truyện kể về một cô gái có thân hình mũm mĩm mập mạp có tuổi thơ không được mấy khi hạnh phúc và vui vẻ. Và chuyện tình cảm đơn phương tuổi học trò của cô dành cho chàng trai nọ học chung trường cô luôn ảo tưởng chàng trai cũng có một chút tình cảm gì đó dành cho cô nhưng cho nên khi cô tỏ tình thì lại nhận được cái kết đắng không chỉ vậy cô còn bị bạn bè trêu chọc, cười nhạo từ đó cô quyết tâm thay đổi bản thân hình nhưng kết quả cũng chẳng hơn được là gì.…
Người không biết quý trọng mình không đáng để mình tiếp tục cho đi tình yêu vì cuối cùng người bị tổn thương nhiều nhất sẽ là mình mà thôi.Tình đơn phương chính ta bắt đầu thì sẽ do chính ta kết thúc.Cảm giác chua xót nhất không phải là ghen. Mà chính là Không Có Quyền để ghenTôi cứ mãi lưỡng lự giữa thổ lộ hay không bởi vì tôi chỉ là đơn phương.…
Lâu rồi tôi không thích ai nhiều đến vậy 🙃 Chúc mọi người một ngày tốt lành 👉 Đây không phải truyện , chỉ là mình viết ra tâm trạng để lòng thoải mái hơn thôi ~ nên nó rất ít .. và còn ít hơn nữa nên mọi người ai thích thì mình cảm ơn không thì lướt qua luôn cũng không sao cả 😂 =)) mình không viết giỏi nên chỉ ngắn như vậy vì đây hoàn toàn là " mình " chứ không phải truyện gì cả và mình muốn chia sẻ chuyện của mình ra , xem có có chị em nào khổ sở như mình không thôi ~ hy vọng mọi người sẽ thích và thông cảm 🤗💕💓…
Liệu tình cảm thầm lặng của cô dành cho anh trong suốt những năm tháng qua có nhận được cái ngoảnh đầu của anh hay không?Nếu như có kiếp sau, cô hy vọng mình sẽ trở thành chiếc điện thoại di động của anh, như thế, mỗi ngày cô đều được nằm trong vòng tay anh, nếu như có một ngày nào đó, anh để quên cô ở đâu đó, thì anh sẽ gấp gáp mà đi tìm cô khắp mọi nơi, cô cũng sẽ không cần phải bám lấy anh, mà chính anh không cách nào rời xa cô được.…
Mẩu chuyện tình thời cấp 3 của tôi. 1 cuộc tình đơn phương, chỉ có mình tôi quay cuồng trong những ảo mộng do chính tôi tạo ra. Để rồi chính tôi lại là người chịu tổn thương, tôi lại là người đau khổ nhiều nhất. Nhưng cuối cùng tôi vẫn cảm thấy mình hạnh phúc vì tôi đã yêu, thực sự yêu một người!~Leo…
Ai cũng đã từng trải qua thời học sinh Có sự vui,buồn...và trong đó có cả 1 tình yêu nhỏ nhoi mới chớm nhưng nó lại dc bắt nguồn từ một phía người ta gọi là yêu đơn phương Cậu ta không đi xe đạp tôi cũng từ bỏ đi chiếc xe đạp nữa mà đi bộ để có thể dc nhìn ngắm thêm cậu ta dc 1 chút nữa Và cậu ta chính là người đầu tiên tát tôi Rồi cậu ta có người yêu mới tôi đã rất buồn tự nhủ rằng mình lên từ bỏ…
Thanh xuân của cô bắt đàu bằng việc thích một người rực rỡ giữa đám đông. Cô nghĩ đó là tất cả. Nhưng có một người khác - không ào - không phô trương - chỉ lặng lẽ đứng phía sau, chờ cô quay đầu. Khi những rung động đầu đời dần phai nhạt, cô mới nhận ra: Người khiến mình bình yên nhất...là người chưa từng rời đi.…
