SHORTFIC | BUỒN CHO AI XEM"Tất nhiên rồi, mất mặt đến vậy đấy. Vì Mark Lee không có tình cảm với tôi, nên tôi rất mất mặt."• Cưới trước yêu sau• Số chữ: -Written by Đào.Được đăng tại Wattpad @dreamyperspective và WordPress Nắng Cappuccino. Vui lòng không re-up hay chuyển ver.…
Thanh xuân là thứ mà ai rồi cũng sẽ được trải qua. Trong đó chứa rất nhiều khoảnh khắc vui buồn mà ai cũng muốn giữ lại nhưng với tôi nó lại khác. Nó là chuỗi ngày tháng tẻ nhạt, cô độc cho đến khi tôi gặp được anh. Cứ ngỡ như là ông trời đã thấy thương xót cho số phận này của tôi và ban xuống cho tôi một thiên sứ. Nhưng không chuỗi ngày hạnh phúc không được bao nhiêu mà đau khổ đã lại ập đến..... Rồi tương lai mọi thứ sẽ ra sao đây!!Là truyện đầu tay mà tui lấy hết tự tin và can đảm của mình để chia sẻ nên là sẽ con nhiều thiếu sót mong mọi người thông cảm và góp ý cho tui nha! _MAO_…
Tôi thu gom đồ đạc vào chiếc ba lô.Khoác hờ chiếc áo bò bụi bặm, tay cầm chặt quai cặp nặng trịch.Tôi đóng lại cánh cửa căn hộ sẽ không bao giờ mở ra nữa, đi bộ đến trạm dừng xe buýt......Không gian vắng lặng đến hiu quạnh. Có lẽ tôi là người đón chiếc xe sớm nhất. CHỈ MÌNH TÔIÔm chiếc ba lô trước ngực, tôi ngồi vào hàng ghế cuối. THẬT TRỐNG TRẢIChiếc xe bắt đầu khởi hành rồi!Tôi đưa mắt liếc nhìn những hàng ghế trống phía trước, chiếc xe rung lắc thật dữ dội.Có lẽ quãng đường không dễ dàng như tôi mường tượng.Chợt ánh mắt tôi dừng trên khung cửa kính, mờ quá!Khung cảnh nhoè đi đến đượm buồn. TÔI ĐANG KHÓC SAO?Không hẳn. Tôi quên không đem theo kính thôi.Tôi im lặng đến khi xe buýt đến trạm dừng tiếp theo đón khách.Một vài hành khách bước lên xe với những chiếc va li nặng nề.Tôi bớt cô đơn rồi!Nhưng họ rời đi nhanh quá!TÔI LẠI CÔ ĐƠN RỒI!Tôi quyết không nhìn lại phía sau nữa.Nhưng chiếc gương xe cứ rọi lại cả quãng đường đã qua và hai bên lề lạnh lẽo.Tôi nhắm mắt.Chiếc xe dần đi chậm lại, vài tiếng còi vang lên não nề buộc tôi phải mở mắt. Tôi biết chuyến xe đã tới trạm cuối cùng, nhưng tôi chẳng thể đứng dậy nổi.TÔI ĐÃ BỎ RƠI THỨ GÌ LẠI PHÍA SAU SAO?Cửa xe hé mở. Một người soát vé tiến vào báo cho tôi xuống xe.Tôi lưu luyến quay mặt lại.Tôi nhận ra......TÔI ĐÃ BỎ QUÊN CHÍNH MÌNH MẤT RỒI...LƯU Ý: TRUYỆN CHỈ ĐĂNG TẢI TẠI WATTPAD.KHÔNG REUP KHI CHƯA CÓ SỰ CHO PHÉP CỦA TÁC GIẢ.…
"Không ai ngờ rằng ca sĩ - diễn viên nổi tiếng Park Jimin lại live tweet về một chàng barista dễ thương."Original Author: AzeminaDisclaimer: Tác phẩm và các nhân vật không thuộc về tôi. Mọi quyền được bảo lưu cho tác giả. Đây là bản dịch phi lợi nhuận đã được sự cho phép của tác giả, vui lòng không tái đăng tải, chỉnh sửa hay chuyển ver.Category: M/MPairing: Jeon Jungkook/Park JiminRating: NC-13Status: Đã hoàn thành…