Nàng là thất công chúa của xứ sở lung linh nhất lục địa , Lưu Ly quốc , chưa ai chưa nghe qua tên nàng , Tâm Ly .. nàng tài sắc vẹn toàn , sắc đẹp của nàng có thể sánh ngang cùng các vị tiên nữ nhunh…
Hà My là 1 hs ngoan hiền, gương mẫu và còn có cả ngoại hình xin đẹp . Năm nay, Hà My học cấp 3 và đang học tại trường THPT Hoàng Hoa Thám. những ngày tháng c3 của Hà My........…
Hạ Du Nhiên và Cố Cẩn Nam gặp nhau vào ngày đầu nhận lớp tại THPT B. Hai người tình cờ học chung lớp chọn 10A1, ngồi cùng bàn, và từ những ngày tháng bình lặng ấy, Cẩn Nam dần đem lòng yêu Du Nhiên.Khi lên lớp 12, biến cố ập đến. Công ty gia đình Cẩn Nam rơi vào khủng hoảng, cha anh - ông Cố Tri Trạch - ép anh ra nước ngoài du học để gánh vác tương lai gia đình. Cẩn Nam ra đi trong im lặng, vì áy náy và bất lực, anh cắt đứt liên lạc với Du Nhiên.Không có anh bên cạnh, Du Nhiên chôn chặt nỗi nhớ vào việc học. Những ngày dài chỉ còn sách vở, bàn học và thư viện. Nỗ lực của cô được đền đáp khi cô trở thành thủ khoa tỉnh và bước vào ngôi trường mơ ước.Mười năm xa cách trôi qua. Sau sáu năm lập nghiệp nơi xứ người, Cẩn Nam trở về. Họ gặp lại nhau trong một cửa hàng bánh ngọt - chỉ một ánh nhìn đã nhận ra đối phương, nhưng chẳng ai kịp nói lời nào. Hai tháng sau, định mệnh cho họ gặp lại lần nữa. Lần này, Cẩn Nam không để lỡ mất, anh bước tới giữ lấy sợi dây liên lạc đã từng đứt đoạn.Sau những ngày đối diện với quá khứ, họ tháo gỡ mọi hiểu lầm, để rồi nắm tay nhau bước đến hôn nhân - nơi mùa hạ năm ấy cuối cùng cũng có hồi đáp.…
Lục Tâm Nhi - đại tiểu thư của Lục gia , xinh đẹp tài năng là mẫu người lý tưởng mà bất cứ gia tộc nào cũng muốn cô làm con dâu . Cô tựa như một vị nữ chủ nhân mà không ai dám chạm tới .Âu Diệp Hy - anh là sinh viên nghèo , trong tay chẳng có bất cứ gì , tiền không có nhà cũng không , anh chỉ được danh xưng là học sinh danh dự mà người ta gọi .Anh vô vị tầm thường , cô thì kiêu sa xinh đẹp , nhưng không hiểu vì sao ... khi gặp anh cô lại không cầm được lòng mà yêu phải anh.. Cô không mang dáng vẻ của một tiểu thư để gặp anh mà chỉ là một học muội muốn thỉnh giáo anh . Cô không mang danh phận của mình ra để có thể sai khiến mà chỉ ở bên anh găm gắp nghe theo . Cô không mặc những bộ váy hàng hiệu ăn ở những nhà hàng sang trọng mà chỉ khoác lên kình những chiếc váy đơn giản rẻ tiền rồi cùng anh đi ăn uống ven đường . Cô không tham dự những party sôi nổi ở những quán bar như thường nữa mà lại cùng anh đi bán thuốc lá hay cùng anh làm phục vụ ở quán cà phê ... dường như vì anh mà cô không cần bất cứ thứ gì nữa nhưng nhận lại chỉ là sự hờ hững lạnh nhạt.Nhưng Tâm Nhi nào biết , anh yêu cô còn hơn cô yêu anh , anh không ngại người ta dèm pha , anh không ngại người khác buông lời ra tiếng vào , mà anh sợ rằng ... không có gì trong tay thì sao có thể lo cho cô , không có sự nghiệp tiền đồ thì sao có thể bảo vệ cho cô ... cô quá hoàn hảo , anh thì lại khác , thế giới của hai người hoàn toàn khác nhau .. nên khoảnh khắc mà Tâm Nhi được chạm đến Diệp Hy là khoảnh khắc vui nhất của cuộc đời cô.…
