Phía Sau Cậu
Lần đầu viết fanfic mong mọi người hưởng ứng ạ…
Lần đầu viết fanfic mong mọi người hưởng ứng ạ…
LYKN một nhóm nhạc nam có tiếng tại Thái Lan. Mọi thứ đều ổn cho đến khi Nut nhận ra bản thân dần có tình cảm với Hong. Từ đó anh dần né tránh Hong nhiều nhất có thể, đôi lúc anh lại tức giận khi Hong tiếp xúc gần với mình bởi thế mà cả 2 ngày càng xa cách và có hiềm khích với nhau. Vốn dĩ trc đây cả 2 đều rất thân thiết, đi đâu cũng dính lấy nhau nên khi Nut tránh né Hong làm cậu rất khó chịu và cũng không hiểu vì sao lại cảm thấy như vậy, trong cậu luôn có 1 cảm giác trống vắng lạ thường. Hong luôn tươi cười luôn là ng tạo niềm vui cho cả nhóm ấy thế mà bh cậu lại ít cười hơn ít nói hơn và.. Lego nhận ra Hong tối nào cx khóc một mình. Có lẽ Hong cx thik Nut nhưng cậu ko nhận ra tình cảm của mình dành cho Nut mà thôi.…
hôm nay tới lượt nạn nhân nào "may mắn" dính thuốc nổ nuthong đây?textfic tả bí lù, đọc thấy vui thì cười, không vui thì thôinote: ooc, lowercase, nhảm, nói tục chửi thề, 18+…
Ở đây mình sẽ viết những fic ngắn, HE SE OE tuỳ vào tâm trạng của mình. Nếu bạn nào thích những đoạn truyện ngắn về 2 bạn nhỏ NutHong nhà LYKN thì xin mời vàooo🫶🏻…
bạn thân là phải chăm bẵm nhau như em bé hả ta. bạn thân là phải kè kè 24/7 hả ta bạn thân là phải ghen hả ta bạn thân là phải ngủ chung ôm nhau vậy hả ta. bạn thân thời nay lạ thật.. EST : m cứ chiều t như này làm sao m có bạn gái được William : không có thì thôi, ở thế chăm m cũng tốt.…
Thể loại: Mafia x Kỹ Nam- Nut, sao giờ này anh vẫn chưa "mua" em?Nut cúi đầu, ánh mắt chạm khẽ má cậu, thở ra khói thuốc:- Anh không muốn mua em. Anh muốn em tự nguyện bước ra khỏi chốn này, vì anh.…
"I try not to stare, but my eyes have already chosen you." ~ Tôi đã cố dời mắt đi... nhưng ánh nhìn của tôi từ lâu đã thuộc về em. ~Bạn có thể hiểu là IT'S ALL FOR LOVE cũng có thể hiểu là ALL FOR NUTHONG vì nhìn theo ý nghĩa nào thì câu chuyện này vẫn luôn luôn có chung một ý nghĩa đó chính là tình yêu. Dù ở bất cứ đâu, ánh mắt của ai kia vẫn luôn tìm đến người nọ như một thói quen khó tả.Đây là Tổng hợp những câu chuyện nhỏ, tất cả đều là vì họ - Nong Nut và Nong Hong, bên cạnh đó sẽ đan xen vài câu chuyện thuộc vũ trụ Nong Jun và Nong Dylan. Hai con người, hai mảnh ghép không giống nhau nhưng lại vừa vặn đến lạ. Một người rạng rỡ như nắng đầu hạ, một người trầm lặng như chiều tháng mười, nhưng khi ở cạnh nhau lại hóa dịu dàng. Từng oneshot là một khoảnh khắc, một câu chuyện, một cảm xúc và một chút ngẫu hứng. Có thể là lời chưa nói, có thể là tay chưa nắm - nhưng luôn ấm áp và dành riêng cho nhau.Nếu bạn cũng như mình, từng nhìn họ và lặng lẽ mỉm cười... thì chào mừng, bạn đang ở đúng nơi rồi đấy.*Cảnh bảo: Mọi tình tiết đều dựa theo suy nghĩ cá nhân, trí tưởng tượng cá nhân không nên áp đặt vào người thật dù có delulu cỡ nào đi nữa!!…
"Tao yêu mày""Tao nhớ mày""Tao tìm thấy mày rồi"…
Bốn tháng thực tập của Est tại lớp mầm non "hỗn loạn nhất vũ trụ", nơi năm tiểu quỷ nhỏ thay phiên nhau thử thách giới hạn kiên nhẫn của anh và lỡ đâu còn dạy anh một bài học về yêu thương.*Vui lòng không chuyển ver, edit, re-up dưới mọi hình thức. [Only In Wattpad]…
