▶Tình yêu đó có sự trưởng thành,có sự bình yên,có sự ổn định nhưng lại bị mắc kẹt trong những suy tính và nghi ngờ và tình cảm bị giằn xé bởi kí ức của quá khứ khiến người ta khó mở lòng và ngại bước tiếp.…
Giấc mơ không chỉ là những thứ ta ước mơ, quá khứ tương lai hay những thứ tồi tệ tốt đẹp ta nghĩ ra nà nó còn phản ánh bản thân bạn đôi khi chúng có thể biến thành sự thật…
Cuốn truyện ngắn mang tên "Hành trình tôi đi tìm tôi" là một hành trình sâu sắc và cảm động về cuộc sống của nhân vật chính là Hoa, một phụ nữ 30 tuổi đang tìm kiếm ý nghĩa và định hướng cho cuộc sống của mình.Truyện bắt đầu với sự hoang mang và bất mãn của Hoa đối với cuộc sống hiện tại, khi cô nhận ra rằng mình đang sống một cuộc đời không thực sự thuộc về mình. Từ đó, cô quyết định bắt đầu một cuộc hành trình tự tìm kiếm bản thân, khám phá những sở thích mới, và đối mặt với những khía cạnh tâm lý của bản thân.Trong quá trình này, Hoa gặp gỡ Trung, một người đàn ông đầy tình cảm và hiểu biết, người đã cùng cô trải qua những thăng trầm của cuộc sống và giúp cô nhìn nhận lại bản thân mình. Tình yêu của họ không chỉ là nguồn động viên mà còn là điểm tựa vững chắc, giúp họ cùng nhau vượt qua những khó khăn và chia sẻ niềm vui.Cuối cùng, qua hành trình đối mặt với quá khứ và tình yêu, Hoa trưởng thành và tự tin hơn, hiểu rõ hơn về giá trị của bản thân và ý nghĩa của cuộc sống. Cuốn truyện ngắn mang lại cho độc giả những bài học sâu sắc về sự chấp nhận bản thân, lòng nhân từ, và niềm tin vào tương lai.…
Trong bối cảnh Trung Cổ tăm tối, nơi lằn ranh giữa số mệnh và lời nguyền mong manh như lưỡi dao sắc, Patrick-một đứa trẻ sinh ra mang dị tật quái lạ, bị coi là điềm gở và bị chính gia đình chối bỏ-đã dấn thân vào hành trình tìm kiếm ý nghĩa tồn tại của bản thân. Cậu lớn lên trong sự lạnh lùng, cô độc và nghi kỵ, nhưng cũng nhờ đó mà rèn luyện được sức mạnh, ý chí và trái tim sắt đá.Trên con đường trưởng thành đầy đau thương và máu lửa, Patrick đối mặt với sự phản bội, chiến tranh và cả những cảm xúc con người đầu tiên lấp lánh giữa địa ngục-một ánh sáng nhỏ nhoi mang tên Delicâ. Giữa biển cả mênh mông và mưu đồ đẫm máu, cậu buộc phải lựa chọn: khuất phục số mệnh hay vùng lên nắm giữ vận mệnh bằng chính đôi tay nhuốm máu của mình?Một câu chuyện về định mệnh, sự cô độc, lòng dũng cảm và khát vọng sống còn-nơi mỗi vết sẹo đều là minh chứng cho sự tồn tại.…
tác giả: Ssi Kirotruyện lắng đọng, nhẹ nhàng. chuyển thể từ kí ức, cảm nhận của ad. tất cả suy nghĩ tính cách của từng nhân vật đều là cảm nhận thật của riêng ad. Có thể nó như cuốn nhật kí của ad hơn. những suy nghĩ về cuộc đời, cuộc sống, bản thân...với 1 đứa 15t như ad thì đúng như cuốn nhật kí hơn vậy đó (* cười*)^^.Nhưng ad hứa không làm mn thất vọng đâu ạ😺😺😺😺Truyện có lúc liền mạch. mà có lúc lại như từng tập phim ngắn vậy đóbạn nào không thích thể loại này xin lỗi. mik ko chỉnh sửa ạRất cảm ơn mn đã ghé thăm truyện của ad (* cúi đầu*)…
Ta là Nguyệt Lão, chuyên phụ trách chuyện nhân duyên của hạ giới, tận hưởng cuộc sống an nhàn trên thiên giới. Nhưng ta lại cảm thấy cuộc sống của thần tiên không hề vui vẻ chút nào. Không có hỉ, nộ, ái ố,... như vậy còn gì là sống? Không giống như nhân gian, mỗi ngày đều theo duyên phận mà trải qua những chuyện vui buồn khác nhau. Cuối cùng vào một ngày nọ, ta đến thưa chuyện với Ngọc Đế. Ban đầu người không chấp thuận, nhưng ta đã cố thuyết phục người làm người nổi trận lôi đình, hạ lệnh cho ta xuống trần để biết cái gì gọi là nhân loại. Tuy có thể ở bao lâu tùy ta nhưng chỉ cần ta muốn quay lại Thiên Đình thì sẽ không bao giờ được xuống trần nữa bước. Ta ban đầu có chút do dự, nhưng ta tin ta sẽ không chọn sai vì vậy ta đã chấp thuận...…
"Xin lỗi không thể giữ lời hứa mãi bên em rồi...""Nếu có kiếp sau hy vọng chúng ta không một lần nữa lạc mất nhau. Xin lỗi, anh không thể rồi..."Ông trời hình như bất công với cô quá rồi. Tại sao mỗi lần cô yêu thương ai thì người đó đều rời bỏ cô vậy??? Là số phận sao??? Có người từng nói: "Duyên phận ý trời." Nhưng mà ý trời này thật sự không thể thay đổi sao???Cô tin tưởng số phận một người phải do chính mình định đoạt.Nhưng mà, cô sai rồi, từ đầu đến cuối cô chưa bao giờ thoát ra khỏi hai chữ số phận...."Mình chia tay anh nhé, em mệt mỏi rồi ... " (em sợ lắm, em sợ anh cũng như họ lần lượt rời bỏ em, nếu đã vậy thì để em chấm dứt cái sai lầm này đi) Nhưng mà những lời này anh mãi cũng đừng nên biết…