Một thế giới chiến đấu bằng phép thuật, nơi giải đấu lựa chọn ra 10 người mạnh nhất được tổ chức 5 năm một lần. Đại Hoàng tử trong giải đấu lần thứ 28 năm ấy , chỉ mới 11 tuổi, đăng quang ngôi vị cao nhất trong tất cả. Khi đôi vai nhỏ bé ấy lớn dần, khi Đức Vua tại vị băng hà, đối mặt với ngai vàng cao quý và biết bao thế lực nguy hiểm từ chính cung điện và thế giới bên ngoài, hoàng tộc 8 người sẽ ra sao? Vị hoàng tử "nhỏ bé" ấy sẽ làm gì? Từ bỏ? Tranh đoạt? Chiến đấu? Hãy cùng đón đọc "Đứa con của Đức Mẹ - Khi ngai vàng nhuốm máu"…
Này tôi hỏi cậu? Cậu đã bao giờ thấy nuối tiếc điều gì về cuộc đời chưa? Chắc câu trả lời là có đúng không? Ai trong chúng ta đều phải có một lần hoặc rất nhiều lần trải qua những tiếc nuối, những mất mát đau thương tựa như xé tan cõi lòng. Tôi cũng vậy thôi! À nói sao nhỉ? Yêu một người con trai hơn thế nữa người ấy còn là người có chung cha mẹ, chung dòng họ và có cùng huyết thống với mình. Hmmmmm...Sao lại tiếc nuối phải không? Vì tôi chưa dám thổ lộ tình cảm thầm kín với em ấy...Tôi ngu ngốc lắm! Nên đã lỡ tay vụt mất đi mặt trời nhỏ chiếu rọi tâm hồn đầy tội lỗi này. Tôi còn làm tổn thương em ấy nữa chứ...12 năm...Chà hơn một thập kỉ lận đấy!Nhưng giờ có nuối tiếc hay hối hận cũng chẳng làm em sống dậy được nữa? Em đã say giấc nghìn năm dưới lòng đất cằn cõi, lạnh tăm ấy rồi...Sao lại thế mạng của mình để cứu lấy cái mạng rẻ rách, loang lỗ đầy những khoảng trống với mùi hôi thối như cống rãnh này chứ!Trả lại em cho tôi được không?...---------------------------------------------*Một đoạn trích trong nỗi tâm tình của anh *Truyện sẽ có những chi tiết nhạt nhẽo, và khá dài dòng nhiều khi là hơi thừa! Do tớ mới tập viết truyện gần đây thôi, mong mọi người đón nhận ạ*Nếu thấy hay thì mọi người ủng hộ tớ nha và đừng bế truyện của mình đi đâu dưới mọi hình thức*Warning: OOC, Lệch nguyên tác*Tác giả: Phở Bò Xương Tái Nạm Bò Viên Ăn Cùng Giá Đỗ*Cái ảnh bìa mình tìm trên google ấy nó cũng chẳng liên quan gì đến truyện đâu thêm vào có màu á! Để khi nào tìm được ảnh nào đẹp hơn rồi…
..... Kiêu ngạo ..... khinh miệt người khác .... tự kỉ ...... ?! Các người biết gì về tôi ... Tôi không cần các người , biến hết đi . Ta chỉ cần người đó thôi .…
Kasumi và Shu quen nhau hoàn toàn là do ông trời sắp đặt đây sẽ là một câu chuyện hạnh phúc của hai ngươi nhưng số phận lại không cho phép. Căn bệnh của Shu không thể chữa khỏi và cô ấy quyết định chia tay và biện cho mình lý do rằng mình yêu người khác rồi.Nhưng chỉ mình Shu biết tình yêu của cô ấy chỉ dành cho Kasumi, mãi mãi là thế.Nhưng mà cô ấy có nhớ Hướng dương mãi hướng về mặt trời dù mặt trời chiếu sáng cho mọi vật chứ không riêng mình nó không?…