Nên nếu có đổ vỡ, hãy học cách vượt qua. Dành trọn một ngày để khóc, để làm những gì mình thích. Cất hết những đồ dùng có liên quan đến người yêu vào trong thùng và quên nó đi. Tập một thói quen mới, bạn sẽ gặp được một người thật sự dành cho mình. (Nếu thương thì sẽ tìm về)"Rồi có ngày mẹ cha già chống gậy,Vẫn mong con luôn giúp ích cho đời, Dù ở đâu hay đi khắp mọi nơi.Lúc mỏi mệt hãy về nhà với mẹ"(Về nhà với mẹ - Thanh Thủy)…
Tác giả: tengyuanjuBổn văn lôi điểm ∶1, bổn văn vai chính vì nguyên sang nhân vật --- tô miên muội muội, tô an trừng2, tô miên cũng không có đến chữ cái đoàn nằm vùng, công an tốt nghiệp đại học sau cùng Hàn trầm kết hôn, tự nhiên phát triển đến cùng nhau3, bổn văn nam chủ từ tư bạch, 1vs14, bạch cẩm hi bị bản nhân con bướm rớt5, tân giai cũng không ái Hàn trầm, mà là từ êm đẹp một cái liền giết người cũng không dám tiểu cô nương, bị L vặn vẹo ái thành đồng dạng vặn vẹo nữ vương.Trước mắt lôi điểm liền nhiều như vậy, tiếp thu không nổi chớ tiến, cảm ơn hợp tácVai chính: Tô an trừng ┃ vai phụ: Từ tư bạch, hắc thuẫn tổ, chữ cái đoàn vvLink từ wikidich: https://wikidich.com/truyen/my-nhan-vi-nhan-cuu-roi-W~wkTFS4CF2FFla4…
Hải đường thưở ban đầu lại một xuânĐiệp vũ say hương trong gió theo lòng ngườiThiếu nữ nhà ai cuốn bức rèm che, khẽ tựa khung cửaÁi tình ôm trọn tâm tư...Ly rượu ngọc vẫn chưa lạnhCho ta nhớ nhung đôi mi thanh tú thời xuân sắcTrong đêm thanh vắng ánh trăng chiếu rọi đoạn tình khó bỏ...Nỗi buồn ly biệt hai nơi khó dứt...Sớm chiều mong mỏi, thêu khăn uyên ương đợi người trở vềÁnh trăng vẫn như xưa, trên sông con thuyền có trở vềNói lời biệt ly thì khó, gặp lại cũng khó.…
Để chứng tỏ với anh trai là mình có khả năng tự lập, công chúa Elissa đã rời khỏi đảo Aristos để đến Sydney làm việc. Có điều, vốn sinh ra và lớn lên trong nhung lụa, chưa bao giờ phải làm việc, nên ngay ngày làm việc đầu tiên, Elissa đã phạm phải vô số lỗi lầm, nhất là bối rối trước vẻ quyến rũ của ông chủ James Black....…
Kiếp này không được...thì kiếp sau.Câu nói ấy từng nhẹ như gió, như nụ cười dưới mái hiên ngày nắng nhạt. Nhưng khi thời gian trôi qua, khi cái gọi là "kiếp sau" cứ lặp đi lặp lại như một bản án không hồi kết, thì mới hiểu...không phải tất cả lời hứa đều là hy vọng.Qua bao vòng luân hồiKhông biết đã từng ch3t đi bao nhiêu lần, từng sống lại bao nhiêu kiếp, từng lạc bao nhiêu chốn nhân gianChỉ có mình là nhớ.Chỉ có mình là gánh cả ký ức của trăm năm, của ngàn năm, của hàng vạn lần gào thét trong tuyệt vọng, khóc cạn nước mắt rồi, vẫn không thể thoát Như một đứa trẻ đứng giữa lễ hội đèn trời, ngẩng đầu nhìn ánh sáng bay lên, trong tim bỗng dâng trào cảm giác mất mát dữ dội. Nhìn thấy một người đứng giữa dòng người đông đúc, quay đầu nhìn lại. Đôi mắt lạ nhưng thân thuộc đến rợn người. Không gọi được tên, không nhớ được điều gì, chỉ biết chạy theo. Nhưng đèn tắt. Người lẫn vào bóng đêm. Lạc mất.Mỗi kiếp, lại đau thêm một chút.Mỗi lần tái sinh, vết thương trong lòng không mất đi, chỉ sâu hơn.Tình yêu ấy không còn đẹp. Không còn dịu dàng.Nó trở thành ám ảnh. Trở thành gánh nặng. Trở thành xiềng xích siết lấy cổ, khiến mỗi nhịp thở đều nghẹt thở, mỗi bước chân đều nặng như đá đeo chân.Biết là không nên tiến lại gần.Biết là nên quay đi.Nhưng không làm được.Lại bắt đầu một hành trình mới. Một cuộc đời mới để lặp lại những điều cũ. Gần nhau- rồi lạc nhau. Thương nhau- rồi tổn thương nhau. Nhận ra nhau- rồi mất nhau.Luôn là mình nhận ra trước.Luôn là người ấ…
