Những giới hạn trong cuộc sống
Sưu tầm lại để đọc…
Sưu tầm lại để đọc…
Những lúc cô đơn chúng ta đều muốn đóng sầm cửa lại hay nhốt mình trong căn phòng tối để cảm thấy dễ chịu hơn, những lúc cảm nhận thấy bản thân thật thất bại giữa những con người to lớn thì chỉ muốn về nhà chùm kín chăng mà khóc,những lúc thấy lạc lõng chỉ muốn tìm chỗ nào đó thật yên tĩnh để suy nghĩ và cũng là lúc CHỈ MUỐN Ở MỘT MÌNH.…
pov ngắn mong mọi người đọc vuôi<3…
Viễn tưởng…
Tình cảm thầm kín của một cô gái theo đuổi chàng chàng trai mà mình theo đuổi từ khi còn là học sinh cho đến khi thành đạt trong cuộc sống.Ở trong thành phố ở trong bệnh việc có một khoa ngoại thần kinh lại có một vị bác sĩ trẻ tuổi mới tới tên là Thẩm Quyến, hời hợt khách sáo, lạnh nhạt cao quý, đối xử với phụ nữ như đồng nghiệp, duy nhất chỉ với một "bệnh nhân" Tô Dạng Nhiên là hơi khác."Bác sĩ Thẩm, có phải não tôi bị chấn động rồi không?""Bác sĩ Thẩm, trong đầu tôi hình như có gì đó, đau lắm.""Bác sĩ Thẩm..."Sau đó Tô Dạng Nhiên bị bác sĩ Thẩm quát.Thẩm Quyến: "Vậy có cần tôi mổ óc cô ra xem thử ở trong đó có cái gì không?"Tô Dạng Nhiên nhìn anh cười tươi rói: "Không cần, bên trong là anh, tất cả đều là anh."Nội dung 2:Lúc Tô Dạng Nhiên học lớp 10 có bám theo một thiếu niên tên là Thẩm Quyến một thời gian thật lâu, tỏ tình thất bại vô số lần, trong một lần tỏ tình thất bại thì nổi cơn tức giận, cứng rắn cưỡng hôn người ta.Một ngày nào đó ở năm nào đó, bọn họ gặp nhau lần nữa. Một ngày nọ, Tô Dạng Nhiên đột nhiên nhớ tới một chuyện, cô hứng thú bừng bừng hỏi Thẩm Quyến."Bác sĩ Thẩm, em nghe nói bác sĩ ngoại khoa nào thể lực cũng tốt là thiệt hay giả vậy?"Thẩm Quyến liếc cô một cái, "Có tốt hay không trong lòng em tự biết mà."Bác sĩ khoa ngoại thần kinh ít nói lãnh đạm x đại tác giả xinh đẹp lười biếng viết truyện…
đã 3 năm trôi qua, tớ vẫn mong cậu ngoái lại nhìn tớ một lần ... để tấm ảnh cuối sẽ chụp được khuôn mặt của cậu. Một tấm ảnh nữa thôi..tớ sẽ không làm phiền cậu thêm nữa, vậy nên... hãy nhìn tớ đi LẦN CUỐI ĐẤY!…
"Lúc đó tôi đã không nhớ một số người một số việc, nhưng những người đó, những việc đó, luôn là những thứ dịu dàng mà vững chắc bên cạnh tôi, chưa bao giờ rời xa tôi. Tôi đã từng hỏi anh, một bông hoa có thể sống được bao lâu, trong năm tháng cô đơn của tôi, trong sâu thẳm trí nhớ trống rỗng kia, tôi nhớ anh đã đưa cho tôi một bức tranh của Van Gogh, bức "Hoa hướng dương", màu vàng rực rỡ, cành lá dang rộng.Sau này tôi mới biết, thông điệp của hoa hướng dương là tình yêu thầm lặng. Giống như trong những năm tháng đó, anh luôn dành sự chăm sóc cho tôi.Tôi không nhớ anh, nhưng anh vẫn yêu tôi, thời gian cứ trôi đi tình yêu không ngừng tăng lên. Anh nói, năm tháng của một bông hoa có thể sẽ rất dài, sẽ nở rực rỡ và mãnh liệt trong sự cô đơn của em, vì có sự hiện diện của tình yêu nên nó sẽ chẳng bao giờ héo tàn."Tôi đã từng gặp rất nhiều người, thủy chung gắn bó với nhau như hình với bóng, cùng nhau đi hết cuộc đời, sau đó tôi đã gặp anh.Chỉ cần có anh ở đây, chỉ cần có tôi ở đây, chúng tôi sẽ không vội vàng, cũng không chậm rãi mà sẽ cùng nhau đi hết bốn mùa.…
Nàng là cô mèo trắng muốt nhỏ nhắn.Chàng là chú gấu to lớn dũng mãnh.Ta tình cờ gặp nhau để rồi rơi vào bể tình.Từng ngày từng tháng cứ thế trôi qua rất đỗi êm đềm.Ta cứ đắm say bên nhau không lo ngày mai.Để rồi xa cách ngàn dặm.Dường như số phận đã sắp đặt để tách ta ra.Tình yêu vĩnh cửu của ta, chờ ta....…
- Ái ui con kia, mày làm cái trò chó má gì đấy?!Thằng Minh giật mình đứng dậy,hét lên.-Xí, em làm gì mà anh căng, kém sang nha anh.Cái Ngọc cười lớn.-Mày ấy, bỏ ngay cái tính trêu người đi nhé! Không chừng có ngày anh đấm cho xòe mồm, cái rồi chẳng đứa nào lấy mày về luôn con nhé.Ai cũng có một thanh mai trúc nhã, sớm muộn rồi cũng có chút rung động. Ngọc và Minh cũng như vậy thôi,mà sao con đường đến với hạnh phúc lại xa quá. Mọi thứ được bắt đầu với sự hồn nhiên, vui vẻ. Tiếp diễn cùng sự khó khăn sóng gió về mặt vật chất và tình cảm. Liệu lúc kết thúc.... họ có đến với nhau được không?…
Ai cần vote và follow chéo thì vào xem nhé!…