[KinnPorsche] Người Say Rượu Kẻ Say Tình
Đoản về KinnPorsche…
Đoản về KinnPorsche…
Một công ty quy tụ toàn báo thủ...…
Một vài Fanfic do mình viết về các couple mà mình ship~_~đam, ngôn lẫn lộn~~có lẽ vậy...…
6,7/2020 (2nd fic)…
Tại sao luôn bảo vệ anh cô gái ngu ngốc này !!! Ly hôn sao anh không đồng ý ,anh sẽ ở mãi bên em !!!!…
- anh em mình là cái gì vậy ?- anh em mình là lũ mất dậy ai cũng có thể trở thành phản diện, kể cả bias của bạn.warning: bad words; ooc; lowercase; mang ra ngoài làm chó…
Phấn đấu để mỗi hộ gia đình đều có một Lâm Tử Diệp cho riêng mình!!Một số đoản nho nhỏ đáng iu về Diệp Diệp nhà mình và dàn hậu cung của ẻm💓Lưu ý: Ooc, fic là tác phẩm của trí tưởng tượng nên ko áp lên người thật ‼️…
Ta cấm các ngươi sử dụng bankai bừa bãi nếu không nghe thì ta sẽ cho các ngươi nếm mùi của zanka no tachi• • •Bankai !Đùng !!!Bankai !Rầm !!!BankaiXẹt ! Xẹt ! Xẹt ! Rầm !!!Các ngươi...Bankai ! Zanka no tachi !!!ĐÙNG !!!!…
Nội dung như tên, tất cả những gì tôi vẽ cho em Đăng và nguồn cảm hứng. (tiện thể pr các fanfic iu thích của tôi)…
Cảnh báo: Ngôn từ thô tục, những mẩu nhỏ là ngẫu hứng nên tiện tay viết ra.…
" Giyuu, tại sao mày lại ko thể bảo vệ cô ấy?"Giyuu rên rỉ, nắm chặt chiếc áo haori hình cánh bướm của một cô gái mà có lẽ anh sẽ chẳng bao giờ gặp lại. Anh đau lắm, đau lắm!" Nếu đc gặp lại thì tôi sẽ nói rằng tôi yêu em"…
Tác phẩm: [ AllDeku ] GIVE AWAYThể loại: Học đường, CosplayLƯU Ý : có dùng từ ngữ nhạy cảm, thô tục, có miêu tả cảnh làm tình. Bối cảnh: Izuku tham gia Mini Game nhỏ nhân dịp năm mới, sẽ không có gì xảy ra nếu chủ đề của Mini Game đó là ...…
" Bạn đã bao giờ tự hỏi mình tại sao mình cần phải học tập chăm chỉ như vậy? "" Bạn đã bao giờ cảm thấy như không một giáo viên nào hiểu bạn chưa? "" Bạn đã bao giờ cảm thấy thất vọng bởi hệ thống giáo dục ngu ngốc của trường học không bao giờ hỏi bạn nếu bạn muốn nó? "" Bạn đã bao giờ tự hỏi tại sao ngôi trường rất mong muốn có được những sinh viên tài năng nhưng lại không bao giờ quan tâm đến việc chúng tôi đang làm như thế nào? "" Và chúng ta phải chịu đựng nó trong bao lâu?"" Để tôi kể cho bạn nghe một câu chuyện về một ngôi trường, tên là Ritdha Wittayakom. "Chào. Tên tôi là Pang.Tôi là một học sinh ngốc nghếch và tôi ghét việc học.Tôi không thể hiểu tại sao ngôi trường này có một hệ thống ngu ngốc là phân chia học sinh theo điểm của họ.Tôi trốn học, trốn trong các giá sách trong thư viện để chơi game mỗi ngày.Một ngày nọ, tôi gặp em, một chàng trai tên Wave và cuộc đời tôi bắt đầu thay đổi.P/s: mình dịch fic này từ một bạn tên là scftdimple trên novelHD đây là link fic gốc nếu bạn nào có nhu cầu đọc trước https://novelhd.com/truyen/227476606/ và mình cũng chưa xin phép bạn ấy nên nếu bạn ấy thấy fic này và yêu cầu mình xóa thì mình sẽ xóa…
Bạn ủng hộ phe nào Đọc thử xem…
Chuyện ở phủ của Phác vươngDưới tán cây gió thổi hoa đào rơi khắp nơi, Phác vương trẻ tuổi ôm lấy Biện công tử, hạ xuống một nụ hônViết bởi Mo, Là tui…
chỉ là mê hai ảnh quá nên fic này ra đờiTất cả tình tiết đều là tưởng tượng của mình.…
lowercaseviết cho những ngày nắng, viết cho những ngày mưa, viết cho họ.là một series, không hồi kết (nhưng nếu nào mình ngứa đòn thì cho end).vang.…
khi họ (quá khứ) xem đc (tương lai)môtip của câu chuyện sẽ không đi theo bản gốc nếu ai ko thích có thể bỏ qua…
Dưới chân núi Fansipan hùng vĩ, nơi sương sớm phủ mờ ruộng bậc thang vàng óng mùa lúa chín, có một homestay nhỏ nép mình trong khu vườn mận trĩu quả. Tại đó, Vàng Thái Anh cô bé H'Mông với mái tóc đen nhánh thường tết gọn ngày ngày cần mẫn chăm sóc vườn cải mèo xanh mướt, khóm cẩm tú cầu hồng chúm chím như những nụ cười e ấp.Cuộc sống của Thái Anh trôi chậm giữa mùi đất ẩm, tiếng gió rì rào qua tán lá, và âm vang khèn Mông từ bản làng xa. Dù chưa từng rời khỏi thung lũng thân quen, ánh mắt cô vẫn trong vắt như dòng suối, mang theo vẻ đẹp mộc mạc và tâm hồn sâu lắng như chính núi rừng nuôi dưỡng cô lớn lên.Một ngày xuân nắng nhẹ, Lý Lệ Sa nhiếp ảnh gia tự do từ Hà Nội tìm đến Sa Pa, mang theo chiếc máy ảnh cũ và khát vọng ghi lại vẻ đẹp chân thực của con người nơi đại ngàn. Không bị cuốn vào ồn ào du lịch, cô tìm kiếm sự mộc mạc, thuần khiết nơi thiên nhiên và con người hòa làm một, nơi từng ánh mắt và nụ cười ẩn chứa câu chuyện chưa từng được kể.Và rồi, cô nhìn thấy Thái Anh trong khoảnh khắc bình dị khi cô bé ấy đang chăm vườn dưới nắng xuân. Một ánh nhìn chạm nhau giữa tĩnh lặng, một điều gì đó trong trẻo và lặng sâu khiến Lệ Sa không thể rời mắt.Hai thế giới tưởng chừng xa cách một của núi rừng thầm lặng, một của phố thị sôi động bất ngờ giao nhau nơi khu vườn nhỏ ấy. Và từ đó, một điều gì đó đã khẽ chớm nở...…