Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥
419 Truyện
Vì Em Là Ngoại Lệ  - Diệp Châu

Vì Em Là Ngoại Lệ - Diệp Châu

41 7 2

Năm mười bốn tuổi, Tuyết Lam từng gặp Nguyên Anh trong một buổi chiều mưa, rồi cậu rời đi, để lại trong ký ức cô chỉ là bóng dáng mờ nhạt.Ba năm sau, Lam sống trong căn nhà chật hẹp với cha và mẹ kế, lặng lẽ nuốt những tủi hờn không ai thấu. Giữa lúc ấy, lớp 11A1 đón một học sinh mới - Lâm Vũ Nguyên Anh. Cậu xuất hiện với dáng vẻ lạnh lùng, trầm mặc, hoàn toàn khác xa ký ức năm nào.Lam không nhận ra cậu. Chỉ có một cảm giác rất đỗi quen thuộc lướt qua, nhạt nhòa và mơ hồ, như một vết sẹo trong tim mà chính cô cũng quên mất đã tồn tại..._____•Lưu ý : Ảnh bìa chỉ mang tính minh hoạ, không thuộc sở hữu của tác giả truyện!Tên Truyện : Vì Em Là Ngoại LệTác giả : Diệp Châu…

Pháo Hoa

Pháo Hoa

0 0 2

Cô đã trao cả thanh xuân cho anh - một tình yêu thuần khiết, đến mức chỉ cần anh quay lại, cả thế giới trong cô bừng sáng. Chín tháng yêu nhau, từ mùa hoa gạo đến mùa cúc họa mi, cô kiên nhẫn, dịu dàng, tin rằng chỉ cần bên anh, mọi thứ đều trọn vẹn.Nhưng anh rời đi. Không lời hứa, không dặn dò. Anh mang theo hoài bão riêng, để lại cô với trái tim miệt mài vỗ vào bờ cũ - như sóng biển, biết rằng cuối cùng cũng sẽ tan vào mênh mông.Năm năm sau, anh trở về, mang theo di sản mẹ để lại. Giữa sảnh sân bay ngập nắng, dòng người hối hả trôi qua, anh nhìn thấy cô. Mái tóc dài lay trong gió, nụ cười rạng rỡ và tự tin - không còn cô gái theo sau anh năm nào.Bên cạnh cô là một người đàn ông khác, ánh mắt trìu mến, thân thuộc. Cô khoác tay anh ta, mềm mại và tự nhiên, như hạnh phúc vốn thuộc về nơi đó.Anh đứng khựng lại. Chỉ một giây thôi, quá khứ ùa về - sống động, sắc nét, đau đến nghẹn thở.Cô không nhìn anh. Cô đi ngang qua, bình thản như năm tháng yêu thương từng nồng nhiệt chỉ là cơn gió thoảng qua đời cô - nhẹ nhàng, và trôi đi.…

Cậu ta thật đáng ghét

Cậu ta thật đáng ghét

18 0 1

Ngôn tình thanh xuân vườn trường hài hước ngọt ngào của cặp đôi Đặng Minh Tuấn-Vũ Thị Thanh Trà.Đặng Minh Tuấn: redflag, badboy, nhà giàu, học giỏi và giỏi nhất là cách tán Thanh Trà-Đặc điểm nổi bật: tóc hai mái đen nhánh, đôi mắt long lanh, bên ngoài đẹp trai, bên trong lắm tiền. Ngoài ra thêm bộ môn taekwondo đai đen nữa.-Câu nói thương hiệu: "Tớ có tiền, đẹp trai, nhà giàu, học giỏi, tuy hơi lăng nhăng nhưng mà yêu cậu là thật lòng."Vũ Thị Thanh Trà: cô gái ko quá ngọt ngào cũng ko quá cục súc, goodgirl, gia đình ko mấy khá giả, học hơi ngu xíu.-Đặc điểm nổi bật: tóc dài đen óng ả, đôi mắt ngây thơ trong sáng, tuy hơi cục súc nhưng đc cái rất hay bảo vệ chính nghĩa. -Câu nói thương hiệu: "Cậu nói một câu nữa là cái dép này vô mặt đấy!" _________________________________________ -"Nếu một ngày tớ bị mất trí nhớ, không nhớ cậu nữa vậy cậu sẽ phải làm như thế nào?"-"Đương nhiên là tớ sẽ lại theo đuổi cậu rồi mỗi ngày luôn nhắc nhở cậu rằng "anh là chồng tương lai của em", mà sẽ không có ngày đó đâu"…

