Viết theo request của em @64ctivities tạm thời chưa copy tên vào được.Câu chuyện:Thanh niên lập nghiệp.Nhân vật:Mark Lee x Lee DonghyuckKĩ thuật máy quay x đầu bếp món Lào =)) Không có couple phụ, nhưng nếu có thì có hint Nomin.…
Longfic: Mật NgọtCouple Bùi Công Nam x Duy KhánhMọi tình tiết đều không có thật. Các nhân vật không thuộc về mình.Xin vui lòng đừng mang truyện ra bên ngoài.…
Giới thiệu:Trong hoàng hôn loang đỏ bởi máu và ánh nắng mặt trời, huyết hòa cùng lệ, lý trí vỡ vụn trước màu trời bất diệt trong đôi mắt xanh không chịu lụi tàn. Từ hình bóng gia tộc đã mất, từ bước chân đơn độc trên con đường báo thù, đến ánh mắt dai dẳng của kẻ ngốc năm nào vẫn luôn đuổi theo... Tất cả ùa về, xoáy tung tâm trí vốn tưởng đã kiên định đến sắt đá.Giữa cơn mơ không dứt, Sasuke trở về chính quá khứ của mình - nơi những lựa chọn đã từng dẫn cậu ta đến hận thù, cô độc, đến quyết định cắt đứt mọi sợi dây ràng buộc. Nhưng giờ đây, khi tất cả mọi lí do đã vụn nát, cậu ta đứng trước một ngã rẽ khác:Liệu Sasuke sẽ tiếp tục con đường của bóng tối, chối bỏ tất cả để ôm lấy hư vô, hay để mặc cho ánh sáng kia, thứ ánh sáng kiên định đến ngang ngược, rực rỡ đến nóng bỏng, len lỏi vào trong trái tim đã quá nhiều lần khép chặt?…
*Đã xem nhiều đoạn Ngô tiểu cẩu bất ngờ bị nhồi cơm chó Hắc Hoa, quyết tâm để Ngô tiểu cẩu của chúng ta cũng làm người hỗ trợ đẩy thuyền một lần!*Ngọt ngào và ngược tâm.…
Những oneshot cực ngắn do não tui bất chợt nảy số.Vì viết theo cảm hứng nên không có hứng đồng nghĩa với không có fic.Đừng mong đợi gì nhiều ;;v;;Disclaimer: Nếu Hetalia là của tui, RusPru sẽ canon ngay lập tức 🙂…
Giới thiệu: "Cậu cứ theo đuổi thứ tình bạn ấy một mình đi."Như cái tên bị gạch khỏi danh sách bạn bè, như một trang giấy đã vo tròn ném vào sọt rác, Sasuke đã đối xử với tình bạn của hai người như thế.Mọi người vẫn thấy họ ngồi cạnh nhau.Nhưng không ai biết rằng giữa hai người là một khoảng cách dày đặc đến nghẹt thở.Một bên cố gắng lấp đầy nó bằng tiếng cười, bằng sự ồn ào, bằng những câu đùa vô nghĩa.Còn bên kia chỉ lặng lẽ đẩy mọi thứ ra xa hơn.Mọi thứ giống như giấc mơ.Giờ đây, chỉ còn lại một người vẫn ngoái nhìn mỗi khi tiếng ghế bên trên khẽ dịch chuyển, và một người chưa từng quay lại, dù chỉ một lần.Có những lời không bao giờ được thốt ra, có những nỗi đau vẫn hiện hữu ẩn dưới những nụ cười.Và có những người dù tỏ ra ghét nhau đến mấy, vẫn luôn ngoảnh lại nhìn khi người kia vừa quay đi.…