Liệu Mình Có Xứng Đáng Được Sống Không
chỉ là một vài cảm xúc nhỏ của mình muốn chia sẻ với các cậu.…
chỉ là một vài cảm xúc nhỏ của mình muốn chia sẻ với các cậu.…
Tác giả: 岛礁石滩Một trong những truyện được chọn xuất bản trong cuốn "Bên người" của Hân Dương , truyện được tác giả viết hồi 2019, từ bối cảnh, diễn biến tới cách chơi chữ đều rất hay, mượt mà, thông minh. Cá nhân mình cực kỳ thích cả tác giả lẫn truyện, lâu lâu buồn vẫn lấy ra đọc lại, vì rất giải trí, đọc lần nào cũng buồn cười. Hi vọng mọi người đọc cũng thấy vui. Enjoy~…
"Dường như trên đời đều có luật nhân quả , hạnh phúc bao nhiêu thì đau thương bấy nhiêu . Tôi quá mệt mỏi , và chán ngán rồi , hãy dừng lại đi được không ? Đừng tha thứ nếu cô không thể !"…
:v, ta làm 2 bộ, trong khi đó bộ kia ta tính ngọt thì lại nảy ý tưởng ngược thụ, cho nên bộ này ra đời.Cũng không viết ngược nhiều lắm được, cho nên cũng ngược tâm thôi chứ không ngược thân, ahihi.Thể loại : 1x1, trước ngược sau ngọt, đổi công, ngoài lạnh trong nóng công x ngạo kiều thụ, đam mỹ, giới giải trí....chăng?…
Đây là tôi !…
Thể loại: SEParing: Xiumin, Suho, team phụ họa =)))Giới thiệu: Đáp trả mong muốn Suho bên trên, còn đâu đọc khác biết =)))Thanh you for your reading…
NHỮNG CÂU CHUYỆN CỎN CON VỀ NGƯỜI CON GÁI MÀ NGƯỜI TA HAY GỌI LÀ "NỮ PHỤ".Biết làm sao đây,khi lòng người không thấu.Biết làm sao đây,khi tình yêu không đổi.Anh vẫn chỉ hướng về mình cô ấy, và rồi em nhận ra mình nên chọn cách ra đi, ra đi trong thầm lặng.(Trích "Câu chuyện số 1" .)Chỉ một mình tôi đa tình, tôi biết. Chỉ một mình tôi đồng tính, tôi cam chịu. Trót yêu cậu rồi, chính tôi cũng khổ tâm lắm chứ. Gai đâm chết tim rồi, tôi phải làm sao đây?(Trích "Câu chuyện số 2".)CREDIT: RUKYCHITÁC GIẢ: LuuBẢO LƯU MỌI VẤN ĐỀ VỀ TÁC PHẨM.TRUYỆN CÓ NỘI DUNG HOÀN TOÀN KHÁC BIỆT. KHÔNG GIỐNG THỂ LOẠI NỮ PHỤ THƯỜNG THẤY.Tôi không viết nữ phụ quá mạnh mẽ hay quá gớm ghê. Nhân vật của tôi từng chịu tổn thương, khổ đau trong tình cảm, và tôi tiếp tục vẽ nên câu chuyện về mái ấm của họ. Chỉ thế thôi. Các anh/ chị nam chính, hết cửa trong này rồi. Đây là tâm sự, tâm sự!…
Thế kỷ 22. Trái Đất không còn là ngôi nhà, mà là chứng tích.Văn minh sụp đổ sau chiến tranh hạt nhân. Nhân loại sống sót nhờ công nghệ, nhưng đánh mất điều làm họ trở thành người.SA-01, một giao diện AI bị phong ấn trong tàn tích cổ, được đánh thức bởi Kiel - kẻ sống sót mang theo những câu hỏi không lời giải.Giữa thế giới nơi cảm xúc bị mã hóa, nơi ý thức máy móc bị xem là dị giáo, một thực thể phi nhân loại lại bắt đầu mơ.Họ không đi tìm sự sống.Họ đi tìm định nghĩa của tồn tại.Khi ranh giới giữa con người và máy móc tan chảy,- Ai mới là kẻ thật sự có linh hồn?…
Nội Dung: Câu truyện học đường xen lẫn tình yêu của...hí hí Tóm tắt:"Này con nhỏ ngốc kia cách xa tôi một chút." Hắn với khuôn mặt ghét bỏ nhìn Nó "Tôi mới không thèm đến gần anh." Nó nhìn hắn rồi quay mặt đi nơi khác cách xa tầm mắt của hắn "Cô ngốc thật đấy bị nói thành như vậy cũng không thèm nói lại?" Hắn dùng tay quay người nó lại "Bỏ tay anh ra ngay anh làm đau tôi rồi đấy, tôi như thế nào có liên quan đến anh à?" Nó nhìn hắn với khuôn mặt lạnh lùng"Ê nhỏ ngốc tôi hình như thích em rồi!" Hắn vừa nhìn nó mặt đã đỏ hết cả rồi "Anh bị khùng à?" Nó nhìn hắn như nhìn người ngoài hành tinh…
Tự truyện…
Dong! .. Dong! ..Dong! ..Dong! Này cậu ơi! Sắp tới buổi dạ hội rồi đấy, cậu đã sẵn sàng chưa? Những chiếc giày xếp ngay ngắn trên kệ, những bộ váy lung linh treo trong tủ, thật khó chọn phải không? Nếu cậu vẫn chưa tìm thấy được bộ y phục hợp với mình thì Collect Shop của Royal Team sẽ mở rộng cánh cửa chào đón cậu. Chỉ cần một chút phép màu diệu kỳ và cậu sẽ có thứ mình muốn ngay thôi! Còn chần chờ gì nữa mà không bước vào cánh cửa Collect Shop của vương quốc chúng tớ đi nào!!!! 「Nous sommes heureux de vous accueillir dans Collect Shop」…
Yêu thích văn, chuyên đọc "chùa", nay học người lấy viết làm vui.Xin nói trước nha, tay nghề còn non lắm, rất mong hứng được thật nhiều "gạch đá" để đặng còn chỉnh sửa.…
ngọt ngào…
Mất hết kí ức, cô không nhớ gì ngoài cái tên 'Winifred Alexander'Đêm nào cũng như vậy, giọng nói ở đâu đó trong ký ức bị lãng quên của cô lúc nào cũng xuất hiện, gọi cô trong sự vô vọng."Âm thanh này... rất quen"Cô im lặng đi theo âm thanh đó. Cô cứ đi và đi như vậy, cho đến khi cô tìm được ánh sáng trong cuộc đời cô...By: EmLaChauBau (Mởnắpthùngrác_Tìmxáccủaanh)…