mưa | by hathidieu
Chẳng qua cũng chỉ có những cảm xúc của con người mới biến mưa trở nên như thế mà thôi!…
Chẳng qua cũng chỉ có những cảm xúc của con người mới biến mưa trở nên như thế mà thôi!…
Tác Giả : Bố Lãng NiDịch : YoruZen Translation GroupDịch : Rùa Bò Team…
Đọc giải trí thôi nhé mọi người ơi !!!! :)…
Lần đầu tụi tớ viết thể loại này lên có thể những cảnh máu me bọn tớ không có kinh nghiệm nên đừng chê tụi tớ nhé !!!Những nhân vật ở trong truyện bọn tớ sẽ không giới thiệu hết mà chỉ tiết lộ trong truyện na !!!…
https://joyme.me/@aliav/gia-nam-truyen-281387Kiếp trước hữu duyên vô phận, kiếp này nguyện cùng chàng viết tiếp nhân duyên.…
Tại sao?Sao anh lại bỏ rơi em? Sao anh để em một mình chờ đợi anh để rồi anh đi mất?…
Khá nhiều muối , cũng khá nhạtDo tui vẽ về những mẫu truyện ngắnCó gì sai xót về chính tả hoặc cách vẽ thì xin lỗiNHAN MUỖI muôn năm…
Ôm theo mèo bự lần nữa sống lại, làm ruộng nấu ăn cuộc sống nông dân sinh hoạt.…
Tại tui u mê bé, thế thui…
Tự nhiên khi không lại đồng ý trở thành "bạn gái trên danh nghĩa miệng mồm" với ả côn đồ lại thần kinh nhất trường.Thời gian hoàn thành:| 01062025 - 18102025 |Thời gian chỉnh sửa và reup:| 31072026 |…
Tiêu Thất vốn là độc giả của bộ tiểu thuyết đam mỹ sủng ngọt "Tiểu kiều thê cao lãnh của tôi" .Cốt truyện kể về thụ chính Tiêu Thanh , thiếu gia của một gia đình giàu có và Tư Hiên . Trải qua vô vàn trắc trở cùng những cản đường không đáng có , họ sẽ về bên nhau . Kì lạ thay sau khi đọc xong cuốn tiểu thuyết, Tiêu Thất thế nào lại xuyên vào cái vật cản đường cỏn con bị công9 vứt xuống dưới biển làm mồi cho cá mập vì ghen ghét , hãm hại thụ9 !!!!!Trời đ*u má này là cốt truyện cẩu huyết gì vậy cà ?Tiêu Thất chán nản vì nhân vật này là anh trai không có cùng huyết thống với thu9 , được nhà họ Tiêu nhận nuôi khi lạc mất thụ9 mà không tìm được.19 năm sống trong nhung lụa bỗng có một ngày Người anh trai cả Tiêu Lâm bỗng dẫn Tiêu Thanh về nhận tổ quy tông . Còn cái gì mà thụ chính tuyệt sắc giai nhân gia dẻ trắng trẻo. Nhìn đi , thân hình cao lớn 1m92 này đâu phải là tiểu bạch thỏ yếu đuối, một tay bế cả 10 Tiêu Thất còn dư sức.M* kiếp, ông đây phải từ quan về ở ẩn tránh xa chốn thị phi này mới được. Nhưng sao gia đình họ Tiêu lại cứ là lạ . Mẹ Đường Khanh : Bảo bối , con có bị đau lắm không để mama chu di tam tộc kẻ làm con đau "Thất nào đó nhìn vết muỗi đốt trên tay :)". Ba Tiêu Chính : Con ngoan , kẻ nào dám làm con ấm ức , ba cho nhà đó phá sản . Anh cả : Tiểu Thất , nếu em thiếu tiền chỗ anh còn vài căn biệt thự em có thể bán . Nhưng lạ hơn nữa đó là Tiêu Thanh : Ca Ca , anh chỉ có thể là của em . Bị một màn gia đình tình thâm làm cho sợ hãi , Thất Thất quyết định chạy trốn . Một ngày đẹp trời đang ăn mỳ…
Tôi chỉ mong đây là thứ có trong manga, nhưng có lẽ nó chỉ mãi là chiếc truyện chẳng thể nào thành sự thật.…
Hoa Thần Vũ yêu Lâm Diệu Tuệ từ cái nhìn đầu tiên. Nhưng trớ trêu căn bệnh ung thư máu quái ác lại khiến cô khônh thể, bên cạnh người mình yêu.Câu truyện này được viết dựa trên một câu chuyện có thật của một người mình quen. Truyện chỉ có 5 chương. Bạn nào thích kiểu ngôn tình ngược thì hãy đọc và cho mình nhận xét. Mình hơi buồn là các bạn đọc xong rồi lặng lặng đi ra. Hic…
vì ko có ai vt nên con au này mới viết cho vui thôi, vì viết cho vui nên thời gian up chương mới không cố định và có thể drop bất cứ lúc nào nếu muốn =)))WARNING: OOC, CÁC NHÂN VẬT SẼ BỊ OOC TÍNH CÁCH…
"Không cần quá ồn ào,chỉ cần biết là anh yêu em."…
Tác giả: Ám Dạ Linh Phong (暗夜泠风)Converter: tuyetthienlamNguồn: http://www.tangthuvien.vn/forum/showthread.php?t=145429Văn ánLinh căn, có, -- bị người đoạt;Thần thú, có, -- chỉ còn lại có hồn;Không gian, có, -- không có núi không có thủy chỉ có thể giả quỷ. . .Xuyên thành tiên nhất đại treo tiên nhị đại, Lâm Thiên Lam một đường vượt mọi chông gai, tiên tâm không thay đổi!﹏﹏﹏﹏﹏﹏﹏﹏Chỉ còn lại có hồn Đằng Nhị hàng lại đi ra tìm đường chết: Cái gì vượt mọi chông gai? Tóc tai bù xù còn tạm được! Ha ha! ! Gào ~~ ô ô. . . Lão đại sẽ khi dễ xà. . .[chưa hoàn còn tiếp...](HienMun: Truyện rất hay. Đề cử)…
Lưu ý: NO SWITCH…
Đôi ta gặp nhau trong một chiều mưa sầu…