"Ba... mẹ...mọi người...! Tất cả .... tất cả...cả...chết rồi..chết rồi ...chết thật rồi....."đó là lời nói vô thức của một cậu bé bị tước hết mọi người thân trong trận sụp lỡ đất do đất bị thoái hóa vì hóa chất của công ty ACIE thảy ra đã hủy diệt phân nữa thành phố của cậu bé. Cậu bé đã được cứu sống và sống cùng người bà còn sống của mình ( khi trận lỡ đất ấy bà không ở cùng gia đình nên không chết). - Đây chính là quá khứ 8 năm của Lăng Tô Ân hiện giờ cậu là học sinh cấp 3 của trường THPT A . Chính tại đây cậu tìm thấy dc tình yêu của mình sau những năm tháng dày vò trong sự cô đơn. Nhưng người con gái mà cậu yêu lại là con gái của người lãnh đạo tập đoàn gây nên tội lỗi giết cả gia dình cậu. •chú ý nè:3 : Đây là lần đầu tiên tui viết truyện đó nghen ~(×-×)~ nhớ bình luận góp ý chia sẽ cho tui có động lực mà viết típ nghơn :3 (Tom)…
Đây là truyện đầu tiên mình viết nên sẽ có những sai sót. Chính những phản hồi của các bạn sẽ giúp truyện có 1 nội dung hay hơn. Và nếu hay, đừng ngần ngại chia sẻ cảm xúc của mình về truyện vì chính đó là niềm cảm hứng để mình viết những phần tiếp theo- Nội dung: Đăng Trâm là một cô gái 18 tuổi, học lớp 12C3 tại 1 trường THPT (Ko nói tên nhé) với dáng người nhỏ nhắn, nét đẹp và vô cùng thân thiện. Cô có 1 người bạn rất thân tên Hương My - Cũng là người duy nhất có thể hiểu, cảm thông, và là người đáng tin để Trâm có thể kể câu chuyện của mìnhNhà Trâm có 3 người: Ba, mẹ và Trâm nên cũng khá được cưng chiều và gia đình thuộc dạng khá giả, tạo điều kiện cho Trâm có môi trường học tốt nhất. Cũng vì thế mà Trâm có thể tự hào về thành tích 12 năm HSG của mình.Sau 3 tháng hè của lớp 11 cũ. Chính tại lớp 12 đã xảy ra nhiều chuyện khiến cô đáng nhớ....…
Truyện mang đầy nét đam mĩ nhoa m.nGiới thiệu nhân vật :-Dịch Dương Thiên Tỉ (nó) : 17 tuổi học sinh giỏi nhất trường THPT Đài Trung Bắc Kinh IQ:200 Tính cách con trai nhưng khi ở trường luôn tỏ ra yếu đuối.tinh nghịch...đọc để hiểu thêm. -Vương Tuấn Khải (hắn) :18 tuổi học sinh giỏi ở học Viện Đài Bắc IQ:198,là một tên đại dâm dê mọi lúc mọi nơi. -Dịch Nại Lạc (mẹ của nó) *tên tự nghĩ nha*: 63 tuổi đại phu nhân kim cương ^^ giàu có nhất Bắc Kinh. -Dịnh Lữ Hàn (bố của nó) *tự nghĩ*:65 tuổi giám đốc công ty bán gas =.=",ko phải nhà giàu là ko đi làm đâu nhá. -Vương Đào Hồng (mẹ của hắn) *tên đúng mà họ sai* 67 tuổi giàu nhất Trùng Khánh Trung Quốc. -Vương Ngũ Cải (bố của hắn) *là TDT thì xẽ hiểu chữ Cải nhỉ* 64 tuổi ở nhà nói đúng hơn là thất nghiệp ^^.P/s:đọc chuyện vui vẻ nhoa.…
