"Nàng ở đâu, nơi đấy là Thiên Đàng" - Mark TwainLấy cảm hứng từ card Lured by Majesty Deer và ý tưởng về việc Simeon sa ngã, có lẽ đây là khoảnh khắc nhen nhóm cảm giác muốn sa ngã đầu tiên (?)Thể loại: Tình cảm, Obey Me! fanficParing: Simeon x GraceLưu ý: - Harem- Có thể OOC. Mình không tự nhận mình hiểu rõ nhân vật. Có lẽ sẽ OOC nếu không đúng như bạn tưởng tượng.- Có cảnh âu yếm.…
Vì đứa em gái không chịu dọn dẹp mà tôi phải đụng vào đống truyện gọi là " khó đọc " của nó , nào là con trai mà mang thai ? đến cả những những truyện khá khó nói . Ôi trời thật là chẳng biết nói sao , càng ngán ngẫm và kinh tởm đến mức nào thì đến một ngày , dọn dẹp giúp nó thì bị kéo vào một trong những cuốn tiểu thuyết nó đọc , lại còn là nam phụ nó ghét cay ghét đắng. Làm sao thoát ra đây ?????#boylove #cuồngcông # nhânvậtphảndiện # hàihước#traithẳng #ngược…
"Cảm ơn, tớ cũng thích cậu"Truyện về những ngày yêu đơn phương.- Các cô gái à, cố gắng cuối cũng sẽ được đền đáp thôi.*dựa theo câu chuyện có thật.Bìa: Lá- 2WLand…
cái bìa là tui tự thiết kế font đó à nha. Nguồn pic :printerest :)) Đây là cuốn nhật kí nên nhân vật chỉ đơn giản là Tôi :)) nhân vật A, nhân vật B, nhân vật phụ A' , nhân vật phụ B',.... và tất nhiên không thể thiếu là Ba tui, má tui, e tui, chị tui, anh tui, dì tui, chú tui.... n tui và crush của tui. * tung hoa *.hết rồi. bái bài....…
Đây không phải một thể loại truyện về tình yêu lãng mạng. Đây là một hành trình được ghi trong góc nhỏ bí mật của một cô gái du học sinh, từng bước thay đổi bản thân, trở nên ưu tú hơn, để xứng đáng với chàng trai đã truyền cảm hứng cho cô ấy. Không phải tình yêu đương phương, chỉ là vô tình người anh đang kiếm tìm, cũng chính là hình mẫu em muốn trở thành sau này. Chào anh, em vừa tròn 25, chúng ta cùng trưởng thành nhé!...…
Đoàn Phượng Anh và Lương Trân Trân là cặp bạn thân thiết từ thuở cấp 3. Phượng Anh rất quý người bạn này của mình, vì cậu ấy là người bạn đầu tiên và là người đã chủ động giúp cô từ những ngày đầu tiên tại một ngôi trường xa lạ chính vì sự nhiệt tình cởi mở của cô bạn lần đầu gặp này mà cả hai đã trở thành đôi bạn cùng bàn ._ Loay hoan cả hai đã bước vào cuối cấp , đó khoảng thời gian ưu tiên cho việc học để bước vào kì thi tốt nghiệp , vì thế nên cả hai đã hứa sẽ cùng nhau đậu vào một ngôi trường và học ngành mà cả hai mong muốn nhưng rồi biến cố đã ập đến ....... Trân Trân đã tự tử____________________________________16 năm sau :_ Đoàn Phong Anh là học sinh đạt thủ khoa đầu vào cấp 3, ngay từ khi vào trường cậu ta đã gây ấn tưởng với tất cả học sinh cũng như là giáo viên , không những học giỏi, vẻ ngoài cậu ta sỡ hữu khuôn mặt vô cùng điển trai toát ra vẻ lạnh lùng, gia thế lại giàu có. Là một người sống kép kín ít giao du không quan tâm đến mọi người xung quanh nhưng chẳng hiểu vì sao cậu ta đã phải lòng một bạn học cùng lớp, cô bạn ấy tên là Triệu Bảo Trân _ Bảo Trân là một cô gái chẳng có gì nổi bật nhưng người chẳng có gì nhưng cô tại sao lại là người gây thương nhớ đến cậu thủ khoa năm nào đến tận 10 năm…
