Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥
4,360 Truyện
Camellia

Camellia

9 0 9

Mười năm thanh xuân, Hồ Đặng Đăng Khôi nâng niu Gia Ngọc Huỳnh Châu như một đóa hoa trà trong lồng kính. Anh bao bọc cô bằng một tình yêu tuyệt đối, nhưng cũng chính sự che chở ấy đã vô tình tước đi của cô quyền được va chạm. Năm 17 tuổi, trước áp lực trưởng thành, Khôi rời bỏ Châu vì lầm tưởng sự dịu dàng của cô là yếu đuối, anh chọn Nhật Hạ - một nhành xương rồng kiêu hãnh - để tìm kiếm sự đồng điệu về sức mạnh.​Nhưng Khôi không hiểu rằng, hoa trà vốn không yếu, nó chỉ nở chậm và bền bỉ.​Khi Khôi rời đi, Trần Hạo xuất hiện. Hạo không thay Châu đối đầu với bão tố, cậu chỉ đứng bên cạnh nhìn cô tự mọc ra những chiếc gai để bảo vệ chính mình mà vẫn giữ trọn hương sắc thanh tao.​Khôi đã bẻ gãy cánh của Châu rồi lại trách cô không biết bay. Còn Hạo, cậu ấy chỉ cho Châu thấy rằng: Sự dịu dàng chính là bầu trời của cô ấy.​Bốn con người, bốn cách định nghĩa về sự sinh tồn. Một câu chuyện về việc học cách yêu không phải bằng cách thay đổi đối phương, mà là trân trọng cách họ nở hoa giữa cuộc đời.…

Đại Dương Đen

Đại Dương Đen

49 3 3

Xuất thân - một cậu bé ngoài ý muốn • Mẹ anh là một diễn viên nổi tiếng trong giới sân khấu kịch - giỏi nghề, lạnh lùng, cầu toàn. • Cha anh là một nhà sản xuất có gia đình riêng, nổi tiếng với danh tiếng "người đàn ông đạo đức". • Kỳ Trầm ra đời vì một lần ngoài ý muốn, không được chào đón, nhưng mẹ anh vẫn giữ lại với lý do:"Nếu anh ta không yêu em, ít nhất em có thứ gì đó chứng minh em từng tồn tại trong đời anh."→ Từ khi còn trong bụng mẹ, Kỳ Trầm đã là một công cụ tồn tại để níu kéo, không phải một đứa trẻ được mong chờ.⸻ • Anh sống với mẹ trong một căn hộ nhỏ tách biệt khỏi cuộc sống sân khấu hào nhoáng. • Không được gọi cha bằng "cha", chỉ được gọi là "chú Dương" khi ông đến - 2 tháng 1 lần, bí mật như ngoại tình. • Mẹ anh, dù ở nhà, không bao giờ ôm anh - bà là người đàn bà đẹp nhưng lạnh băng, luôn xem con mình như hình ảnh phản chiếu của một cuộc tình sai lầm. • Anh chưa từng tổ chức sinh nhật, chưa từng được kể chuyện cổ tích."Nếu muốn yêu thương, con phải học cách không làm phiền mẹ."→ Anh học cách trở nên ngoan, im lặng, giỏi sớm, chỉ để được "nhìn thấy".⸻🎬 3. 16 tuổi - được đưa vào giới nghệ thuật như một dự án dọn rác • Sau scandal tình cảm của mẹ bị vỡ lở, bà bị đẩy khỏi sân khấu. • Cha anh - lo sợ ảnh hưởng đến danh tiếng - nhận anh về công ty mình như một "cơ hội tái tạo hình ảnh". • Anh được chỉnh sửa, đào tạo, ra mắt với hình tượng "con nhà nghệ sĩ - tài năng thầm lặng". • Năm anh 17 tuổi chính người đàn ông có máu m…