Hà Nội Năm 2000 Tớ Gặp Được Cậu

Hà Nội Năm 2000 Tớ Gặp Được Cậu

13 1 3

Phạm An Nhiên lớn lên ở thủ đô ngàn năm văn hiến, từ nhỏ nó đã yêu mến thành phố vừa hiện đại vừa cổ kính lại mang nét gần gũi này. Nó luôn tự hào về gia đình mình, nhà đã có truyền thống cách mạng từ xưa đến nay. Đồng thời Hà Nội luôn khiến nó nhớ về những năm tháng đầy hoài bão, ước mơ của cô học sinh đầy nhiệt huyết tuổi trẻ. Nhớ về những ngày đẹp trời quây quần bên gia đình. Kỷ niệm vui đùa cùng trẻ em trong xóm, mọi người tụ họp nói chuyện cùng nhau.Cùng với đó Hà Nội lưu giữ kỷ niệm của nó và cậu thiếu niên là dân chơi Thủ đô ngày ấy, người khiến nó trải qua mọi khung bậc cảm xúc vui buồn khác nhau. Trung không giỏi nói chuyện, lại ăn chơi. Nhiên hiền lành, lại học giỏi. Hai người với hai tính cách, hoàn cảnh hoàn toàn trái ngược nhau, dần dần cảm mến đối phương. Sau đó là yêu, góp phần tạo nên thanh xuân tuổi học trò tươi đẹp, kỷ niệm đáng giá nhất._______________Fanpage tác giả: Dâu Xinh (Hani)…

Khi Chuyên Văn Mê Mẩn Trai Chuyên Lý

Khi Chuyên Văn Mê Mẩn Trai Chuyên Lý

31 5 4

"Tìm thấy rồi! Phong ơi! Chị tìm thấy rồi! Ở đây này!" Đó là tiếng thét của Thùy Linh. Tuy không phải đồ của nó, mà nó mừng như trẩy hội. Tuấn Phong nghe được liền chạy lại chỗ nó. "Đúng cái móc chìa khóa này không? Cute khủng khiếp luôn ý! Với cả nó ở dưới gầm ghế cơ nên em tìm mãi không thấy là đúng rồi." "Vâng ạ. Em cảm ơn chị nhiều lắm!" Vừa nói, Phong vừa cúi gập người để thể hiện sự biết ơn. Lần này, thằng bé nở một nụ cười rất tươi, khác xa với sự điềm tĩnh và có chút khó gần của nó. "Sau này, em nên cười nhiều hơn nhé." Linh xoa đầu nó, nhìn nó với một ánh mắt đầy thiện cảm và cưng chiều."Tại sao ạ?" "Vì em cười đẹp lắm luôn! Mà đôi khi, điềm tĩnh quá người ta lại cho rằng em khó gần đấy!" "Nhưng em vốn vậy mà..." Vẻ mặt Phong có chút trầm xuống."Khó gần đâu mà khó gần? Chị thấy em dễ thương mà?" Nghe được lời khen như thế, đột nhiên nó ngại ngùng quay đi, không dám nhìn thẳng vào mắt Linh nữa. "Em cảm ơn chị." "Ừm." Thùy Linh mỉm cười, một nụ cười tỏa nắng và rực rỡ khiến ai ngước nhìn cũng phải đứng tim.…

Công Chúa Nhỏ (A Little Princess)

Công Chúa Nhỏ (A Little Princess)

35 2 1

Sara Crewe mới lên bảy. Cô bé được cha đưa đi học tại một trường nữ tư thục. Cha Sara sở hữu gia sản kếch xù, ông mua cho cô những quần áo đẹp nhất, những vật dụng và đồ trang trí lộng lẫy nhất, đồng thời dặn dò cô giáo "hãy cho nó bất kỳ thứ gì nó muốn". Thế là Sara trở thành "học sinh bày tủ kính" - một công chúa nhỏ ở trường.Nhưng rồi, một biến cố trọng đại xảy ra. Cha Sara qua đời, tài sản của ông hoàn toàn tiêu tán, Sara trở thành đứa trẻ côi cút và hoàn toàn trắng tay. Cô bé bỗng rơi vào cảnh lao dịch, chạy việc vặt ở trường, bị ghẻ lạnh và bị ngược đãi.Tuy vậy, "Công chúa nhỏ" không đơn thuần là câu chuyện về một tiểu thư thất thế hay sự thất thường của số phận. Chẳng phải ngẫu nhiên tác phẩm trở thành kinh điển, được dịch ra nhiều thứ tiếng, được chuyển thể phim truyền hình, phim điện ảnh và nhạc kịch, được đông đảo công chúng nói chung và trẻ em nói riêng đón nhận tha thiết. Cuốn sách quý báu này đã tinh tế ngợi ca sự trong trẻo và can đảm của hồn, trước tất cả nghiệt ngã của dòng đời, bằng niềm tin kiên định rằng ở hiền luôn luôn gặp lành, cho dù mọi thứ nhiều khi trông không phải vậy. BỞI VÀNG THẬT CÓ KHI NÀO SỢ LỬA?…