chuyện kể về hai chàng trai trẻ là Boun Noppanut và Prem Warut Chawalitrujiwong . Boum Noppanut là con nhà giàu có thể nói anh là quý tử anh mới 18 tuổi là con một trong gia đình (hihi hơi lệch số với tuổi thật) nhà giàu có lại đẹp trai cao nữa bao nhiêu người khao khát muốn với lấy . Prem Warut Chawalitrujiwong 18 tuổi là anh chàng thư sinh hiền lành , nhà cũng thuộc hạng khá giả vừa hiền lành lại ôn hoà dễ thương khiến ai cũng yêu quý . Hai anh cùng học chung một trường cấp 3 bị xếp ngồi cùng nhau . Mỗi lần nhìn mặt là không ưa đối phương nhưng vì Boun học quá kém nên thầy đã bắt prem dạy cho Boun . Gương mặt bất lực mà cảm chịu thật dễ thương . Từ đó tình cảm của hai cũng xuất hiện…
Yêu là một cảm xúc khó tả trong mỗi con người.Còn tình yêu là con dao hai lưỡi nó có thể khiến bạn hạnh phúc nhưng cũng có thể giết chết con tim của bạn bất cứ lúc nào.4 năm chờ đợi tất cả chỉ là con số 0.Đánh đổi một lần nữa cả tuổi thanh xuân cũng chỉ là hoang phí.Chờ đợi một người không chờ đợi mình.Yêu một người không yêu mình.Bỏ mặc một người có thể đánh đổi cả sinh mạng vì bạn."Trong cuộc đời em điều hối tiếc nhất em từng làm là gì?""Điều hối tiếc nhất em từng làm là đã phụ anh""Còn điều đúng đắn nhất em từng làm là gì?""Đó chính là đã quay đầu lại và yêu anh"…
Những câu chuyện rất nhỏ, là những cảm xúc của tôi sau khi đọc xong một quyển sách, xem xong một bộ phim, cũng có khi lại chính là tâm tư của bản thân. Tôi không chuyên văn, chỉ thình thoảng khi có quá nhiều suy nghĩ lưu chuyển trong lòng, lại không cầm lòng được, muốn cầm bút lên mà viết ra.…
Tuổi thanh xuân của mỗi người giống như một cơn mưa rào vậy dù cho bạn từng bị cảm lạnh vì tắm mưa thì bạn vẫn muốn được đắm mình trong cơn mưa ấy lần nữa... dù biết đó là ngu ngốc... là cố chấp...Em và anh... yêu và hận... Liệu chúng ta có thể bước cùng nhau đến cuối con đường không anh?... Hay... chúng ta chỉ đơn giản là hai đường thẳng song song... nhìn thấy nhau bởi những rung động đầu đời... bởi những đắng cay hận thù... nhưng mãi mãi không chung được nhịp đập... mãi mãi không thuộc về nhau... Mọi người đọc truyện vui vẻ ạ.…
Truyện kể về nhân vật Thanh Huy, 19 tuổi. Thích một người tên là Anh Quân. Như chỉ là tình đơn phương của Huy đối với Quân. Nhưng cậu ta không nói ra đến lúc hai người chia cắt họ cũng không nói ra được tâm tình của mình. Vài năm sau, tình cảm của Huy dành cho Quân cũng không thay đổi. Huy ước mình có thể quay trở lại khoảng thời gian đó và có thể nói cho Quân biết. Và điều đó xảy ra thành hiện thực. Hãy xem chàng trai nhút nhát này khi quay lại có đủ can đảm để nói không. Chap 1: ( hồi tưởng) kể về lúc bắt đầu của 2 người Chap 2: Điều ước thành hiện thực Chap 3: Quay về thực tại.…
