Do lụy cp Hoàng tử xứ Wales và Đệ nhất công tử Hoa Kỳ quá nên mình có dịch lại phần thư tình của 2 ảnh. Thực ra trên mạng đã có nhiều người dịch rồi, chỉ là mình nhận ra tùy theo cảm nhận của mỗi người mà các bản dịch sẽ có những sắc thái khác nhau. Vậy nên mình quyết định làm 1 phiên bản riêng của bản thân để tự sướng, bạn có thể thử đọc xem có hợp không nhé. 2 bạn trẻ đều văn phong lai láng, thích chơi chữ, ẩn dụ tùm lum nên thực sự là 1 thử thách để truyền tải hết sự thâm thúy trong emails sang tiếng Việt. Bản dịch có chỗ nào không ổn, mong được mọi người góp ý.…
Như tựa đề thì series này xoay quanh việc Sensei bị đuổi khỏi Schale vì một lý do gì đó rồi sau đó được học sinh đem về chăm sóc.Series này từ một kênh Youtube Nhật nên tôi sẽ lấy bản dịch trên Reddit của Will1881 về dịch. Link Reddit: https://www.reddit.com/user/will1881/Lưu ý là vì Will1881 dịch bằng Google docs nên tôi buộc phải chơi theo kiểu đấy luôn. Và tôi dịch hoàn toàn dựa vào những gì tôi thấy, tôi hiểu và theo ngữ cảnh nên chắc chắn kiểu gì cũng sẽ có những câu dịch sai, dịch không đúng nghĩa và dịch hoàn toàn khác với câu gốc…
"Có bình yên nào mà không xót xa?" là một câu hỏi, cũng giống như một lời khẳng định, rằng muốn đạt đến tâm tư thanh tịnh lòng dạ an nhiên, bạn phải chấp nhận đánh đổi một thứ gì đó. Hoặc là những giọt nước mắt, hoặc là một bài học đau đớn khắc cốt ghi tâm.Như trong một cơn mưa năm ấy, tớ với cậu nắm tay nhau ra về. Cả hai chẳng có gì cả, đều ướt nhèm dưới làn mưa lạnh toát. Chúng ta chỉ có nhau, có bàn tay đó đan nhau thật chặt. Cơn mưa thanh xuân ấy lấy đi những cái ôm, những nụ hôn đầu. Để lại trong tớ một mùa yêu đầu tiên đẹp đẽ mà bây giờ, khi mà cả hai đã có hạnh phúc riêng, tớ vẫn muốn quay lại cơn mưa năm ấy mặc dù biết sẽ bị cảm lạnh. Vì nhiều khi, để tìm được người thương mình thật lòng, bạn phải trải qua vài món tình, vài lần cắm sừng và tan vỡ. Bạn mới nhận ra ai thương bạn nhiều hơn. Vì dẫu có cho cuộc đời là một phép thử, thì mỗi lần muốn trải nghiệm đều phải đổi lấy những thương đau. Chẳng ai có thể trưởng thành mà chưa từng vấp ngã, chẳng ai có thể lớn lên mà không ngu dại đôi lần.Hướng tới chủ đề là "Có bình yên nào mà không có xót xa", nhóm write đã tâm đắc, dồn nén những cảm xúc riêng tư của từng cá nhân, để viết lên những mẩu truyện hẳn chính các bạn đã đừng trải qua. Ở đó có nỗi nhớ, có nỗi niềm tâm tư, để lại qua từng dòng chữ viết trong một cuốn nhật kí đã bạc màu.Rất mong các bạn có một khoảng thời gian đọc truyện vui vẻ. Vì biết đâu, câu chuyện đời của mỗi con người, bạn lại tìm thấy chính mình trong những dòng tâm tư của chúng tô…
Nắng....Nắng trong tâm hồn mỗi người...Nắng của những ngày tháng thơ ngây trong sáng...Nắng của những ước ao, những hoài niệm tuổi trẻ...** những mẩu truyện nhỏ về một thời mộng ước**…
Chú ý trước khi đọc:- Chi tiết nguồn và permission sẽ được ghi đầu mỗi fanfic.- Nếu có nội dung không phù hợp sẽ được cảnh báo đầu fanfic, xin hãy chú ý đọc kỹ.- Nhân vật thuộc về tác giả nguyên tác, không thuộc người viết fanfic và người dịch. - Dịch với mục đích phi thương mại nên xin không được đăng lại bản dịch này và không được sử dụng với mục đích thương mại.- Ai beta được thì giúp mình với nhá, đọc vẫn bị cứng quá TT - TT…
"Chúng tôi tạo ra sự sống không phải để cứu rỗi - mà để kiểm soát cái chết."Trong một trung tâm nghiên cứu dưới lòng đất, nơi từng là đỉnh cao của khoa học phục sinh, Dr. Arwen Helios tiếp tục những thí nghiệm bị thế giới ruồng bỏ: hồi sinh ký ức, tái tạo sự sống từ tro tàn, và mở khóa điều gì đó... không nên được gọi là người.Khi tín hiệu từ một nhóm sống sót bên ngoài vô tình đột nhập hệ thống đã ngưng hoạt động hàng năm, Arwen buộc phải đối mặt với một sự thật kinh hoàng hơn bất cứ thứ gì cô từng giải phẫu: chính cô có thể không còn là "người" nữa.Ở giữa nơi mà khoa học và sự điên loạn hòa làm một, nơi ký ức có thể bị cấy ghép và thực tại có thể bị tái lập, kẻ thù thực sự có thể là chính cái bản ngã mà cô từng tin tưởng...…