truyện hài ko mang tính chất ( tục tiểu) ko mang nặng tính văn học nhưng cũng rât có giáo dục truyện kể về những xự Việt quay quanh hai người hàng xóm ở cạnh nhà. Từng nhưng sợi lông nách tới lông chân, tới những chiếc quần đùi hoa, rồng bay phượng Múa. Cũng có lục lại xoai ra đánh nhau chải máu rồi lại làm lành như chưa từng hận nhau. Có khi hai nhân vật chính phải bỏ đi để tìm cái gọi là bình yên (●'▽'●)ゝ( hơi bị dài)…
Tống Duy Trường - Chàng trai của những đêm dài đằng đẵng nơi hộp đêm nhơ nhuốc. 18 tuổi, ước mơ vỡ vụn dưới chân những kẻ đòi nợ thuê, sau lưng anh là người mẹ quỳ gối khóc than và người cha say xỉn trốn chạy trên mái nhà. Trên vai áo anh không phải là tương lai, mà là mùi khói thuốc nồng nặc và vị đắng chát của men rượu. Trường sống như một bóng ma, bám đuổi anh là những định kiến nhơ bẩn của người đời và gánh nặng nợ nần chất chồng từ người cha quá cố.Trần Minh Khánh - Sinh viên Y khoa ưu tú, bước đi trong mùi thuốc sát trùng thanh khiết và những trang sách tri thức dày cộm. Trên vai cậu là chiếc áo blouse trắng cao cả, hơi thở mang vị bạc hà mát lạnh và cuộc sống nhung lụa của một thiếu gia tập đoàn lớn. Cậu là biểu tượng của vinh quang và ánh sáng, nơi mà mỗi bước chân đi qua đều là những lời reo tụng.Hai thế giới ấy vốn là hai đường thẳng song song, cứ ngỡ chẳng bao giờ chạm mặt. Thế nhưng, Khánh đã chọn bước vào vũng lầy mà Trường gọi là nhục nhã, dùng đôi bàn tay thanh sạch của mình để kéo anh ra khỏi bóng tối của sự tự ti.Anh yêu cậu bằng tất cả sự kiêu hãnh của một người đàn ông nghèo: Suốt những năm tháng ấy, anh chưa bao giờ để Khánh phải thiếu thốn bất cứ điều gì. Họ đã cùng nhau đi qua những ngày giông bão, từ lúc đôi tay trắng đến khi tên tuổi rạng danh. 6 năm thanh xuân đổi lấy một cái đám cưới viên mãn và sự cúi đầu chấp thuận của cả hai gia đình.( Mình chưa đủ tuổi để chạm đến ngành y cao cả, nhưng mình có niềm đam mê mãnh liệt với nó. Nên mình đã xây dựng nhân vật…
Tác giả : Lục YTình trạng bản gốc : hoànEditor : Thiên vũ hắc lanThể loại : đam mỹ Couple : Severus x Nacht MondscheinTruyện dịch chưa có sực cho phép của tác giảTruyện dịch phi thương mại . xin đừng mang đi trang khác . Nếu có mang đi xin giữ tên người dịch . Nếu không mình buộc phải drop truyện. Vì đây là đứa con đầu của mình alưu ý : Người dịch ko biết tiếng trung nên mình chỉ có thể đảm bảo 70-80 % nội dung truyệnMọi người nhớ vote và comment để mình lấy động lực nha . AFTER ALL THIS TIME ? ALWAYS !LOVE SEVERUS TOBIAS SNAPE…
Mô Tả : Du côn Kim TaeHyung va phải ánh mắt thiên thần nhỏ Jeon JungKook." Ngọt không anh ?" - Cậu hỏi tên kia đang ngấu nghiến ăn bánh của cậu làm." Như môi em " ...Liệu anh có chấp nhận được gia cảnh của em ? ...Liệu em có chấp nhận được người du côn như anh ?...Nếu gia cảnh em không tốt , anh sẵn sàng là mái ấm duy nhất cả cuộc đời của em , dùng chính cả bá đạo này ôm em và giữ em là duy nhất.....Nếu em vì những vết thương ngày ấy mà xua đuổi anh , sẽ không có một Jeon JungKook ngốc nghếch mà yêu anh thật lòng như bây giờ...." Ta yêu nhau sai hay đúng vậy anh...?Anh không biết , chỉ còn thấy em là anh còn thương " Mặc kệ họ nói gì , họ xen vào hay không , chỉ cần 2 ta yêu nhau tự khắc sẽ đúng...." Yêu em từ lúc chạm mắt đầu tiên , yêu em là do ánh mắt em chất chứa nỗi buồn sâu thẳm nhưng lại cảm tựa của một thiên thần giáng thế , yêu em vì tính ngây thơ nhưng thật thà tốt bụng , yêu tính cách dễ tính khi chọn đồ ăn của em , yêu luôn cả lúc khi em " khó " tính dù được anh cưng chiều vẫn nằng nặc đòi thêm . Yêu em yêu luôn tất cả về em . Cả đời Kim Taehyung anh chôn chặt hình bóng em vào tim . Bên em những lúc vội vàng hay những lúc thời gian tua chậm rãi đều gói gém một từng chút , từng chút một hình ảnh của em để rồi tối nghĩ đến hình ảnh ấy trộm cười như đứa trẻ được cho quà , cười đến khờ dại , cười khi anh là người may mắn và duy nhất có được nụ cười của em..."------------------------annyeong mọi người đến với mẩu truyện nhỏ "Sᴡᴇᴇᴛ ᴄᴀᴋᴇ ᴀɴᴅ ᴜ" mình mong mọi người thích nó <33Begin : 7/2/202…
Truyện dài mà Thanh Yên đã drop, một ngày nào đó pnhpia sẽ hoàn thành.Kim - một cô gái lá ngọc cành vàng được thầy u chăm nom, thương yêu hết mực. Tưởng như những cậu ấm cô chiêu như Kim sẽ được sống một cuộc đời ăn no mặc ấm, nhưng ai nào có ngờ... Thế mà cô lại nằng nặc đòi cưới một anh bán cá ngoài chợ huyện. Quá tủi nhục vì nỗi ấy, thầy u của cô quyết định từ mặt cô trong vòng ba năm, để mặc Kim với thằng chồng hờ khố rách áo ôm. Cả xứ Bưởi bâu vào mà chỉ trích, gièm pha người con gái ngu ngơ khờ khạo kia. Nhưng nào mấy ai biết, Kim đã đứng trước cái mớ rắc rối kia những ba lần rồi. Số đời run rủi, ông trời lại cho người con gái ấy được sống lại lần nữa. Người xưa có câu quá tam ba bận, liệu ở lần thứ tư này thì Kim sẽ chọn như thế nào?"Hẹn anh kiếp sau.""Cảm ơn vì em đã gặp được anh thêm một lần nữa."…