Một câu chuyện nhẹ nhàng mà S. muốn gửi đến các bạn, cho những ai đang yêu đơn phương, cho những ai đang đợi chờ một người nào đó. Dù cái kết cho câu chuyện của các bạn như thế nào cũng đừng thấy hối tiếc. Bởi vì bạn còn may mắn hơn nhiều người ngoài kia, bạn vẫn có người để thầm thương trộm nhớ, vẫn có một chành trai đặc biệt xuất hiện vào những năm tháng đẹp đẽ nhất trong thanh xuân của bạn. Vì thế hãy cứ vui, cứ đau, cứ yêu, cứ thương hết mình, bởi vì đó là thanh xuân.…
NHÀ PHÂN PHỐI SƠN PHỦ EPOXY SEAMASTER 9300 MÀU CHUẨNTìm đại lý cung cấp sơn phủ epoxy Seamaster 9300 màu chuẩnTổng đại lý phân phối sơn Seamaster nói chung và sơn phủ epoxy Seamaster 9300 nói riêngCửa hàng sơn Hợp Thành Phát chuyên phân phối sơn epoxy Seamaster 9300 giá rẻ nhất thị trườngLIÊN HỆ: NGUYỄN ÁI THINhân viên kinh doanhDi động: 0918 681 629…
nam9 : Lê Dương Minhnu9 : Nguyễn Hoài ThươngThể loại : ngôn tình, thanh xuân vườn trường , song học bá, thích thầm,..Tóm tắt : nam9 vs nu9 học cùng trường cấp 2nhưng ko cùng lớp . Sau một mùa hè rực rỡ năm ấy cô đã vô tình thích thầm nam9 : một chàng trai lạnh lùng, học bá , chuyên tự nhiên . Nhưng ko may khi lên cấp 3 cô với cậu ko cùng trường và từ đó mở ra 1 khoảng thời gian dài suốt 4 năm thầm thích người con trai ấy . Cuối cùng cô đã thi vào trường đại học ngay sát trường người con trai cô thầm thích . Và 1 chuyển biến tình yêu ngọt ngào đã bắt đầu.…
Tình yêu thật lạ lùng, nó luôn đến với mình vào những lúc mình không ngờ nhất, tình yêu có thể khiến mình hạnh phúc cũng có thể khiến cho con tim mình nhói đau, có lẽ tôi thuộc trường hợp số hai khi lỡ đem con tim mình trao cho người đó. Trong khi giữa tôi và cậu ấy lại chẳng có điểm chung gì để kết nối với nhau ngoại trừ bóng rổ, có những lúc tôi muốn cắt đứt mối liên kết này nhưng càng ở bên cậu ta tình cảm trong lòng lại ngày càng lớn dần theo thời gian. Tôi không biết mình có thể che dấu nó được bao lâu, liệu tôi có nên nói ra hay tiếp tục chôn sâu nỗi lòng của mình?…
"This is not a love story, this is a story about love."Câu chuyện mà mình muốn kể không phải là một chuyện tình, nó nhiều hơn thế. Đó là câu chuyện về tình bạn, tình thân, tình yêu, và tuổi trẻ. Mình là một người trẻ đang try to figure things out ở tuổi đôi mươi này, và dĩ nhiên, thời cấp 3 ngây ngô của mình đã trôi qua rồi. Mình mong câu chuyện mà mình viết nên có thể giúp những người trẻ như mình cảm thấy được một chút ấm áp và bớt sợ hãi trên con đường trưởng thành. Và, dù bạn đang ở độ tuổi nào, mình mong bạn có được một tuổi 17, 18 thật trọn vẹn và tươi đẹp. Bất cứ khi nào nhớ lại những tháng ngày ấy, bạn đều có thể mỉm cười, như mình đã, đang và