Đây là GrandLiveNơi các băng "số tặc" không đấu với nhau bằng trái ác quỷ (dù họ vẫn sở hữu chúng) hay súng đạn mà là những lượt tương tác, follow trên xoxo media. Nổi thì sống yên ổn, top tier còn chìm là đói.Tăng tương tác là chính, tiền kiếm được từ GrandLive rất nhiều. Nghĩ rằng đỡ cực hơn các ngành nghề truyền thống, thế hệ trẻ đổ xô đi làm content creator, kể cả content rác hay sạnh chỉ để câu view.@Gold_DRoger là người sáng lập nên web có lượng người sử dụng hùng hậu nhất mọi thời đại và phát triển nó cùng với đội ngũ creator đời đầu của mình, cho đến một ngày thì ông ẩn tài khoản và cả đời sống riêng tư, để trống danh hiệu "Vua Truyền Thông" cho các nhà sáng tạo muốn thử sức.Một số handle chính:@MonkeyDPiratesKing. (Luffy)@Swords111 (Zoro)@NananaMi_. (Nami)@SogeKingVlog (Usopp)@Ladies.mylife (Sanji)@ChuppiCotton (Chopper)@Nico_Robin_love (Robin)@Suuuuuper_0 (Franky)@MusicLife (Brook)@SeaWarrior_ (Jimbei)@Trafalgar_91 (Law)@B04queen.Hancock (Boa)…
Thời gian không thể cho mình một người để chờ đợi, nhưng chị ấy sẽ cho mình một vị trí trong ký ức ngàn năm của mình.Tick tok, tick tok, tiếng mũi kim nhích từng chút một sẽ giúp nàng bình tĩnh lại, ít nhất là khoảnh khắc này, để cho nhịp tim nàng chậm lại, khi nó bỗng chốc cuồng nhiệt vào giây phút Minjeong giữ chặt lấy cổ tay nàng và nói rằng nàng đừng đi.Credit pic: Lomography.Credit texture: honeydewplum…
Một ngày đẹp trời , tôi nằm suy nghĩ đủ thứ chuyện trên trời dưới đất . Chán , lên Wattpad tìm truyện đọc tôi chợt nghĩ : tại sao mình không viết những câu chuyện của mình nhỉ ? Tôi nghĩ đó là những câu chuyện thật vui , thật ngốc nghếch của tuổi học trò cùng với những nhân vật có thật bựa vãi nồi ....…
Em ơi kỉ niệm là em...Tôi ôm cơn nhớ mãi nâng niu phút ban đầu. Một vài dòng về câu chuyện học đường và cuộc sống đời thường của One Piece. Một vũ trụ thay thế - bối cảnh hiện đại. Hãy cùng đón chờ xem cuộc phiêu lưu mới của SH sẽ diễn ra như nào nhé!…
Kết hôn 3 năm nhưng cậu yêu thầm anh đã 10 năm, vậy mà anh lại cứ dửng dưng không nhìn thấy tình cảm của cậu, còn lạnh nhạt, ghét bỏ cậu. Liệu anh có biết biết cậu bị trầm cảm? Ha! Có lẽ không, biết rồi thì làm được gì nữa, tất cả chỉ là...Trích đoạn:Trong một căn phòng tối đen, có một người con trai đang tuyệt vọng ngồi khóc nấc dưới sàn nhà lạnh lẽo. Cơ thể cậu gầy yếu như không còn sức sống, ánh mắt mơ hồ đến đáng thương. Đột nhiên, cậu không khóc nữa, lấy tay lau sạch đi những giọt lệ đang lăn dài trên má, cậu trực tiếp đi vào nhà tắm, không cởi quần áo mà trực tiếp ngồi vào trong, cho nước chảy ra bồn tắm. Cậu co hai chân lại, tự ôm chặt lấy bản thân mình, ánh mắt cậu lúc này đã trống rỗng, trong miệng cứ lẩm bẩm, lặp đi lặp lại một câu: "Chết đi có lẽ là sự giải thoát tốt nhất."Chỉ vài giây sau, cậu bước ra khỏi bồn tắm, mang theo quần áo ướt sũng và nặng nề trở về phòng. Đột nhiên, cậu kéo từ ngăn tủ ra và lấy một con dao nhỏ, cứ vậy quay trở lại bồn tắm.Cậu muốn làm gì ư? Còn có thể làm gì?…