Mơ màng tỉnh dậy, từ kí ức nhỏ bé của mình, cô chỉ biết vừa bị ai đó đánh ngất trong trường.Cô đang ở nơi nào?Một nơi xa hoa cổ kính như vậy, dù không bật đèn nhưng cô vẫn có thể thấy. Từ ánh sáng yếu ớt cô nhận thấy mình đang ở trong phòng ngủ. Nơi đây hẳn không thuộc thành phố."Cạnh"Tiếng động phát ra khiến cô xoay người lại. Một thanh niên trẻ tuổi bước vào, khoác trên người bộ vest đen lịch lãm mà sang trọng. Ánh mắt sắt bén đằng sau lớp kính mỏng lóe lên tia quỉ mị. Một giọng nói âm trầm vang lên giữa không gian đêm tĩnh lặng."Chào mừng em đến với thế giới của tôi"…
Àn nhong mọi người. Đây là câu chuyện về hai bé Cún so cute của P101 ss2. Tính cách trong truyện có thể có chút không giống hoặc khác hoàn toàn ngoài đời thực. Vì vậy nếu ai đó không thích thì có thể click back. Cảm ơn…
Tất cả không phải vì ba chữ 'anh yêu em' mà là vì 'Na Yuta'Author : Nhã Vy Edit : amieeTình trạng fic gốc : hoànTình trạng chuyển ver : hoànCHUYỂN VER CÓ SỰ ĐỒNG Ý CỦA TÁC GIẢ ❤️…
"Dù cho bạn là ai... Nếu bạn muốn thay đổi thế giới này thì bạn có thể thay đổi nó được. Nhưng chúng ta phải hợp tác với nhau. Đấu tranh cùng nhau, và hãy tin tôi. Chúng ta sẽ thành công cùng nhau."…
Mình - Lâm Bối Nhi chỉ là cô gái bình thường trong một gia đình bình thường. Ấy thế mà một hôm tự nhiên xuất hiện một chàng trai hoàn hảo từng centimet và nói là hôn phu của mình . Mà mình đâu biết anh ta là trùm Mafia có tiếng tăm lừng lẫy. Haizz rồi mình sẽ ra sao đây??? Mong các bạn theo dõi…
Năm mười lăm tuổi, Todoroki Shoto đem lòng thích thầm một cô bạn cùng trường.Cô ấy để tóc ngắn, không thường mặc áo khoác của trường, thường bị giáo viên mắng vì lén kéo váy cao một chút, cô ấy thích những màu sáng như trắng, hát rất hay, giỏi bộ môn chạy nước rút nhất, dường như cũng thích hội hoạ, Shoto luôn để ý rằng cô ấy hay ngồi ở ghế đá tốc hoạ khung cảnh thấy được, sau đó lại vo giấy thành cục vất đi, nhưng cô ấy không hay được, những thứ đó đều được hắn lấy đi và cất giữ cẩn thận.Mỗi khi cô ấy cởi áo khoác, luôn mờ mờ nhìn thấy một nốt ruồi nhỏ trên tay trái, cô ấy năng động, đôi khi lại trầm mặc nghĩ ngợi, trong tiết học thường ngẩn người nhìn ra bên ngoài cửa sổ, Shoto từ dưới sân tập nhìn lên, cũng theo cô ấy ngửa cổ nhìn trời, không biết cô ấy chú tâm cái gì nữa.Đôi mắt cô ấy luôn sáng rỡ, như là chất chứa muôn vàn vị tinh tú trên cao kia. Nụ cười của cô ấy không có son nhưng vẫn rất xinh xắn, Shoto nghĩ, cô ấy không trang điểm vẫn là một cô nàng ưa nhìn. Ít nhất trong mắt hắn, cô ấy là người con gái duy nhất hiện hữu rõ rành rành.Đến tận khi tốt nghiệp, Shoto luôn canh cánh một mối lo, liệu tương lai hắn có thể ở bên cạnh cô ấy không? Cảm giác cô ấy rất dễ mất đi, duỗi tay ra vươn tới có thể nắm lấy, nhưng nếu chần chờ sẽ để cô ấy rời đi mãi mãi.Sau đó thì sao?Sau đó...Từ lúc tốt nghiệp, Shoto không gặp cô ấy nữa.…
Thể Loại : Ngôn Tình, Ngược Em yêu anh đến mức có thể trả giá tất cả, nguyện đánh đổi mọi thứ vì anh.Nhưng anh vì một chuyện cũ, hiểu lầm em, buông lời sỉ vả, và hận em...Dù vậy em vẫn yêu anh, không hối hận, chỉ mong có thể nhìn thấy thêm một lần, trước khi chết....…
Đây là các mối tình đơn phương của nhân vật Lan những cảm xúc không thể thổ lộ,những người đi qua đời nhau trong lặng lẽ, truyện có kể đến tôn giáo mong mn cân nhắcTruyện hư cấu không có thật mn nên đọc vui thôi đừng toxic mik nha 🥺 c. ơn mn nhiều, mong mn ủng hộ truyện…
Văn Án.Lâm Triều là kiểu người không ai để ý... lặng lẽ, học giỏi, không nói nhiều.Cậu chỉ có một bí mật mà ngay cả bản thân cũng không dám thừa nhận:Cậu yêu Phạm Du, lớp trưởng năng động, giỏi giang và rực rỡ như ánh mặt trời.Ba năm trung học, Triều luôn dõi theo Du từ phía xa.Từ tiếng cười trong sân bóng, đến những lần Du vô tình cho cậu mượn bút mà không nhớ mặt người mượn.Yêu thầm là thế: chẳng ai biết, chỉ một mình tim mình vỡ ra trong im lặng.Nhưng một ngày mưa, Phạm Du tình cờ phát hiện cuốn sổ tay cũ trong thư viện. Bên trong là những dòng chữ nhỏ, ghi lại từng khoảnh khắc về chính mình.Tình yêu thầm lặng ấy, hóa ra không chỉ là đơn phương.Có những người không cần nói lời yêu cũng đủ khiến cả tuổi trẻ bừng sáng. Phạm Du mỉm cười nói: "Tớ biết rồi, Triều à."- Cơn mưa năm ấy bỗng trở nên dịu dàng hơn bao giờ hết.…