sẽ."Tất cả những người đã cùng tôi chen chúc trong thời thanh xuân chật chội ấy, ai cũng mang trong mình đầy lí tưởng và hoài bão, từng bước tạo nên con đường của riêng mình sau này. Thịnh Công đã từng hỏi tôi rằng, có hối hận vì khi ấy đã không thổ lộ hay không, tôi cũng chỉ mỉm cười. Dường như, khi đem lòng đơn phương ai đó, tình cảm càng sâu đậm, thì bản thân sẽ càng tự hoài nghi. Tôi khi ấy trong mắt mọi người xuất sắc là thế, ưu tú là thế, vậy mà tôi lại cảm thấy mình thật "què quặt" trước cậu. Bây giờ nghĩ lại, có lẽ Diệp Mai năm 18 tuổi là tự ti đến hoang đường, cũng kiêu ngạo đến khó tin, đúng là tột cùng mâu thuẫn. ...Ngày tốt nghiệp, chúng tôi nói lời tạm biệt như thường lệ. Nhiều năm sau, tôi nhận ra rằng chính thanh xuân đã nói lời tạm biệt với tôi của ngày hôm đó..."…
Trong thế giới này, có những ký ức không thuộc về con người. Chúng không sinh ra, cũng không chết đi. Chúng chỉ lẩn khuất, chờ đợi... để quay trở lại dưới một hình dạng khác.Thành phố bắt đầu chìm trong chuỗi án mạng kỳ quái. Không dấu vết chống cự. Không hung khí. Không động cơ. Mọi logic đều bị xóa bỏ, chỉ còn lại một điểm chung duy nhất: ánh mắt nạn nhân-mở to, hoảng loạn đến tột cùng, như thể trước khi chết, họ đã nhìn thấy thứ gì đó không nên tồn tại trong thế giới này.Boun Noppanut Guntachai - pháp y hàng đầu, người luôn tin rằng khoa học có thể giải thích mọi thứ - lần đầu tiên dao động. Những thi thể anh khám nghiệm không chỉ là xác chết. Chúng mang theo thứ gì đó... như đang thì thầm. Không phải bằng âm thanh, mà bằng một loại ký ức méo mó, xâm nhập vào tâm trí anh.Cùng lúc đó, một người sống sót xuất hiện.Prem Warut Chawalitrujiwong - không danh tính, không quá khứ, không ký ức. Nhưng mỗi đêm, khi tỉnh dậy trong hoảng loạn, cậu lại bật khóc, gọi tên một người xa lạ:"Boun..."Cậu không biết tại sao.Nhưng cơ thể cậu... thì nhớ.-Vụ án dần kéo theo những con người khác-mỗi người mang theo một mảnh ghép của bóng tối:-Tất cả họ bị cuốn vào một vòng xoáy mang tên Hắc Niệm.Đó không chỉ là một khái niệm.Đó là một nghi thức.Một nghi thức cổ xưa, được tạo ra từ oán hận, tình yêu méo mó, và những lời thề không bao giờ được thực hiện. Hắc Niệm không triệu hồi quỷ từ nơi khác-nó đánh thức thứ đã tồn tại sẵn trong bóng tối của con người, biến ký ức thành vật dẫn, biến linh hồn thành t…
Trong một nhóm bạn năm người,có Tiên,có Minh,có Hằng,có Phúc và có cả Duy.Họ đi với nhau một chặng đường dài thanh xuân,trải qua bao nhiêu cung bậc cảm xúc,cuối cùng cũng có thể hiểu được hết chữ "thương" của mỗi người.Tiên thích Minh lắm,nhưng chỉ vì những phút giây lầm lỡ,chỉ vì những phút giây không hiểu được lòng nhau mà tự đẩy người kia ra xa.Chỉ vì những lí do đủ khiến người ta thắt cả tâm can,vì những lúc hiểu lầm,những đôi người thương nhau không thể tiến gần đến nhau...…