Một chút giông bão trong những đêm yên ả, những bức thư của sự dại khờ của tuổi trẻ, những cơn gió đông thổi qua giấc ngủ trưa vào ngày hạ oi bức, những cơn sóng vỗ vào nỗi nhớ hỗn loạn về những ngày đã từng. 100k nỗi nhớ+ngôn từ lộn xộn…
★ Đang Tiến Hành ★Author : Milk05Translator : ThanAnnDfType : Creepypasta, chibis, cute, thám hiểm.| Story Description |Xin chào, tôi tên Y / n. Một nhà văn chẳng mấy nổi tiếng. Thời gian của tôi cứ trôi qua trong sự buồn tẻ...Nhưng rồi một cơn bão ập đến thị trấn nhỏ của tôi. Đúng vào ngày định mệnh âm u đó... Tôi đã gặp một sinh vật nhỏ." Không thể tin được... "Cuộc sống của tôi đã bị xáo trộn lên hết. Việc tôi biết bây giờ đó chính là tìm kiếm những người bạn tí hon tội nghiệp này. Trước khi bọn họ gặp nguy hiểm !!!--------------× Note ו Tác phẩm không thuộc quyền sở hữu của tôi.• Ý tưởng không phải của tôi.• Hình ảnh đã được sử dụng không phải là của tôi.• Lịch chương : 7:00 tối…
Văn án: vạn sự ốc trong 1 lân đi tầu hỏa thì không may bị khủng bố tấn công Kagura Yato vô tình lụm được 1 " chú cún " khá là đáng yêu và cô bị ràng buộc với cô gái ấy với tư cách là 1 Master với cô gái đó và khi nhìn cô ấy tự nhiên cô lại, nhớ đến 1 người nào đó mà cô biết Liệu vạn sự ốc sẽ làm gì để bảo vệ mái nhà Edo thân thương của họ Lần này truyện sẽ tập trung khai khác nhiều về khía cạnh tình cảm và nhân vật chính sẽ là Kagura Cặp Okikagu mà mình thích nhất luôn đó…
"Chú ơi, sóc có mấy chân ạ?" "Hai chân, hỏi câu gì có suy nghĩ hơn đi chứ.""Ủa, cháu tưởng sóc có bốn chân.""Mày xem mày có mấy chân?"Một mối tình ngây ngô giữa cậu nhóc Hàn Trí Thành và chú đầu gấu hàng xóm Từ Chương Bân.////////Truyện chứa ngôn từ đơn giản, đời thường; đọc để thư giãn vào lúc giải lao của cuộc đời.…
Họ gặp nhau vào một buổi chiều mùa đông.Không có pháo hoa.Không có rung động quá đà._____Mùa đông này lạnh thật.Nhưng có em rồi... hình như ấm hơn một chút. *****Bộ truyện nhỏ này tui viết vì quá lụy Revenged Love_Nghịch Ái 💕Hãy dành yêu thương cho fic nhỏ này nhé! *LƯU Ý: - Ban đầu, tui sẽ viết tên là Trịnh Bằng, sau dần mới đổi sang thành Tử Du nha!! - Vui lòng không reup đi nơi khác…
"Joaan..."Joaan, cái tên chỉ duy nhất cậu thiếu niên yểu mệnh đã vĩnh viễn yên giấc thiên thu giữa mùa đông tái buốt hò gọi.Và chàng trai tê tê dại dại sắp chìm vào bóng tối, đồng hành người con trai lạ mặt ấm áp màu nắng ban mai kia ấy, phiêu bạt đến điểm cuối cùng cùng [anh] chẳng bao giờ gọi Fushi cả..."Ta... sẽ-... sẽ được gặp cậu ấy, đúng chứ?...""Vẫn chưa... chưa phải là lúc, người còn phải cùng tôi trưởng thành, sao có thể dễ dãi bỏ tôi mà đi được?..."Nhìn cậu thều thào những tiếng nức nở yếu ớt, cả thân nhiệt vật vã những vết thương thấm nồng tanh đỏ."Ta thật vô dụng... t-... ta đã để... cậu ấy chờ ta về nhà lâu quá rồi..."Bên cạnh chàng trai ánh mi xanh ngời dịu dàng, chau đôi mày như chịu lấy một nửa sinh mệnh không rời với kẻ xấu số trên nền lạnh ngắt.Đâu đó trong tâm, trong lòng của Fushi sớm không thể chấp nhận thực tại."Nhà... Hunang của ta... nhà của ta, ta phải đến... về với cậu ấy"Nhất là khi cả hai đã bên nhau lâu đến thế, dẫu cậu cạnh mình đơn thuần vì hình hài nó biến lấy, thì Fushi vẫn sẽ thương yêu cậu như thuở cả hai gặp nhau trong đêm bão tố."T-... tôi đã làm rất tốt mà, tại sao người..." - đứt quãng thanh âm nôn nao trong dạ, [anh] gối vầng trán vùi đầu lên bàn tay Ali thỏ thẻ, chỉ còn mỗi cách cố gắng trưởng thành và chóng trở thành con người hoàn chỉnh.Tại sao cậu vẫn nhất quyết đi theo người lạ mặt ấm môi ánh vàng, dù rằng Fushi đã vượt xa hơn chàng trai đấy?...…
Vì nguồn nhân thiếu hụt trầm trọng nên Anri người đề ra ý tưởng tuyển thêm nhân lực sự dưới sự đồng tình từ phía huấn luyện viên Ego đầy tài năng, họ quyết định sẽ tuyển một người vừa đáng tin cậy và chăm chỉ. Thế nhưng sao họ lại rước về một con BÁO hết phần thiên hạ thế này. Đã thế nó còn lập hẳn một blog chỉ để nói xấu Ego và công ty thế này.Phải làm sao để trị con báo này đây ? Online gấp!!!Cre: Facabook, Page Biết thế éo đi làm (nhiều khi sợ bị tố là ăn cắp chất xám nên cũng rén 😞)…
Thanh xuân của Lâm Nhi bắt đầu từ một chàng trai tên Đăng Khôi.Anh ta chỉ đơn giản là luôn cư xử tử tế, kiên nhẫn và bình thản với tất cả mọi người. Nhưng chính những điều nhỏ bé ấy lại khiến Nhi từng chút một đem lòng thương anh.Từ cái hỏi thăm, quan tâm và để ý đến những chi tiết nhỏ nhất, tất cả đều đủ để khiến một trái tim non nớt tin rằng mình đặc biệt."Kẹo Bạc Hà" là câu chuyện về những rung động đầu đời, về những hiểu lầm, những tổn thương rất nhỏ nhưng lại khắc sâu trong lòng người trẻ. Là hành trình của hai con người học cách trưởng thành, học cách đối diện với tình cảm của chính mình.…
- Ta không hiểu và cũng không muốn hiểu. Ta không phải là người thường, ta là một quý tộc!"I'm a noble, and you're just a scientist. You love me but I don't love you""Ta là một quý tộc, còn ngươi chỉ là một nhà khoa học. Ngươi yêu ta nhưng ta không yêu ngươi"…