Fanart trích đoạn phiên ngoại Tiểu biệt thắng tân hôn của artist 秃饼大刀刀 - @maotuanxjjĐọc H mà hứng không nổi là như thế nào :v Này là ý kiến của con Ziahia nên ai đọc mà bị ám ảnh thì cứ rủa nó nhá!Link full ko che: http://taphoanho.home.blog/2020/03/30/husky-va-su-ton-meo-trang-cua-han-tieu-biet-thang-tan-hon-18/Mật khẩu: Tên blog viết liền ko dấu.----------------------Thả ❤ cho artist tại: twitter.com/maotuanxjjTrans: ÉEdit: NgoanBản dịch thuộc về @Taphoanho, vui lòng không tự ý mang đi đăng lại.…
- Author: AkiW- Nguồn ảnh bìa: Magali VilleneuveVăn án: 'Sự Bắt Đầu Từ Con Số Không' là một cuốn tiểu thuyết hư cấu kể về cuộc hành trình của một nhân vật chính, người đã xuyên không qua nhiều thế giới khác nhau. Tôi đã từng ngồi ở vị trí là một độc giả trung thành của cuốn tiểu thuyết, nhưng hiện tại, tôi đã là nhà văn của câu chuyện này.Đã vài năm kể từ khi tôi trở thành một 'người viết', lẽ ra hôm nay là ngày tôi sẽ hoàn thành cuộc giao dịch với tác giả. Tuy nhiên...['Cái quái gì thế này..?']Một thành phố trông như vừa bị phá hủy với những tòa nhà đổ sập hiện ra qua tấm kính. Trước mặt tôi là một cửa sổ nhỏ như trong game đang lơ lửng....Tôi đoán tôi đã trở thành một phần của cuốn tiểu thuyết mà chính tôi đã viết.…
--Trích đoạn:- "Thịnh Trí Nghiên! Em còn đang lề mề cái gì đó, chạy nhanh lên!" Bên ngoài truyền đến tiếng la không kiên nhẫn của chị gái Thịnh Viện.nó cắn trong miệng một cái sandwich, cầm lấy balo chạy ra bên ngoài, "Tới đây tới đây!"Mẹ hai người ở phía sau lắc đầu cười, nói: "Ăn từ từ thôi con, coi chừng nghẹn!"Cô gái đứng ở xa xa kia lớn hơn cô bốn tuổi, năm nay vừa mới đi làm, mặc váy công sở, trang điểm tinh xảo."Nếu như đến muộn thì tự em đi đi."Thịnh Viện đóng cửa xe cho cô, vòng qua bên kia lái xe.Trí Nghiên chớp mắt nhìn cô gái.Về cuối truyện, đây chính là vai ác đối nghịch với nữ chính nhất.Là một người cực kỳ yêu cái đẹp lại còn ích kỷ.Sắm vai nữ phụ rắn rết, là loại hình không có đầu óc, về cuối thậm chí còn bán đứng em gái để đổi lấy cơ hội sinh tồn.Nguyên chủ thì tính tình đại tiểu thư kiêu căng, lại còn thích khoe khoang, có một chị gái xinh đẹp là điều cô hãnh diện nhất. …
- I miss you, Cedric.- I miss you too.- But I kept forgetting you.- Why did you forget me? 6 years ago we had never met.- If I said it was a past life, would you believe it?- I don't believe in past lives, but if you say so, I'll believe it. - And...Why do I keep forgetting you? I don't remember clearly anymore, but it's okay, luckily I still remember you, my beloved Cedric.- Next time at the Yule Ball, come with me.- Let me think. Maybe by then we will have graduated.The story is written by MacLienxamxi, only posted on Wattpad.…
Doãn Bạch Dương vừa cùng mấy chị em bước ra khỏi KTV, Tưởng Di Hoà liền lên tiếng trước: -Dương Dương tớ có người đón rồi, tới đi trước nhá. Tưởng Di Hoà cái con người này thật sự là quá không có nghĩa khí, cả bọn cùng nhau uống, cùng nhau say, lại chỉ có cậu ta là có bạn trai đến đón tận nơi. Doãn Bạch Dương nhìn theo bóng lưng hai người họ đã lên xe đi mất, thở một hơi ngao ngán rồi bắt đầu gọi xe tiễn các chị em xong còn chưa vội về. Trong người còn chút men, tuy không say nhưng rượu cũng chẳng nhẹ khiến Doãn Bạch Dương mệt mỏi chẳng có chút khí sắc nào. Lê đôi chân mệt mỏi vừa đi vừa ngắm cảnh đêm, nhiệt độ tháng 10 tuy mát mẻ, dễ chịu nhưng vào đêm lại có chút se lạnh. Trên người Doãn Bạch Dương cũng chỉ có một chiếc váy lụa dài đen mỏng manh, đôi vai trần điểm thêm hai sợi dây váy đen mảnh càng tôn lên làn da trắng nõn không chút tì vết kia khẽ run lên một chút. Đưa bàn tay ôm lấy cánh tay vuốt ve vài cái, Doãn Bạch Dương khẽ thở dài một hơi "hôm nay lại bỏ bữa nữa rồi, có chút đói". Nhìn thấy trước mặt không xa có một cửa hàng tiện lợi, Doãn Bạch Dương liền quyết định tiến tới đẩy cửa bước vào. Chọn bừa một chai nước khoáng, tiện tay lấy thêm một cái sandwich rồi ngồi bên cạnh cửa vừa ăn vừa ngắm xe cộ.-Sao chị lại ở đây, chẳng phải lúc chiều chị bảo hôm nay phải về nhà mẹ sao? Nghe giọng điệu vừa như hỏi vừa như trách vấn, Doãn Bạch Dương quay sang nhìn thì phát hiện Dạ Nguyệt đứng bên cạnh từ lúc nào. Doãn Bạch Dương nhớ ra chết rồi lúc chiều vì sợ bị làm phiền mà …