Từng Là Bạn, Sau Là Yêu

Từng Là Bạn, Sau Là Yêu

18 4 2

Tôi không từng tin rằng, mình sẽ có một chuyện tình đẹp. Nhưng tôi với Dương, thực sự là vậy, cứ như một câu chuyện trong những cuốn tiểu thuyết ngôn tình mà bất cứ cô gái nào như tôi cũng mơ mộng ngày đêm. Hóa ra... vì là anh. Nếu như tôi không gặp anh trong cuộc đời, nếu không được xếp ngồi với nhau thì mãi mãi tôi cũng chẳng dám mơ rằng tôi sẽ có một chuyện tình đẹp như vậy. Chính vì thế, mà tôi trân trọng anh hơn bất cứ điều gì."Cốc" - Tôi vừa xoa đầu vừa bĩu môi, ai lại đánh vào đầu tôi chứ? Khuôn mạnh nhăn nhó của tôi quay lại, lòng tôi đã đoán ra được người đó là ai rồi."Tùng Dương!" - Tôi nổi khùng lên - "Sao anh đánh em!"Tùng Dương cười toe toét, nheo mắt nhìn tôi:"Tại em lười học, anh phải 'dằn mặt' thôi."Tôi cau mày, giận dỗi đáp lại:"Em lười học bao giờ?! Mà em lười là chuyện của em, không cần anh phải đánh em như vậy!"Tùng Dương cúi xuống sát mặt tôi, anh còn cười nửa miệng rất tinh nghịch:"Dù sao thì em cũng là 'vại tương lơ' của anh, anh không quản thì còn ai quản? Không lẽ cứ để em hư mãi."-Tác giả: Bánh Mì Phô Mai (a.k.a Hannah_Huongcute)Chúc các cậu đọc vui vẻ.…

Nắng đầu Hạ hay mưa cuối Đông?

Nắng đầu Hạ hay mưa cuối Đông?

9 1 2

"Đỗ Hữu Thịnh, mày có biết cô Lan đặt tên này với niềm hi vọng gì không." "Hơ cái này còn phải hỏi à? Nhà tao có mấy anh em họ tên lần lượt là An, Khang, Thịnh, Vượng. Vả lại đây là ông nội tao đặt với niềm mỏi mấy đứa cháu sau này giỏi giang, sự nghiệp phát đạt. Mày hiểu không?" Nó ngả ngớn đáp lại."Không phải, mày phải hiểu cốt lõi vấn đề. Mày tên "Hữu Thịnh" cơ mà! Cô Lan hâm mộ nhà thơ Hữu Thỉnh đó, cô đặt tên này cho mày, là hi vọng sau này mày là một người tinh tế, giản dị, và sâu sắc đấy. Thế mà giờ mày nhìn mày xem, khác nào phụ lòng mong mỏi của cô không?" Tôi bĩu môi, liếc nhìn nó."À thì ra là thế. Thế mày thì sao? Chiêu Dương có nghĩa là gì?" Nó hất hất cằm hỏi lại tôi."Xì tên Chiêu Dương của tao, có nghĩa là mặt trời nhỏ tỏa ánh nắng rực rỡ đó, là mặt trời, mặt trời đó." Tôi nhấn mạnh, vênh váo lên với nó."Thì ra là mặt trời, thế thì sau này phải nhờ mày nhiều rồi."Tôi không hiểu ý nó lắm, quay lại hỏi với vẻ mặt lơ ngơ:"Có ý gì?""Vì gần mặt trời, thì tao mới "thịnh" được." Nó hấp háy mắt nhìn tôi.Tôi vội quay mặt đi chỗ khác, tránh để nó nhìn thấy khuôn mặt đang đỏ ửng của tôi lúc này...18.08.2023…