Cửa phòng Jun khép hờ, một vệt sáng vàng ấm áp hắt ra sàn, cắt ngang bóng tối của hành lang. Thame nín thở, ghé mắt nhìn qua khe hở mỏng manh ấy.Bên trong, không gian tĩnh lặng lạ thường. Jun đang ngồi tựa lưng vào thành giường, một cuốn kịch bản đặt dở trên đùi. Nhưng thứ khiến Thame sững sờ là Dylan. Cậu đang nằm co người, vùi mặt vào hõm vai Jun. Đôi bàn tay vốn thường ngày chỉ dùng để thực hiện những động tác vũ đạo sắc sảo, giờ đây lại nắm chặt lấy vạt áo Jun như thể đó là sợi dây duy nhất giữ cậu lại với mặt đất."Ngủ đi, không sao rồi." Jun nói, giọng thấp và đặc biệt dịu dàng, thứ tông giọng mà anh chưa bao giờ dùng với bất kỳ ai khác trong nhóm.Dylan khẽ lắc đầu, mái tóc xám mềm mại cọ vào cổ Jun: "Ồn quá... không ngủ được."Jun thở dài, một hơi thở mang theo sự cam chịu lẫn chiều chuộng. Ngoài trời lại lóe chớp, Dylan lập tức siết chặt tay hơn. Jun bình thản đưa bàn tay rộng lớn của mình lên, áp chặt vào tai Dylan, che chắn hoàn toàn cậu khỏi những âm thanh giận dữ từ bên ngoài. Tay còn lại, anh vỗ nhẹ, chậm rãi lên lưng cậu."Có tao ở đây rồi. Ngoan, ngủ đi."Dylan lẩm bẩm gì đó rất nhỏ, rồi rúc sâu hơn vào lòng anh. Jun liếc nhìn đỉnh đầu của cậu, đôi mắt anh dưới ánh đèn ngủ mang một vẻ ôn nhu đến lạ lùng.Thame đứng đó, cảm giác như mình vừa vô tình lật mở một trang nhật ký bị cấm. Cậu lặng lẽ lùi lại, khép hờ cửa rồi quay xuống lầu chạy về phòng của Pepper gõ cửa dồn dập. Có…
playlist of this story:một thời - truant fuchớp - nghịch…
kỷ niệm - những ngày xa nhau khiến em nhớ về kỷ niệm của chúng ta"Lego đáng yêu nhất trên đời"__________28/4/24 - 29/4/24*Truyện không có thật, tất cả chỉ là sự tưởng tượng của tác giả…
Mẹ kiếp! Ừ tao yêu mày!…
Tổng hợp fanfic ngắn về NutHong. Tất cả chỉ là trí tưởng tượng và đam mê của tác giả, nhân vật và tình tiết không phản ánh đời thực…
Mối tình đầu dang dở cứ ngỡ sẽ chấm dứt định mệnh giữa Nut và Hong nhưng có lẽ ông trời lại không muốn như vậy..…
gom nhặt những mẫu truyện ngắnn…
Đây là bản dịch đã được sự cho phép của tác giả TheyIdiot, vui lòng không sử dụng với bất kỳ mục đích thương mại nào.Link bản gốc: https://www.wattpad.com/story/388737989-insomnia-%C2%BB-jundylanThis is a translation of a story belong to TheyIdiot, I read it and really love the way she wrote it. So I asked for her permission to translate her story into Vienamese for people who love NutHong in VietNam can read. She gave me her permission, so here we are, hope you guys enjoy the story and keep supporting both NutHong and LYKN in real life, thanks.Jun với những vấn đề của chứng mất ngủ và bị một vài tổn thương trong quá khứ dày vò, và Dylan người dành cả đêm khóa mình trong studio sáng tác bài hát.Và ngay cả khi họ không hề ưa nhau, họ chỉ có thể dựa vào người còn lại để chữa lành những vết thương cũ đó.…
Ở đây có NutHong nhưng ở nhiều thể loại>3…
William và Est yêu nhau, sống cùng nhau trong một căn hộ nhỏ giữa Bangkok. Một buổi sáng bình thường, Est bỗng nói muốn có con - không phải đẻ, mà là nhận nuôi.Từ ý định ngây ngô đó, họ vô tình mở ra hành trình lớn nhất đời mình là trở thành hai ông bố của bốn đứa trẻ. Mỗi đứa mang theo một câu chuyện buồn, nhưng cũng là mảnh ghép khiến căn nhà này đầy ắp tiếng cười.Giữa bát cơm, vết mực, những lần dỗ trẻ khóc và cả những đêm chỉ có ánh đèn vàng nhỏ giọt, William và Est dần hiểu ra.Gia đình không cần máu mủ để gọi là "nhà" - chỉ cần tình thương, là đủ.*Vui lòng không chuyển ver, edit, re-up dưới mọi hình thức. [Only In Wattpad]…