jwy × ayjTrương Nguyên Anh khi còn sống tính tình nhút nhát. Đến khi chết đi cũng không tránh khỏi sợ hãi. Sợ ma, sợ bóng tối, sợ đói, sợ bùa, sợ mọi thứ trên đời.top!won, bot!yujinAuthor: @TranNguyen140499Fic chuyển ver đã có sự cho phép của tác giả…
'Peter Pan mặc màu lá đỏ của mùa thu. Một màu đỏ chói chang'Nghiêm Hạo Tường chợt nhận ra là mình đang nói đến người kia, Peter Pan trong bộ đồ lá đỏ năm ấy.Cái cảm giác tội lỗi trong Nghiêm Hạo Tường dần biến mất. Cậu không nghĩ mình đã lừa Lưu Diệu Văn. Cậu đang nói thật. Rất thật. Từng lời nói của cậu đều dựa trên một kí ức đã từng sống. người ấy và Peter Pan. Người ấy có đôi mắt của một đứa trẻ, khi soi mình vào, có thể sẽ không bao giờ hiểu được nhưng sẽ mãi yêu. Người ấy có nụ cười của một đứa trẻ, dù chỉ dùng để giấu đi nỗi đau của mình, nhưng vẫn trọn vẹn làm ấm lòng người khác. - Chú đã tới Neverland? - ...ừm... - Chú gặp những đứa trẻ bị thất lạc? - Ừm... Nghiêm Hạo Tường nhớ cái 'Neverland' nhỏ ồn ào đến đau đầu trong cái phòng học 12A ấy; 'những đứa trẻ' phấn khích vì hàng loạt kế hoạch điên rồ của nhóm mình. Những ngày tháng sống vì một giấc mơ, mặc cho những người ngoài luôn cười sau lưng. - Peter Pan của chú...có giống như trong truyện...mãi chỉ là một đứa trẻ không? Nghiêm Hạo Tường không biết phải trả lời Lưu Diệu Văn như thế nào. Cậu nhìn thằng nhóc chăm chú, nhưng tâm trí bên trong rối bời kí ức. Ừ. Hóa ra kết thúc không khác nhau là mấy. Peter Pan của cậu, cũng sợ không bay được nữa, sợ bị bắt phải lớn. Cậu lớn lên. Những đứa trẻ năm nào, giờ cũng đã lớn. Tất cả trao bản thân cho số phận và thời gian. Nhưng người ấy thì không. Nó thách thức, nó đấu tranh với tất cả. Cuối cùng, nó đã thắng. Không ai bắt được nó phải lớn nữa.…
Tên: 7731Tác giả: darkmatterTóm tắt: Trương Gia Nguyên tự biết mình là một tên xấu xa. Dùng lời của Phó Tư Siêu mà nói, thì hắn vốn không hề xứng đáng để bên cạnh người kia.Gắn thẻ: Into1 thành đoàn, R14…
"Tôi muốn trở thành Khách Vô Danh."Bạn đứng trước con tàu Astral, đối mặt với người phụ nữ mang tên Himeko không chút kiêng dè. Dưới ánh nhìn quan sát đầy sự cẩn trọng, cô ấy đáp lời."Chào mừng đến với tàu Astral, hi vọng hành trình khai phá sắp tới của chúng ta diễn ra tốt đẹp." Cô híp mắt, môi cong hình bán nguyệt đón nhận thành viên mới trẻ tuổi."Nhân tiện, vì cô đã bỏ đi danh xưng của quá khứ rồi, tốt hơn hết là nhanh chóng quyết định một cái tên mới đi."Trước lời khuyên chân thành của Himeko, bạn trầm ngâm một lúc lâu. Cuối cùng, bạn cất lời:"Hãy gọi tôi là Y/n." Bạn mỉm cười, từ thời khắc này trở đi, bạn sẽ cất bước trên con đường khai phá, đối mặt với những thách thức và nguy hiểm tiềm tàng. Không hối hận, không chùn bước, càng không vì sợ hãi mà quay đầu.…
Họ nói thời gian đối với Wanna One giống như chiếc đồng hồ cát.Kang Daniel mỉm cười : " Không đâu, khi lật ngược đồng hồ cát mọi thứ sẽ trở về nơi bắt đầu, còn chúng em thì..."______Tác giả : ChouVui lòng không mang đi !…
Tên fic không liên quan đến nội dung ficThể loại : Phi hiện thựcNhững sự kiện diễn ra trong fic đôi khi trùng hợp với thực tạivui lòng không áp lên người thật…
-" Chỉ là 1 học sinh cấp 3, là 1 người nghiện Kpop..."-" Ước mơ của tôi có lẽ quá xa vời với người khác, đó là gặp được IDOL của mình...."-" Nhưng không có gì là không thể cả..."-" Vì tôi đã gặp được họ...."Au: HaraNhớ hỏi Au trước khi đem đi nơi khác!KAMSAMITA~❤️…