Chồng ngốc của em

Chồng ngốc của em

3 0 1

Buổi tối hôm đó, vì công ty đột ngột bắt tăng ca nên cậu về muộn hơn thường lệ. Tin nhắn gửi đi không được trả lời, căn phòng chìm trong im lặng khiến anh dần mất kiên nhẫn. Trong đầu anh chỉ còn một suy nghĩ duy nhất: cậu bỏ anh rồi.Anh ngồi bệt xuống sàn, móng tay cào mạnh vào bức tường lạnh lẽo như muốn níu lấy thứ gì đó đang trượt khỏi tầm tay. Da tay rách toạc, máu thấm đỏ nhưng anh chẳng hề để tâm. Trán đập mạnh vào tường, từng nhịp đau nhói lan ra nhưng không bằng nỗi sợ trong lòng. Anh khẽ nức nở, giọng run run như một chú cún bị bỏ quên giữa đêm mưa.Đúng lúc ấy, cánh cửa bật mở. Cậu bước vào, còn chưa kịp hiểu chuyện gì thì đã thấy anh trong bộ dạng thảm hại ấy. Cậu hoảng hốt chạy lại, chưa kịp lên tiếng thì anh đã lao tới ôm chặt, vòng tay siết đến mức run rẩy."Vợ... vợ về rồi hả?"Giọng anh nghẹn lại, đầu dụi sâu vào ngực cậu như tìm nơi trú ẩn."Đừng bỏ theo mà... theo sai rồi... theo sẽ ngoan, sẽ nghe lời vợ, sẽ không làm phiền vợ nữa đâu..."Anh vừa nói vừa nấc lên, nước mắt thấm ướt áo cậu. Tay anh bám chặt như sợ chỉ cần buông ra một chút thôi, cậu sẽ biến mất. Cả người anh run rẩy, chẳng còn chút kiêu ngạo nào, chỉ còn một chú cún con ngốc nghếch, đem cả trái tim đặt vào người mình yêu."Vợ đi lâu quá... theo sợ lắm..."Anh ngẩng đầu lên nhìn cậu, đôi mắt đỏ hoe đầy tủi thân, giọng mềm xuống, mang theo chút làm nũng quen thuộc."Lần sau vợ về trễ... nói theo nghe với nha... theo chờ được mà... chỉ cần vợ đừng bỏ theo là được rồi..."Nói xong, anh lại cúi đầu, ôm …

Syongseok - Căn hộ số 201 chứa bức tượng thiên thần

Syongseok - Căn hộ số 201 chứa bức tượng thiên thần

122 22 2

Căn hộ 201 chứa bức tượng thiên thần - Truyện ngắn số 4 từ tập "MƯA" "Song Eunseok là một nhà sưu tầm cổ vật, đem những báu vật anh kiếm được trưng bày trong các triển lãm quốc tế. Vào một buổi tối nồng nàn trong một sự kiện nghệ thuật, anh tình cờ gặp một điêu khắc gia nổi tiếng. Lời chào mời thẳng thắn của điêu khắc gia ấy khi nhắc đến tác phẩm của mình vừa nồng nhiệt vừa kiêu hãnh, như thể đang nâng niu trong tay một sinh linh thật sự. Đó là một bức tượng thiên thần, đôi tai chạm khắc mảnh như lông vũ.Không hiểu vì sao, Eunseok lại bị cuốn hút đến lạ. Mỗi lời vị điêu khắc gia miêu tả càng khiến anh thêm nóng lòng chiêm ngưỡng, để rồi bất ngờ bị thuyết phục bởi một lời hứa lạ lùng, rằng anh có thể mang tượng về trước với một cái giá chạm đáy, so với các tác phẩm trước đây, sau này khi có lợi nhuận trưng bày chỉ cần chia lại cho vị điêu khắc gia kia chút ít.Từ hôm ấy, anh hẹn lòng khi về nước sẽ tìm đến ngay căn hộ nơi điêu khắc gia ở để nhận lấy pho tượng thiên thần. Thế nhưng, cánh cửa số 201 vẫn đóng im ỉm. Những mật mã gửi đến tay anh lần lượt hóa thành con số sai lệch, như một trò đùa dai dẳng. Và rồi tin nhắn cuối cùng, ngắn ngủi mà ám ảnh, chỉ viết rằng pho tượng ấy từ lâu đã thuộc về anh."Paring: Sungchan x Eunseok. Warning: Mưa trong truyện nhắn số 4 tượng trưng cho nỗi nhớ người yêu. Độ dài: 3 phần…

[Tinh tế ]Hằng ngày làm ruộng trên băng nguyên - Suất túy linh(liên tái)

[Tinh tế ]Hằng ngày làm ruộng trên băng nguyên - Suất túy linh(liên tái)