Hoa phượng tháng năm

Hoa phượng tháng năm

26 7 2

Tôi chạy tới ôm chầm lấy Minh , khiến anh ngây người ra . Phải mất một lúc anh mới cảm nhận được gì đó , anh cất tiếng lên hỏi tôi bằng giọng dịu dàng cộng với ba phần nuông chiều bảy phần cưng chiều trong lời nói:-sao thế?ai lại bắt nạt bé Cải của anh à?hửm? Bằng cách nào mà anh có thế dễ dàng biết được hay thậm chí là nhận ra mọi thứ vậy nhỉ? à vì anh giỏi mà... vừa giỏi vừa thông minh còn rất hoàn hảo nữa. Minh giống như ánh mặt trời chiếu sáng cuộc đời tăm tối của tôi, mà tôi lại giống như hạt cát ở giữa cái sa mạc bao là rộng lớn... người cao quý như anh mà lại hạ mình chỉ để yêu tôi được nhỉ?. Những suy nghĩ ấy làm tâm trạng tôi càng tồi tệ hơn. Không kìm được nước mắt , tôi oà lên khóc . Minh giật mình , vì đây là lần đầu tôi oà lên khóc nức nở trước mặt anh.Anh nhỏ nhẹ trấn an tinh thần tôi ,cùng với giọng nói trầm ấm -bé yêu của anh ơi,sao lại khóc rồi?nói anh nghe ai bắt nạt em? Đâu ngẩng mặt lên anh xem mặt bé Cải của anh nào. giọng anh như dỗ một đứa bé, à tôi cũng là em bé của anh mà. Nhưng vì anh cứ dỗ dành tôi mãi cùng với mùi hương bạc hà thanh mát quen thuộc của anh nên tâm trạng tôi đã vui hơn rất nhiều. Sau đó, tôi đã nhận ra được rằng mặt trời này là của tôi, cũng chỉ chiếu sáng cho mình Cải thôii.Và: Phương Anh lại yêu Minh Nhật nhiều hơn rồi!!!!21/3/2024…

Chỉ muốn cưng chiều cậu

Chỉ muốn cưng chiều cậu

16 1 4

Tổng quan dàn nhân vật chính:Nữ chính: Lâm An Nhiên - 15 tuổi, cá tính, hoạt bát, nhà giàu, lém lỉnh, học giỏi nhưng rất hay nghịch dại, có tài ăn nói, thích chơi khăm.Nam chính: Trịnh Gia Huy - 15 tuổi, đẹp trai, lạnh lùng với người ngoài, ham chơi nhưng học cực giỏi, con nhà tài phiệt, chỉ cưng chiều mỗi An Nhiên.Gia đình: Bố mẹ đôi bên là bạn thân từ thời đại học, rất thân thiết, Gia Huy và An Nhiên lớn lên cùng nhau như hình với bóng.Hội bạn của nam chính:1. Phan Hạo Khang - trưởng thành, điềm đạm, luôn là người "dọn bãi chiến trường" cho tụi bạn.2. Ngô Minh Nhật - lầy lội, thích pha trò, thân thiết nhất với An Nhiên trong nhóm nam.3. Vũ Khánh Duy - bad boy học giỏi, hay cà khịa An Nhiên nhưng rất quan tâm cô như em gái ruột.Cặp đôi phụ:Phan Hạo Khang - Lê Thảo Vy (bạn thân An Nhiên, thông minh, dịu dàng).Ngô Minh Nhật - Hoàng Gia Linh (nữ phụ cá tính mạnh, hơi "trai hư phiên bản nữ").…