Năm tháng học sinh của Tâm An chỉ có một bóng lưng, một cái tên Hoài Phong. Thị trấn Ôn năm đó ai cũng biết Hoài Phong - con nhà người ta trong lời đồn có một cái đuôi nhỏ luôn theo bên cạnh. Vậy mà năm hai đứa nhóc trưởng thành thì chẳng còn đứa nào chịu ở lại cái trấn nhỏ này nữa. Mỗi đứa một nơi.Năm 2025,Ngày bế giảng của trường THPT Ôn, thầy hiệu trưởng hô vang tên Nguyễn Tâm An với toàn trường, chúc mừng thủ khoa đầu ra với số điểm thi đại học 29,5. Không ai bước lên sân khấu cả.Sau đó, thầy tiếp tục vui vẻ chúc mừng Trương Hoài Phong với danh hiệu Á Khoa đầu ra với số điểm xuýt soát 29,3.Thiếu niên ngồi bên dưới nghe tên mình vẫn ngồi im như tượng, mặt đen trắng khó hình dung ra cảm xúc. Cậu ta nghĩ gì đó, rồi đứng lên, lưng thẳng tấp chân sải bước lên bục. Thầy cô trao giải, đưa mic muốn cậu phát biểu đáng lẽ đây là phần phát biểu của thủ khoa.Cậu cầm lấy mic, nhìn thẳng vào tất cả mọi người bên dưới, chả nhìn thấy được người cậu muốn tìm...."Tuy tôi là Á Khoa, nhưng lòng tham con người là vô hạn nên Thủ Khoa tôi chắc chắn sẽ có được! Hôm nay Thủ Khoa không đến tôi sẽ thay bạn ấy nhận lấy phần thưởng này, tôi chắc chắn sẽ tìm đến tận chỗ mà đưa!"Cả trường bên dưới phát ồ lên vì lời tuyên bố ngông cuồn của tuổi trẻ nhiệt huyết. Nhóm bạn thân thiết lại ngầm hiểu ý tứ của lời tuyên bố này. Đây chính là pháp lệnh muốn bắt người!Quả thủ khoa, muốn bắt được cũng khó. Để cậu trai hùng hồn tuyên bố năm đó phải đi tìm suốt 7 năm.________________________…
Trong đại sảnh Tuyết phủ, ai nấy còn chưa ngồi vững thì giọng Bạch Tử Yên đã vang lên đầy uất ức:"Phụ thân, chiếc vòng ngọc của con... con tìm thấy nó trong phòng của Hân Nghiên tỷ. Con không dám nghi oan, nhưng sự thật nằm đó..."Cả sảnh ồn ào.Con ruột đứng giữa, con nuôi thì rưng rưng lệ. Ai cũng nhìn Hân Nghiên như đã định tội trước.Hân Nghiên đứng thẳng, tay áo vẫn chỉnh gọn, bình tĩnh nói:"Vậy ra hôm nay muội chọn cách lên tiếng trước cả nhà, chứ không phải đến thẳng tìm ta giải thích riêng?"Bạch Tử Yên cúi đầu, biểu cảm đáng thương như đo ni đóng giày:"Con chỉ sợ tỷ không nhận..."Hân Nghiên bật cười nhẹ, nhưng ánh mắt lạnh:"Muội tìm thấy chiếc vòng trong phòng ta... hay đặt nó trong phòng ta? Hai việc đó khác nhau, Tử Yên. Nếu muốn vu oan, chí ít cũng phải diễn cho kín một chút."Không khí chững lại.Cô quay sang gia chủ:"Phụ thân, con chỉ xin một điều: hãy cho người lục soát cả phòng con, và cả phòng của Tử Yên. Nếu chiếc vòng chỉ xuất hiện ở chỗ con - con nhận sai.Còn nếu nó xuất hiện ở nơi khác... con xin phép hỏi lại: ai mới là người muốn giấu đồ?"Bạch Tử Yên lùi một bước, mặt tái hẳn.Mộng Đình đứng phía sau run run:"Hân Nghiên tỷ... hay bỏ qua đi."Hân Nghiên nhìn nàng, giọng mềm nhưng rắn:"Nhường cho người biết điều, không nhường cho kẻ dám đặt bẫy."Rồi quay lại Tử Yên, nói một câu đủ khiến đại sảnh chấn động:"Muội cứ diễn. Nhưng nên nhớ-diễn càng sâu, ngã càng đau."…