SooKay - Miếng nợ tương tư
Mẩu chuyện nhỏ về Cậu út làng Sao Sáng và Cậu út làng Muồi.…
Mẩu chuyện nhỏ về Cậu út làng Sao Sáng và Cậu út làng Muồi.…
anh nhớ anh đã xao xuyến vô cùng, khi lấp lánh em gieo mình, nơi ánh mắt anh.…
*Abandonment Syndrome: hội chứng của người sợ bị bỏ rơi Sơn có đừng bỏ Khoa một mình được không?Truyện không ngược, ngọt ngọt cũng vừa nêm nếm tác giả:id kìa người đẹp không reup nha, đem đi xé lồn#1 sookay -16/5#1 soobin -18/5#2 kaytran -18/5#1 kaytran -21/5#3 soobon -21/5#2 sookay -23/5#1 sookay -24/5#2 sookay -7/6#1 sookay -8/6#2 kaytran -10/6#2 sookay -14/6#1 sookay -16/6…
người đi rồi, chữ vẫn ở lại.…
Chuyện nam nghệ sĩ Soobin Hoàng Sơn và Kay Trần yêu nhau là chuyện mà gần như cả cái showbiz Việt này ai cũng biết. Chỉ là họ chưa hề công khai chứ ai cũng ngầm hiểu mối quan hệ giữa cả hai."Yêu nhau lâu vậy rồi, phải cho anh một danh phận đi chứ.""Bé Trần Anh Khoa, em có chịu cưới anh không?"Warning: Truyện hoàn toàn hư cấu, delulu trong trí tưởng tượng của mình. HOÀN TOÀN KHÔNG CÓ THẬT.…
tác giả: hpCó một mùa đông ấy...sẽ đến rồi sẽ điKhông reup nhoa…
có một người lẳng lặng yêu một người suốt cả tuổi thanh xuântừ năm 17đến năm 29 tròn 12 năm…
Cậu út Huỳnh Sơn thề rằng sẽ chẳng bao giờ yêu cái người mà cậu bị phú ông ép cưới, bởi cậu đã có người trong lòng.-Thể loại: cổ đại, ngọt ngược đan xen, cưới trước yêu sau, gương vỡ lại lành, HETình trạng: TOÀN BỘ HOÀN (CẬP NHẬP THÊM NGOẠI TRUYỆN 7-8)-Truyện lấy bối cảnh cổ đại, lấy cảm hứng chủ yếu từ miền quê đồng bằng Bắc Bộ, nhưng không giới hạn trong đó. Trong truyện nam nam yêu nhau là bình thường, có đề cập nhẹ đến mpreg ở vài chương.-Đừng nhầm lẫn giữa fic và đời thật, nếu không thích vui lòng click back. Fic là để thoả mãn sự delulu của tác giả sau khi đi concert ATVNCG day 2Ngoài ra fic còn được đăng song song tại AO3…
"Cậu ơi... mùa cưới tới nữa rồi, cậu có chịu cưới em chưa?"Là câu hỏi khờ mà em Khoa lặp đi lặp lại suốt tuổi thanh xuân - không phải để ép cưới, mà để giữ lấy một tình thương chẳng dám nói bằng tên.Một cuộc hôn nhân bắt đầu bằng giả vờ, lớn dần bằng quan tâm âm thầm, và kết thúc bằng một tình yêu thật - đơn sơ, nhưng bền bỉ như nhịp sống làng quê.cre id : Tui 🥰…
trùng hợp quá, vừa hay, có khi ta là duyên số.…
@macnoimahen'ssuggested thread:"nếu giữa tâm bão cả sài gòn ở nhà trú mưa có chiếc toyota camry 2.5G bản 2019 lao đi với tốc độ 80 cây số trên giờ thì đó chính là xe của tao đang trên đường đến nhà bạn K giấu tên"…
"đứng chờ đèn đỏ giữa ngã tư của thị trấn lại trông thấy bóng hình cũ đi ngược lối"…
Từ lúc hai ta 20, 22…
Chúng ta là kẻ xấu, chúng ta làm cái gì chẳng được.…
tác giả: wrisitcry (vietlachngoikhoc)một giấc mơ, rất thật, rất giả, dẫu là mơ thôi... nhưng trong mơ ta đã thấy gì đâureup hả:)? ai cho -có nhân phụ -có ảo giác…
Cậu bước vào rừng tuyết để diệt yêu, nhưng thứ chờ cậu lại là ánh mắt biết cười giữa màn sương đêm.…
Couple chính: SooKayCouple thứ chính: JunPhúc…
"Em theo cậu từ lúc còn nhỏ, mai này lớn rồi... cậu có còn thương em như xưa không?"Từ một cậu bé mồ côi tám tuổi, Trần Anh Khoa được phú ông Nguyễn đưa về nhà nuôi nấng, cho học chữ và theo hầu bên cạnh cậu cả Nguyễn Huỳnh Sơn - con trai độc nhất trong nhà. Hai đứa nhỏ, một người áo lụa con quan, một kẻ chân đất quê nghèo, thế mà gắn bó với nhau từ thuở còn bi bô.Huỳnh Sơn hơn Khoa hai tuổi, luôn miệng ghẹo trêu nhưng lại cưng chiều đến mức không ai chạm vào Khoa được. Từ thơ ấu ngây thơ, thiếu thời biết hờn dỗi, cho đến những ngày trưởng thành, tình cảm giữa "cậu cả" và "em Khoa" dần đổi màu.Dưới mái nhà phú ông Nguyễn, trong bao năm tháng từ làng Muồi đến khi bước chân ra Sài thành, họ lớn lên cùng nhau. Từ những trò nghịch ngợm vô tư đến cái siết tay lặng lẽ khi đã khôn lớn, cuối cùng... tình thương ấy sẽ hóa thành tình yêu, hay vẫn mãi chỉ dừng ở hai tiếng "cậu - em"?cre id : tui 🥰…
"Cậu là ước mơ đẹp nhất đời tớ. Cảm ơn vì đã xuất hiện."Đêm sinh nhật của cậu ấy, tôi mang theo chiếc bánh và lá thư tỏ tình...Nhưng trước mặt mọi người, cậu ấy nắm tay người khác.Đêm đó, trái tim tôi ngừng đập.Chỉ còn lại chiếc bánh nguội lạnh và dòng chữ .…
Tình yêu là một thứ rất khó để đong đếm. Nó là góp nhặt từng chút từng chút những xúc cảm ngọt ngào, từng hồi từng hồi những lần rung động, đến khi tan chảy cả trái tim...…