Chờ ngày nắng lên

Chờ ngày nắng lên

213 5 1

Tác giả: ttuan.06Thể loại: tình cảm nam nữ, học đường, gương vỡ lại lành, từ đồng phục đến váy cưới, HEVẽ bìa và typo: Hoa Nguyên TiêuCouple: Tạ Nhật Nam x Phạm Nguyễn Thu Hoài(Bad boy giỏi Lý x Good girl giỏi Văn)Ngày viết: 01/12/2025Giới thiệu:Nhật Nam là một thằng con trai có tính cách ngông cuồng, trẻ trâu không ai đọ nổi.Ở trường, nếu ví Nam như đầu cực dương của cục nam châm thì chắc chắn đám con gái xung quanh sẽ là đầu cực âm còn lại. Suốt những năm cấp hai, vì cái mã đẹp trai bên ngoài mà cậu chàng được gái theo đuổi không xuể, lịch sử tình trường theo đó cũng dài như tờ sớ khi mà một tuần cậu thay bồ như thay áo.Đến khi học cấp ba, Nhật Nam vẫn giữ phong độ như ngày trước. Song đến một ngày cậu lại nghe con bé lớp trưởng lớp cậu phán cho câu xanh rờn: "Gớm cái mặt như con khỉ mà đứa nào cũng mê muội đâm đầu vào."Nam thật sự sốc khi lần đầu nghe một đứa con gái chê bai khuôn mặt đẹp trai của cậu như vậy.Còn dám bảo cậu là khỉ nữa!Tức tối vì lòng tự trọng bị xúc phạm nặng nề, Nam bắt đầu ghim con bé lớp trưởng này kể từ lúc ấy.Nhưng có vẻ cậu "ghim" hơi quá thì phải, đến nỗi con bé lớp trưởng xuất hiện với tần số ngày một nhiều trong tâm trí cậu, cả lúc đi ngủ nằm mơ cũng thấy...…

Đào mai Lê

Đào mai Lê

128 6 2

Chiếc váy dài trắng dài ngang mắt cá chân, mái tóc dài xoã qua vai. Dịu dàng, thông minh, xinh đẹp phải là tôi - Đào Mai Xuân. Đẩy nhẹ cánh cửa tôi bước vào lớp trung tâm tiếng anh CEO. Trước ánh mắt ghen tị của lũ con gái và sự "đánh giá" bởi hầu hết lũ con trai, tôi chẳng quan tâm vì tôi đến đây là vì cậu ta - người con trai vừa gần gũi vừa xa lạ cuối góc lớp - Lê Duy Khanh. Tôi giới thiệu bản thân bằng một nụ cười và từ từ bước xuống cuối lớp nơi Khanh ngồi. *Cạch* tôi đặt trước mặt Khanh ly trà đào, tôi cười nói:- Cho Khanh nè Bấy giờ, Khanh mới thôi nhìn tập đề ielts mà nâng cặp mắt qua lớp kính cận khó hiểu nhìn tôi.Tôi bật cười nói:- Uống đi. Trà đào ĐML cậu thích mà.Khanh nhìn tôi kiểu *ụa ai đây?*- Uống đi Xuân không bắt Khanh bao lại Xuân đâu....Xuân đâu có cần. Xuân cần Khanh cơ. Tôi nói rất tỉnh, âm lượng không to không nhỏ nhưng đủ để Khanh nghe thấy. Khanh thoáng bất ngờ Khanh hiểu có lẽ vậy. Khanh lại lần nữa bày ra bộ mặt khó hiểu tuỳ nhưng tôi biết nó đến rồi.Lê Duy Khanh - người con trai đầu tiên dám block tôi mày tới số ròi pé.-----------------------------16:00 ngày 21/11/2022By Hurtsh✨✨@Cảnh báo có chửi tục nha nhưng mà cũng không quá tục tĩu lắm đâu…

Đại bàng sải cánh trên nền trời cao

Đại bàng sải cánh trên nền trời cao

6 0 4

Giữa cái giá lạnh cắt da cắt thịt,khói sương mờ ảo hòa cùng những bông hoa tuyết đầu mùa ở Sa Pa,Trịnh Quốc Thịnh đưa hai tay xoa vào nhau,chốc lát lại xoa xoa cơ thể nhằm giữ cho bản thân một thân nhiệt ấm,cậu không nhìn Hạ An,đôi mắt đen láy đăm chiêu ngước nhìn bầu trời đêm lấp lánh ánh sao nơi đỉnh đồi lộng gió,giọng nói trầm ấm vang lên tựa như rót mật vào tai,một câu có thể khiến trái tim thiếu nữ bồi hồi từng nhịp đập rộn vang,thổn thức lần đầu biết yêu,bên tai Hạ An nóng bừng:"An,sau này tao muốn trở thành đại bàng,tự do tự tại,dám nghĩ dám làm,dũng cảm tiến về phía trước theo đuổi đam mê."Hạ An chậm rãi từng chữ:"Vậy thì tao muốn trở thành bầu trời."Quốc Thịnh nhìn cô thiếu nữ bên cạnh đang run lên vì lạnh,gương mặt có chút đỏ, khẽ nhắc nhở một câu:"An nhỏ của tao,tao không muốn ngày này của 10 năm sau con cháu của chúng ta sẽ tới đây khám phá bức tượng thiếu nữ hóa đá đâu,ngắm tuyết thế là đủ rồi,mau trở về thôi"Hai bóng người một cao một thấp sóng vai nhau rảo bước ra về,không ai nói thêm lời nào:Đại bàng và bầu trời vốn là hai thứ luôn tồn tại song song,bất di bất dịch,một bên được mệnh danh là chúa tể của bầu trời,một bên lại là bàn đạp vững chắc cho đối phương vỗ cánh chao liệng.Đại bàng sải cánh trên nền trời cao,trời cao vì đại bàng mà tỏa sáng;hai thái cực ấy tương trợ lẫn nhau,gắn bó không rời.Cậu biết,cô cũng biết...…

