lngshot ; lớp mầm non mùa hè.
đọc kĩ prologue !!!!!!!!!!…
đọc kĩ prologue !!!!!!!!!!…
"con nít con nôi yêu với chả đương, lo học đi"…
anh ơi anh có iu em hămmanh chẳng ấy________________________________Văn chương lủng củng nên mong các vợ bỏ qua cho anh nha…
anh lụy 2 cháu hôm tốt nghiệp Hanlim quá nên quyết định để 2 cháu tiếp tục đi học cùng nhau ở Hogwarts, các vợ đọc và cmt cho anh vui nhé, iu các vợ…
Huy nghi nó có fetish vs nốt ruồi!!! Phải không nhỉ???Chap 2 viết gây trể êm cs bị cen xồ không😁😁??…
điều mà louis đã có câu trả lời nhưng em vẫn thắc mắc.…
Fic này ra đời để thoả mãn mong ước đu cp của toiiCô nào ko thích thì đi ra nhee…
textfic,có thể có văn xuôi, joke xàm, tục, nghĩ gì viết đó.trong fic mih thì mấy ảnh bằng tuổi nhau ạa…
Tiến về trung tâm hồ Gươm đã lên đèn với các trai trẻ tiền tỉ thế hệ mới.…
Hội học sinh × Học sinh trao đổi _textfic, teencode, ooc, ship_maybe có cặp phụ,ừ có đó (đơn phương,mm) 🤑…
công nhận mình gay thậtnhưng mà ở đây có thằng nào mà không gay?…
Dành cho những ngày mưa kỉ niệm của chúng ta mang em về năm tháng xưa cũ.Dành cho em và chị những người yêu nhau, chân thành, sâu sắc...…
Lộn xộn và ngẫu nhiên. Giống như những cơn mưa ở nơi mình ở vậy.…
Yerim và mối tình đầu của em.…
Truyện chứa máu me, có yếu tố 18+ ( xác chết, án mạng) truyện có nhiều sai sót, mong mn bỏ qua…
mùa hè đó,vì có cậu mà trở nên rực rỡ…
Cứ bảo là nhường em cho hào quang, em là đang tìm lại hào quang của đời mình đây.…
Chị ơi, nhìn em đi...Thể loại: Fanfiction, học đường.*Chống chỉ định người nhạy cảm với cua gắt=)))…
2 giờ sáng. Màn đêm tĩnh mịch vùng ngoại ô Seoul bị xé toạc bởi tiếng còi hú chói tai. Con hẻm chật chội tối tăm nay đã trở nên sáng rực nhờ vào ánh đèn xanh đỏ của những chiếc xe tuần tra.Đối với người dân sống ở vùng này thì thật sự họ cũng chẳng biết đêm nay là vụ thứ mấy nữa rồi. 3 tháng trước là một vụ ở gần ngã ba, 2 tháng trước là 3 vụ cách nhau vài tuần. Trước khi cảnh sát ập đến con hẻm này thì con hẻm ở phía tây kia cũng đã bị lục soát. Căn nhà gỗ cũ kĩ này cũng chẳng phải là ngoại lệ, cánh cửa vốn mục nát đã bị đá văng ra ngay sau cú đạp mạnh của viên cảnh sát trẻ.Ngay lập tức, xộc vào mũi là bầu không khí đặc quánh mùi phân hủy nồng nặc đến buồn nôn, khung cảnh lộn xộn làm cho người ta phải thắc mắc không biết nơi này có thật sự dành cho người ở hay không. Ngó qua phía cửa sổ tìm chút ánh trăng chiếu vào, họ tìm thấy một cái xác đầu gần như lìa khỏi cổ trên chiếc sofa. Cảnh tượng dòi bò lúc nhúc ngay phần thịt thối trên cổ nạn nhân khiến một người mới vào nghề như cảnh sát Lim nôn thốc nôn tháo. Đội trưởng Kwon thấy thế lắc đầu ngao ngán, tự mình bắt tay vào việc lưu giữ hiện trường. Đột nhiên, cảnh sát Lim hốt hoảng la hét: "Có... Có người... Có người ở ban công!"Từ sau rèm cửa, Thám tử Kim bước ra với nụ cười điềm nhiên dưới vành mũ, hai tay giơ lên đầu hàng một cách cợt nhả: "Ôi chao, đừng nóng nảy thế chứ. Người quen cả mà"…