name: 𝙣𝙤𝙚𝙪𝙡 𝙞𝙣 𝙗𝙖𝙣𝙜𝙠𝙤𝙠 (𝕥𝕙𝕖 𝕥𝕚𝕥𝕝𝕖 𝕠𝕗 𝕗𝕚𝕔 𝕓𝕒𝕤𝕖𝕕 𝕠𝕟 𝕟𝕖𝕥𝕗𝕝𝕚𝕩'𝕤 𝕤𝕖𝕣𝕚𝕖𝕤 - 𝕖𝕞𝕚𝕝𝕪 𝕚𝕟 𝕡𝕒𝕣𝕚𝕤 𝕓𝕦𝕥 𝕥𝕙𝕖 𝕤𝕔𝕣𝕚𝕡𝕥 𝕚𝕟 𝕥𝕙𝕚𝕤 𝕗𝕚𝕔 𝕚𝕤 𝕥𝕠𝕥𝕒𝕝𝕝𝕪 𝕚𝕣𝕣𝕖𝕧𝕖𝕝𝕒𝕟𝕥 𝕗𝕣𝕠𝕞 𝕠𝕣𝕚𝕘𝕚𝕟𝕒𝕝 - tiêu đề truyện dựa trên phim của netflix - emily in paris nhưng nội dung trong fic này là hoàn toàn không liên quan đến nội dung của phim gốc (tạm dịch - thông cảm cho người không giỏi tiếng anh nhưng vẫn thích làm màu) ) author: 𝕜𝕒𝕟𝕘. #koo start: plot: cuối cùng tôi có thể đạt được ước mơ của mình, được đi du học thái, và hơn nữa, tôi cũng trở thành tân sinh viên trường chulalongkorn - trường nổi tiếng nhất ở đây. mà cuộc sống ở bên đây không như màu hồng như nhiều người nghĩ đâu! nào, mọi người hãy cùng theo chân mình tìm hiểu cuộc sống của mình ở bangkok nhé! (đã rút gọn đáng kể) ⚠️ warning ⚠️⚫ các nhân vật, sự kiện, tình tiết, lời nói, hình ảnh đều là hư cấu⚫ có teencode, ooc 1 số nhân vật (nếu bạn không thích thì out dùm mình) ⚫ toàn bộ fic đều viết bằng chữ thường (ngoại trừ cảm xúc dâng trào thì viết in hoa) ⚫ văn phong không được hay nên có vài đoạn khó hiểu mọi người thông giúp mình nha❤ nếu thấy hay thì nhớ ủng hộ mình bằng cách nhấn nút ⭐ ở dưới nhé ❤❤ cảm ơn mọi người đã đón đọc và chúc mọi người đọc vui vẻ ❤…
Sunshine là phần 2 của Nothing nhaaaa 💓💓 Bạn nào chưa đọc phần 1 thì vào wall tớ r vào phần tác phẩm là thấy nhoé 😝😝Nothing là phần 1 nhé :))) từ chương 1->200Sunshine là phần 2 từ chương 201->400 (đã done)Rainbow là phần 3 từ chương 401->600 (mới bắt đầu edit)Don't touch ✋nếu Không hợp với bạn ?😀😀Những câu mình thích muốn lưu lại nên đăng trên đây để lưu lại ✌️✌️Mình sưu tầm nhiều nơi như quotes trên danh sách đọc của mình, Facebook, vân vân mây mây, ... Cả ba sẽ nói về ngôn tình, trích dẫn, thanh xuân, quotes, đơn phương, tình yêu, pla pla pla... Cảm ơn người đã viết ra những câu này để tớ có thể share cho các bạn khác biết đến 💓💓💓Mong các bạn sẽ ủng hộ tất cả các tác phẩm của mình^^Cảm ơn các bạn đã ủng hộ <3…
".... có một loại tình cảm từ lúc bắt đầu đã là sai lầm..."Đó là một quá khứ tôi chưa bao giờ muốn nhắc lại. Có người nói đó là sai lầm của tuổi trẻ. Nhưng đối với tôi nó là một cơn ác mộng kinh hoàng. Tôi luôn cảm thấy tội lỗi khi nhớ đến... N.H.N…
"...Tôi cứ thích gọi chị là chị, dù rõ ràng đó là giáo viên dạy văn của tôi. Cách nhau 5 tuổi và sinh ra ở hai thế kỉ, dù vẻ ngoài ngô nghê kia có cố đánh lừa tôi tới đâu thì rõ ràng chúng tôi vẫn ở hai thế giới tách biệt. Thế giới của tôi chị đã trải qua rồi, thế giới của chị tôi không hiểu được. Tôi của năm tháng ấy cứ đinh ninh chờ đợi một khoảnh khắc mờ hồ, chờ đợi lúc bản thân đủ trưởng thành để nói ra hết. Và tôi đã ngây thơ tin rằng thời điểm hoàn hảo đó thật sự sẽ đến, chỉ cần chờ thêm một chút, một chút nữa thôi..."…
Chưa từng yêu, chưa từng hiểu về tình yêu. Là người đưa ra lời khuyện về chuyện tình yêu cho bạn bè nhưng chính bản thân lại không được viên mãn. Người đời thường nói : Thời gian sẽ xóa nhòa đi mọi thứ, kể cả tình cảm. Nhưng đã qua mấy năm rồi, tôi vẫn nhớ cậu như những ngày ấyVẫn nhớ như in từng lời nói, nụ cười, hành động của cậuNhớ rằng tôi và cậu cũng đã từng có một thời gian thân thiếtNhớ rằng tôi đã từng ấu trĩ, muốn thu hút sự chú ý của cậu đến mức nào ... Sau cùng, thứ thời gian để lại cũng chỉ còn là hình bóng và chờ mong.…
Bạn đã bao giờ tự hỏi người có tình yêu thương, người có đức vị tha và tâm hồn đa sầu, đa cảm sẽ nhận phải "kết cục" gì chưa? Ta sẽ nghĩ ngay đến những may mắn to lớn mà họ gặp được bới "ở hiền gặp lành". Nhưng đôi lúc, chính họ lại là những cánh bướm bị bỏ quên, những chiếc khăn đã xù lông đang lăn lóc ở một chỗ và chỉ có người chân thành yêu họ mới có thể luôn dõi theo họ dù là đã lở loét vết thương. Một cô gái nhường nhịn cho cả thế giới để rồi nhận lại sự hờn dỗi vô cùng của người kia. Lý do ngớ ngẩn thật ra lại rất cảm động.…
