Vị Cống Phẩm [HyunLix]
"Rõ ràng chỉ là một nô lệ cống phẩm, vậy mà lại muốn trèo cao, gan to cỡ nào mà lại muốn với tới Bệ Hạ chứ."Xin đừng mang đi đâu trước khi hỏi ý kiến mình. Cảm ơn.…
"Rõ ràng chỉ là một nô lệ cống phẩm, vậy mà lại muốn trèo cao, gan to cỡ nào mà lại muốn với tới Bệ Hạ chứ."Xin đừng mang đi đâu trước khi hỏi ý kiến mình. Cảm ơn.…
hyunlix. "yongbok gặp vấn đề với nụ hôn của mình"‼️ tất cả tình tiết chỉ là trí tưởng tượng.…
"Em chỉ là một thằng designer quèn, ngày ăn mì gói, đêm chạy deadline, thường xuyên khóc trước màn hình máy tính và khao khát được nghe câu nói "Xuất file đi em" thôi mà!"…
rồi rốt cuộc là mấy chị baller thíc abg hay tone hồng?…
Chỉ là một series những mẩu chuyện không liên quan nhau về pocky 😘…
Felix không biết tại sao mình lại cảm thấy buồn nôn vào mỗi buổi sáng cho đến khi em kết nối các dấu hiệu lại với nhau.Em đã có thai.Với Changbin.... Tittle: Blue (nỗi buồn)Translator: Lé-chanTags: ABO, MPREG, hurt, HEPairing: Alpha! Changbin x Omega! Felix…
"Nếu tôi có thể vượt qua cậu thì cậu có ngẩng đầu lên nhìn tôi không?Thật ra, tôi vẫn nhìn theo cậu.Khoảng cách ấy không phải là một điểm, mà nó là một câu thích chẳng cất được thành lời"…
⚠️ TRUYỆN DỰA TRÊN NHỮNG SUY NGHĨ,Ý TƯỞNG CỦA TÁC GIẢ,CHỈ MANG TÍNH GIẢI TRÍ,NỘI DUNG TRUYỆN HOÀN TOÀN GIẢ TƯỞNG KHÔNG LIÊN QUAN ĐẾN NGƯỜI THẬT._____________________________________𝑷𝒂𝒏𝒈𝑩𝒐𝒘𝒆𝒏 𝒙 𝑳𝒊𝒖𝑱𝒊𝒂𝑳𝒊𝒂𝒏𝒈 Thể loại : Thanh Xuân Vườn Trường ,Ngược Trước Ngọt SauTác giả:Chuu…
textfic ngắn Một chiếc textfic ngắn dành tặng cho mọi người, mong mn đọc vui vẻ 😊…
WARNING ‼️ có SMUT gã người yêu của em vì tai nạn khi còn bé nên thính giác bị suy giảm, phải dùng đến máy trợ thính. mỗi khi gã "yêu" em, gã lại tháo chiếc máy trợ thính trên tai ra."a-anh..không được mà..đeo máy trợ thính vào đi.." - em chỉ có thể ưm a vài tiếng mà bảo gã đeo máy trợ thính vào.gã nhìn em rồi giơ tay lên làm kí hiệu một cách chậm rãi.'anh. không. nghe. đâu'"anh !!! hwang hyunjin !! tên khốn chết bầm !!!!!""đeo máy trợ thính vào ngay??"vẫn là hyunjin ngày hôm sau bị em nhỏ mắng đến mức không ngẩn đầu lên được vì cái trò tháo máy trợ thính ra, hyunjin cũng chỉ là vì sợ bản thân nghe thấy mấy lời cầu xin của ẻm, mềm lòng mà dừng lại, nên gã mới tháo máy trợ thính ra để không nghe thôi mà..1. #yongbok 21.3.251. #leeyongbok 16.5.25…
Bé Na không muốn cho chú đi đâu!!!…
Mọi chi tiết trong truyện đều là hư cấu.Không được phép đăng tải hay sao chép truyện dưới bất kì hình thức nào nếu không ghi cre.~hơn chin và vầng ánh dương của cậu ta...~Yongbok ngước mắt, má đỏ hồng, đôi môi chúm lại:"Em muốn kẹo ngọt cơ... cậu ác lắm..."Hyunjin chỉ khẽ thở ra, đưa tay vỗ vỗ vai Yongbok như dỗ trẻ nhỏ. Cậu không nói gì, chỉ để bàn tay mình nhè nhẹ an ủi. Yongbok càng dụi sát hơn, tóc mềm cọ vào cằm Hyunjin.Hyunjin khựng lại vài giây, tim bỗng chốc chùng xuống vì hình ảnh quá dễ thương trước mắt. Mái tóc mềm của em lòa xòa, đôi môi nhỏ chúm chím như đang giận dỗi, má hồng hồng vì men rượu.Trước dáng vẻ đó, Hyunjin không nhịn được, cúi xuống thơm nhẹ một cái vào mũi em. Yongbok giật mình, tròn mắt nhìn, rồi phụng phịu:"Cậu... không phải kẹo ngọt..."…