2,240 41 2

Quét ,chủ thụ , tinh tế ,thú nhân văn. sinh tử, manh thoái mái văn đọc giải trí thôi á k phải loại tô hay nhiệt huyết làm giàu gì.thụ lúc xuyên qua mới 11 12 tuổi thôi nên ngây thơ lắmNgốc bạch ngọt công thụ .#luận 1 mớ nhị hóa công bị biến thành cái trứng bị giống cái ngược đãi , sống lay lắt qua ngày#luận Nhị hóa công rồng không mao bị thú nhân giống cái như thế nào ghét bỏTruyện này lúc đầu kể kể xug quanh sau khi thụ gặp công " trứng "Làm ruộng chả thấy dc bao nhiêu , nói chung chưa kể sâu vào vì chưa tới lúc.----------Tùng Lâm vừa mở mắt ra liền phát hiện mình sống, chỉ là sinh tồn hoàn cảnh có chút gian nan, níu vào phía sau lông xù đuôi to, Tùng Lâm sơ xin thề muốn ở cái này một cọng cỏ không dài Băng nguyên ở trên trồng ra một mảnh mùa xuân! Ai nói Băng nguyên liền không thể làm ruộng liền không thể sinh tồn! Mang theo bốn cái tiểu đồng bọn đào đất làm ruộng, kiến tạo ấm áp nhà, săn bắt to mọng con mồi, ở trên băng nguyên như thường sinh hoạt đến cực kỳ thoải mái Chỉ là không cẩn thận trồng ra như vậy vài con không có mao Thú nhân. Đi ra, coi như là giống cái cũng không nghĩ sinh bánh bao! -- Tùng Lâm sơ: ヾ(? 'Д? ? )! Giữ ấm? Đuôi có thể đem toàn bộ người đều bao vây lại. 【 ngạo kiều mặt 】 Săn thú? Mặc dù nói bọn họ rất yếu, thế nhưng còn là có so với bọn họ càng yếu hơn con mồi. 【 đoan trang mặt 】 Trồng trọt? Bởi vì bọn họ đào được Băng nguyên phía dưới thổ địa! 【 kiêu ngạo mặt 】 Hôn phối? Bọn họ trồng ra cường đại nhưng là không có mao Thú nhân. . . 【 xót xa mặt 】…

Hoa Dẻ Mềm

Hoa Dẻ Mềm

1 1 1

Đường chỉ đỏ xuyên suốt mạch truyện là Tình lứa tuổi học trò giữa hai con người xa lạ, Sinh Khanh và Trần An vốn chẳng để đối phương vào mắt, chỉ là người dưng qua đường.•• Người hoà mình với vô biên, tươi vui và sôi nổi như Khanh tuy thế lại dần chú ý vào người bạn học cô quạnh giữa đám đông - An, Sinh Khanh nảy sinh tâm ý làm thân, dần đặt chân qua ranh giới của Trần An. Những hành động nhẹ nhàng cùng với hơi ấm nhỏ nhắn len lỏi vào sâu nội tâm ẩn ức, bản hoà âm của tình yêu được cất lên, ngọn lửa hồng được thấp sáng. An càng hoài cảm về Khanh nhiều đến lạ, cậu đối xử với Khanh dịu dàng, từng chút lấn qua giới hạn bạn bè. Khanh tinh ý nhận ra quan hệ đồng bằng này đi quá xa, cậu quyết định quay đầu và trốn tránh khỏi An, để cậu ta lần nữa một mình hư vô trống rỗng. ••An bứt phá từng bức tường lửa mà Sinh Khanh đã xây nên, vươn tới nâng niu Khanh vào lòng, cuối cùng bộc lộ tất cả tiếng nói ẩn chứa trong mình, trái tim nhỏ rung ngân từng nhịp với mọi đau buồn, nhớ nhung....•••Liệu rằng Sinh Khanh có thấu hiểu được tâm tình của An? Hơn nữa Khanh có khoảng khắc nào rung rinh được tiếng tơ lòng không??°°Tình thương vô bờ của hai kẻ có tình sẽ về đâu khi ở thời đại những ước lệ tượng trưng trị vì, nơi luôn tìm cách dồn nén, áp bức con người vào đường cùng ngõ tận bằng những tục lệ cổ hũ, thối nát không có tình thương.Bản giao hưởng của hai trái tim sẽ khắc họa nên một câu chuyện hoàn chỉnh…