Tuyết Nhiên ôm mối tình đơn phương với Minh Triệt suốt 4 năm, cô chẳng dám mở lời, chẳng dám để ai hay biết đành gửi qua những dòng tin nhắn ngắn ngủi. Chỉ với hy vọng nhỏ nhoi rằng anh sẽ hiểu được tình cảm của cô, mong rằng cô và anh chẳng phải những người lạ, nhưng người qua đường như trước.…
Nếu bạn hữu duyên đọc đuợc câu chuyện này, mong rằng bạn hãy đọc đến cuối nhé. Có thể nó hơi chán chút, nhưng nó đuợc viết dựa trên những trải nghiệm của bản thân mình... Nguời ta nói tình yêu cấp 3 là hoàn hảo nhất, bởi lẽ nó pha trộn giữa sự trẻ con của cấp 2 và vẻ truởng thành của đại học. Truớc đây, tôi không tin điều đó, nhưng giờ tôi tin rồi. Chỉ tiếc rằng tình cảm của tôi không hẳn là tình cảm song phuơng. Chút luyến tiếc cho tuổi thanh xuân không trọn vẹn, viết nên vài dòng tâm sự chân thành. Hi vọng mọi nguời đón nhận!!!…
Alice, cái tên làm cho con người khác nghĩ đến sự đẹp đẽ cao sang.Nhưng Alice, cái tên của cô. Mỗi khi có người nhắc đến tên cô đồng nghĩa là điều cực hình sắp đến với cô. ------------------------------------------------------------*THỂ LOẠI: TÂM LÝ, FANFITON.*LƯU Ý: CỐT TRUYỆN SẼ THAY ĐỔI.…
Tác giả: Đống Sắt VụnGiới thiệu: Đông Phong là tác giả tiểu thuyết về thời thanh xuân học đường ngọt ngào. Trong lúc về quê ăn Tết ở Nha Trang, cậu đã đánh một giấc khi đang ngồi trên tàu. Nào ngờ, vừa mở mắt ra, cậu lại vô tình lạc vào thế giới trong cuốn truyện tiểu thuyết mà mình sáng tác. Nhưng vấn đề ở chỗ, cậu lại nhập vai vào nhân vật sẽ chết vào năm mười tám tuổi!Về sau, khi được thấy tận mắt, gặp gỡ và nói chuyện với các nhân vật thật bằng xương bằng thịt, cậu đã quyết định muốn tiếp tục bám trụ nơi này lâu hơn để phục vụ cho mục đích sáng tác của mình, và phương thức kéo dài tuổi thọ của cậu là tiếp cận các nhân vật chủ chốt của cả bộ truyện. Thế nhưng, cuốn tiểu thuyết học đường ngọt ngào của cậu lại trở thành tiểu thuyết báo thù rửa hận lúc nào không hay...Cuối cùng, chúng ta hãy cùng chờ xem, vị tác giả nhỏ bé của chúng ta sẽ sống sót như thế nào trong bộ tiểu thuyết học đường ngọt ngào nhưng cũng không kém phần quái thai này nhé!Chú ý: Nhân vật chính theo Chủ nghĩa Khắc Kỷ, hãy lưu ý trước khi đọc.…
Tên truyện: Khuyết Tác giả: Anlzy"Tao biết mày thích tao, nhưng mà Phong ơi...xin mày...đừng thích tao nữa...nhé?"----------------------------------------------------------------------------------Có những mối tình chẳng dám gọi tênCó những con người yêu mà chẳng được đáp lạiCó lẽ họ sợ, nếu nói ra, ngay tình bạn này cũng chẳng giữ nổi...Nhiều năm yêu thầm một người là cảm giác gì?"Là ánh mắt dù cận bao nhiêu độ cũng thấy được người ấy ở giữa vạn người. Là khi thấy người ấy đi bên người khác thì tim đau nhói . Là...tình cảm mãnh liệt mà chẳng dám nói ra"Nhiều năm được thầm yêu lại là cảm giác gì? "Là không biết sau lưng mình luôn có ánh mắt dõi theo. Là chẳng thể nhận ra được thứ tình cảm ấy cho tới khi người kia nói lời từ biệt..."---------------------------------------------------------------Những nhân vật, địa danh trong truyện là do tui bịa ra, không có thật đâu áhoan hỉ hoan hỉ-----------------------------------------------------------------mới tập tành viết truyện, mong mọi người góp ý nhẹ nhàng...cảm ơn vì giữa muôn ngàn tác phẩm, người lại chọn dừng chân ở tác phẩm của tuiiii<3333…