Tên gốc: 等号的另一边Tác giả: zz0206"Một người mãi đứng chờ phía sau dấu bằng, chần chừ không chịu viết nốt kết quả.Một người mãi không tìm thấy nơi mình thuộc về, bèn buông mình rơi xuống.Mặt hồ sâu thẳm.Anh nói rằng sẽ nguyện đắm chìm vào".Bản dịch đã có sự cho phép của tác giả…
tình yêu là cái đéo gì?warning : ooc,bad words,lowercase,fake age…
[One shot] Hội chứng HanahakiTác giả: 略皎宇宙止血带Chuyển ngữ: xzl5135 / nnbk❝Chương Minh Bá bắt đầu nôn ra những cánh hoa vào một đêm muộn của tuần thứ ba sau khi đoàn phim khai máy....Chương Minh Bá ngẩn người, thầm nghĩ mình không những không chết đi mà có khi còn sắp đắc đạo thành tiên, dù sao cũng chỉ có tiên tử mới nôn ra hoa như thế này thôi.Cậu lặng lẽ ngắm nhìn cánh hoa một lúc lâu, rồi run rẩy cầm điện thoại lên, lướt qua một trang Douban, gõ từng chữ một: "Miệng nôn ra hoa là bệnh gì?"Khi nhìn thấy dòng chữ "Tình yêu thầm kín, sâu đậm nhưng không thể bày tỏ" hiện ra, cậu hoảng sợ như bị ai đó bóp nghẹt cổ họng, một tiếng "đệt" vang lên giữa đêm đen tĩnh mịch.Ngay sau đó, một cánh hoa trắng khác lại rơi xuống.Chương Minh Bá cuối cùng cũng biết mình mắc bệnh gì....Chương Minh Bá ngơ ngác nhìn những đóa hoa sơn trà ấy, nhiều không đếm xuể, còn nhiều hơn cả số hoa cậu từng nôn ra. Cậu ngước mắt nhìn Trác Huy. Đôi mắt anh hơi đỏ, trong đó chứa đựng sự ẩn nhẫn và thâm tình tựa như một vùng biển sâu. Dưới da thịt lạnh lùng ấy dường như có một ngọn lửa đang rực cháy. Anh chẳng nói lời nào, lại cúi xuống hôn cậu một lần nữa. Nụ hôn lần này không còn nhẹ nhàng như trước nữa mà mang theo tất cả những ấm ức, trầm mặc và khao khát được giải tỏa. Chương Minh Bá khẽ nhắm mắt lại.Trong lòng bàn tay, cậu nhẹ nhàng nâng niu một đóa hoa sơn trà còn vương vệt máu...❞_____Bản chuyển ngữ đã có sự đồng ý của tác giả.…
"Trước anh bảo hợp đồng nhóm kéo dài bao lâu zậy?""2 năm á em""Ít thế""Công nhận ít thật""Ủa vậy mấy đứa muốn bao lâu?""Lâu hơn nữa đi anhhhh""Vô thời hạn""Mấy nhóc thích vậy cơ hả?""Đúm rùi anhEm quý everybody lắm""Đi mòooo""Mấy đứa muốn là được mà"WARNING: Textfic có từ tục, ooc, mất não, không hợp thì mời bạn iu click back^^…
Bởi Minh Minh nhà t quá khổ ở cốt truyện gốc rồi , nên bên này t sẽ cho thằng nhỏ sống một cuộc sống thật hạnh phúc...…
Có một Yongbok cứ luôn đi theo thiếu gia Hwang…
textfic, ooc…
Được chuyển về đã có sự cho phép của tác giảAuthor: realluv---cbhttps://www.wattpad.com/story/216721467?utm_source=ios&utm_medium=link&utm_content=story_info&wp_page=story_details&wp_uname=hongtham3546…