn chưa tháo khăn đội đầu, đôi tay khẽ siết lấy nhau. Trái tim đập chậm lại trong lồng ngực, ngón tay run lên vì chờ mong một câu chúc phúc, hoặc ít nhất một lời an ủi. Hong Mingi đứng trước bàn, rót rượu, dáng vai thẳng tắp, lạnh lùng tựa một đêm đông chí. Nhấp được một ngụm, hắn đặt chén xuống, giọng khàn khàn, không hề có ý nâng niu."Ngươi đừng mong ta sẽ coi đây là thật. Chỉ là lệnh của Hoàng thượng, ta không có ý, cũng chẳng có tình."…
Big otp…