Mùa Hạ Năm Ấy

Mùa Hạ Năm Ấy

22 4 1

• Truyện: Mùa Hạ Năm Ấy• Thể loại: Tiểu thuyết thiếu niên • Tác giả: Sữa Chua Nếp Cẩm (suachuanepcam_)• Ảnh bìa: Lụm trên Pinterest và edit chữ bằng Canva :>---------------------------------• Đây là lần đầu mình viết truyện tiểu thuyết, còn non tay nên mong mọi người đọc với sự vui vẻ, hoan hỉ và góp ý cho mình ạ.• Tất cả các nhân vật, tình tiết, bối cảnh, sự kiện,...trong truyện là hư cấu, hoàn toàn không có thật, do trí tưởng tượng của tác giả.• Nếu truyện có lỗi về chính tả, logic truyện chưa hợp lí,...mong mọi người góp ý qua tài khoản Wattpad này.---------------------------------"Tuổi mười bảy - cái tuổi đẹp nhất của đời người, bởi nó có những tháng ngày nhiệt huyết của tuổi trẻ, say sưa với đam mê riêng và cả sự xao động của trái tim trước những điều đẹp đẽ, bồi hồi trước những cảm xúc chẳng thể nói thành lời. Ấy vậy mà tôi vẫn chưa cảm nhận được cái nhiệt huyết thời niên thiếu, nhịp đập loạn của con tim khi nhắc về ai đó."Rồi đến một ngày, Khánh Đan sẽ cảm nhận được sự "rung động" đến "quắn quéo", "ngại ngùng" khi nhắc về ai đó thôi. Đó là ngày Minh Đăng - chàng lớp trưởng lạnh lùng, khó ưa trong mắt Khánh Đan trở thành cậu bạn bàn trên của cô. Dần dần, khoảng cách giữa hai người sẽ rút ngắn lại, sự cởi mở và chân thành của đối phương khiến cái nhìn về nhau trở nên tốt đẹp hơn. Và rồi, Khánh Đan, Minh Đăng "từ thích thích thành yêu yêu rồi thương thương".…

Hừng đông

Hừng đông

392 41 4

"Hôm nay luyện đề nhiều quá, tớ mệt nên gục đầu xuống bàn nằm nghỉ. Ban đầu chỉ định bụng nhắm mắt một lúc cho đỡ mỏi, nhưng lúc bạn cùng bàn lay tớ dậy, mở mắt ra đã gần 5 giờ chiều. Ánh nắng cuối ngày bao phủ THĐ trong màu hồng đỏ rực rỡ, xen lẫn mây vàng như mỡ gà. Không còn cái nóng gay gắt đặc trưng của hè Hà Nội, tớ có thể cảm nhận rõ ràng một ngày đã trôi qua như thế nào.Hè à... Ra là đã vào hè rồi đấy! Tớ chợt nhận ra thời điểm mình sắp phải chia tay với THĐ ngày càng gần. Cũng có thể sớm hơn nữa. Chia tay với bảng đen, phấn trắng, bàn ghế gỗ, thầy cô, bè bạn đã gắn bó suốt 3 năm.Và cả người mà tớ thích...Tớ gói buổi chiều tàn của mùa hè lớp 12 trong từng dòng chữ gửi đến cậu. Tớ không mong mình như ánh hoàng hôn nhuộm đỏ THĐ, chỉ mong cậu có thể nhớ đến tớ bằng lời chào tạm biệt mà mặt trời gửi đến mùa phượng vĩ đỏ rực cuối cùng của chúng ta."Quyền tắt điện thoại, lại cặm cụi ngồi làm cho xong tập đề dang dở. Mãi đến khi tiếng trống trường vang lên những thanh âm rộn rã, nó mới vội vàng cất vội sách vở bút thước vào cặp rồi đi ra nhà xe cùng lũ bạn.Điện thoại trong túi quần rung lên vài nhịp. Quyền lấy ra kiểm tra, như thói quen đã hẹn trước, Trí khôn của ta đây bình luận vào dưới bài viết của nó:"Thế cậu có định bày tỏ tình cảm với cô bạn ấy không?"Quyền khựng lại đôi chút, rồi nhanh chóng trả lời:"Chắc là... sẽ không đâu."…

Hẹn Ước Thanh Xuân

Hẹn Ước Thanh Xuân

11 2 1

Chiều nay trời đổ mưa bất chợt, kiểu mưa Đà Nẵng ấy. Nó đến nhanh như tâm trạng con gái nhưng lại dai dẳng như deadline môn Toán.Tôi mắc kẹt trong thư viện, không mang theo áo mưa, ô thì chắc đang nằm trong ngăn bàn ở lớp. Bảo Trân thì trốn từ tiết ba, còn tôi thì ngồi ở cái bàn gần cửa sổ, gõ nốt file trình bày cho CLB Học thuật."A, thì ra có người đang stress." - Một giọng trầm quen thuộc vang lên sau lưng tôi.Tôi ngẩng đầu. Không bất ngờ lắm khi thấy Đinh Nguyễn Gia Huy kéo ghế ngồi xuống đối diện."Tao đang bận." - Tôi nói, gõ phím nhanh hơn để né ánh nhìn của nó."Tao cũng bận. Nhưng bận... nhìn người ta." - Nó cười. Mắt long lanh như thể trời mưa ngoài kia cũng đang nghe lén chúng tôi.Tôi liếc nó. Vẫn mặc sơ mi trắng, nút áo trên cùng mở hờ hững, kiểu vừa ngoan vừa khiến người khác muốn... dán băng keo lại.Mà tôi là người miễn dịch. Đúng không?"Đừng nhìn nữa. Nhìn lâu dính lời nguyền đấy."Gia Huy bật cười, chống cằm nhìn ra ngoài:"Tao cũng có lời nguyền. Cứ dính vào một người là không rút ra được."Tôi im lặng. Ngoài kia mưa vẫn rơi. Trong đây thì... hình như tim tôi hơi lệch nhịp.Tôi gõ tiếp. Được ba dòng, Gia Huy kéo nhẹ tay áo tôi."Ê Vy Anh, mày thích người như nào?"Tôi hơi đắn đo một chút:"Chắc là người trưởng thành. Giỏi hơn tao. Và... không làm tao mất tập trung."Cậu ta nghiêng đầu cười:"Chết rồi. Tao chỉ đạt tiêu chí cuối.""Tiêu chí gì?""Làm mày mất tập trung."Tôi liếc nó:"Tự tin bớt đi."Ngay lúc đó, tôi cảm thấy tay nó hơi siết lấy tay tôi. Không mạnh, nó khiến tôi có một cảm giác đó chỉ l…

Tình Đầu Ngọt Lịm / Bluberry Boy - Haul - Chưa hoàn truyện.

Tình Đầu Ngọt Lịm / Bluberry Boy - Haul - Chưa hoàn truyện.

58 3 1

Chiều nay trời đổ mưa bất chợt, kiểu mưa Đà Nẵng ấy. Nó đến nhanh như tâm trạng con gái nhưng lại dai dẳng như deadline môn Toán.Tôi mắc kẹt trong thư viện, không mang theo áo mưa, ô thì chắc đang nằm trong ngăn bàn ở lớp. Huyền Trang thì trốn từ tiết ba, còn tôi thì ngồi ở cái bàn gần cửa sổ, gõ nốt file trình bày cho CLB Học thuật."A, thì ra có người đang stress." - Một giọng trầm quen thuộc vang lên sau lưng tôi.Tôi ngẩng đầu. Không bất ngờ lắm khi thấy Đinh Nguyễn Gia Huy kéo ghế ngồi xuống đối diện."Tao đang bận." - Tôi nói, gõ phím nhanh hơn để né ánh nhìn của nó."Tao cũng bận. Nhưng bận... nhìn người ta." - Nó cười. Mắt long lanh như thể trời mưa ngoài kia cũng đang nghe lén chúng tôi.Tôi liếc nó. Vẫn mặc sơ mi trắng, nút áo trên cùng mở hờ hững, kiểu vừa ngoan vừa khiến người khác muốn... dán băng keo lại.Mà tôi là người miễn dịch. Đúng không?"Đừng nhìn nữa. Nhìn lâu dính lời nguyền đấy."Gia Huy bật cười, chống cằm nhìn ra ngoài:"Tao cũng có lời nguyền. Cứ dính vào một người là không rút ra được."Tôi im lặng. Ngoài kia mưa vẫn rơi. Trong đây thì... hình như tim tôi hơi lệch nhịp.Tôi gõ tiếp. Được ba dòng, Gia Huy kéo nhẹ tay áo tôi."Ê Vy Anh, mày thích người như nào?"Tôi hơi đắn đo một chút:"Chắc là người trưởng thành. Giỏi hơn tao. Và... không làm tao mất tập trung."Cậu ta nghiêng đầu cười:"Chết rồi. Tao chỉ đạt tiêu chí cuối.""Tiêu chí gì?""Làm mày mất tập trung." Tôi định nhắc Gia Huy ngồi nghiêm chỉnh lại thì cái tên đó thì thầm:"Nhưng mà... mày lại đạt hết tiêu chí tao cần, Vy Anh.""...?"…

Tôi là thiên thần của riêng anh ấy! (Kirito x Asuna)

Tôi là thiên thần của riêng anh ấy! (Kirito x Asuna)

608 13 3

Huoe><đây là một fic về Kirito và Asuna của tôi! Câu chuyện được lấy bối cảnh một năm sau sự kiện Thế giới ngầm. Đằng nào Kirito đã siêu hack rồi, nên thêm một chút xíu, chỉ chút xíu hack nữa thôi thì không sao đâu nhỉ;-;( LƯU Ý: Vui lòng không đem đi đâu khác khi chưa có sự đồng ý của tôi ?Ai không thích có thể lượn, tôi không nhận gạch đá, chỉ nhận lời phê bình nhẹ nhàng có thể giúp ích cải thiện kĩ năng viết truyện của tôi ? ) Mà thôi nói đến đây là được rồi.Chúc mọi người đọc truyện vui vẻ!Cre bìa: https://images-wixmp-ed30a86b8c4ca887773594c2.wixmp.com/f/a92d4b0b-544a-48b6-9298-e2c004fee4eb/ddg9cig-375ee29f-054d-4920-8313-c9e3b8da3dea.png?token=eyJ0eXAiOiJKV1QiLCJhbGciOiJIUzI1NiJ9.eyJzdWIiOiJ1cm46YXBwOjdlMGQxODg5ODIyNjQzNzNhNWYwZDQxNWVhMGQyNmUwIiwiaXNzIjoidXJuOmFwcDo3ZTBkMTg4OTgyMjY0MzczYTVmMGQ0MTVlYTBkMjZlMCIsIm9iaiI6W1t7InBhdGgiOiJcL2ZcL2E5MmQ0YjBiLTU0NGEtNDhiNi05Mjk4LWUyYzAwNGZlZTRlYlwvZGRnOWNpZy0zNzVlZTI5Zi0wNTRkLTQ5MjAtODMxMy1jOWUzYjhkYTNkZWEucG5nIn1dXSwiYXVkIjpbInVybjpzZXJ2aWNlOmZpbGUuZG93bmxvYWQiXX0.VdNbP-Ubw18IqQLT-P8ckGvmMetto_wU3MBtdBuXT2M…

Nguyên Tổ

Nguyên Tổ

4 0 64

Xuyên không về bộ lạc, nơi mọi thứ còn hoang sơ. Hắn, một người hiện tại, bất mãn với cả thời đại. Với kiến thức của mình, làm thế nào để sinh tồn. Khi mọi thứ, đều quá xa lạ với hắn.Dẫn dắt tất cả bước vào một nền văn minh mới hay là bị thời đại này c·hôn v·ùi, ông trời liệu có chiều theo ý của lòng người? Là tầm thường hay phi thường, chỉ có mình hắn mới có quyền quyết định điều đó. Và cũng chỉ có hắn, mới có quyền phán xét tất cả!Nhưng mọi chuyện không chỉ dừng lại ở đó, nó còn phức tạp hơn hắn nghĩ nhiều. Thời đại giữa người và thần này, nơi mọi thứ đều do con dân của thần nắm giữ. Hắn lại trở thành man dân trong mắt bọn họ, tính mạng bị xem rẻ, bị đàn áp, bị xem thường. Hắn sẽ làm sao đây? Đấu tranh hay là nhượng bộ khuất phục? Tất cả đều có trong 'Nguyên Tổ', mời các cùng đọc!…