Thanh xuân ấy nếu có

Thanh xuân ấy nếu có " Giá như"

140 1 11

An viết " Thanh xuân ấy nếu có " Giá như" " khi vừa tròn 18 tuổi. Thời điểm ấy An vừa quên đi mối tình đơn phương ba năm. An viết truyện để kể về một phần đầu thanh xuân của mình, của những người xung quanh, về người đã cũ và về người tới sau này. An vốn dĩ đã có thể chọn cho mình một lối đi khác dễ hơn, yêu một cách an yên hơn nhưng từ đầu An đã chọn cho mình thứ tình yêu từ 1 phía. Nếu thanh xuân năm ấy Cường không xuất hiện thì An sẽ không thể biết rằng sau những vấp ngã đầu đời cô gái ấy vẫn khát khao được yêu một người theo đúng con tim mình mách bảo dẫu cho có những hối tiếc về sau. Nếu ngày ấy An không tới thì Cường sẽ không biết rằng thì ra một thằng con trai dù cho cuồng nhiệt bao nhiêu, ngang tàng bao nhiêu thì tới cuối cùng họ vẫn muốn níu giữ một người từng đánh mất. Nếu An không buông bỏ thì có lẽ duyên phận sẽ không để cô gặp Kai, để sau tất cả họ dám yêu thêm một lần cuối trong an yên. Hy vọng " Thanh xuân năm ấy nếu có " Giá như"" sẽ cho mỗi chúng ta thấy phần nào tuổi trẻ cuồng nhiệt yêu ai đó, vì ai đó mà có một thanh xuân trọn vẹn. Để sau cùng có thể thanh thản nắm tay ai đó bước đi trong hạnh phúc. ..............An.............…

Gió ấm không bằng anh thâm tình- Thanh Thanh Thùy Tiếu

Gió ấm không bằng anh thâm tình- Thanh Thanh Thùy Tiếu

4 0 1

Tác giả: Thanh Thanh Thùy TiếuBị đầu độc mà qua đời, hình ảnh cuối cùng mà Quý Noãn nhìn thấy chính là bóng một người đàn ông cao lớn bước tới bên cửa phòng giam, đó không phải ai xa lạ mà chính là Mặc Cảnh Thâm - người chồng mà mười năm trước cô dùng việc tự tử để buộc hắn ly hôn.Mở mắt tỉnh lại, Quý Noãn bất ngờ phát hiện mình đã sống lại ở thời điểm mười năm về trước, đó là khi cô còn là bà Mặc - người phụ nữ xinh đẹp, kiêu ngạo và có cá tính nhất Hải Thành, khi ấy cô rất coi thường người khác và đặc biệt không thích sự liên hôn giữa hai họ Mặc - Quý.Trong quá khứ, cô đã tự cắt cổ tay để ép Mặc Cảnh Thâm ly dị, ép anh phải thề không được xuất hiện trước mặt cô, để rồi sau đó, nhà họ Quý sụp đổ, cô lang thang phiêu bạt, bị bọn buôn người bắt đi, bị vu oan rồi chết trong nhà giam, còn Mặc Cảnh Thâm trở thành người đứng đầu Tập đoàn Shine, giữ đúng lời hứa, mười năm không một lần quay lại Hải Thành......Vận mệnh cho Quý Noãn cơ hội được sửa chữa sai lầm, bởi vậy, cô không thể bỏ lỡ. Cô ra sức níu giữ cuộc hôn nhân đã từng bị chính mình đẩy đến bờ vực đổ vỡ, cô tìm cách kiên cường, độc lập, trả thù những ai từng muốn hại cô và nhà họ Quý. Đối với Mặc Cảnh Thâm, cô lại càng trân trọng, bởi khi tĩnh tâm nhìn lại, cô mới nhận ra Mặc Cảnh Thâm chính là người đàn ông luôn đứng sau bảo vệ mình, dù cô ngông cuồng, bất chấp lý lẽ, anh vẫn sẽ dịu dàng, che chở và bao dung mọi thứ.…

Duyên đến đây, là ngươi_ Hiện đại [Nguồn:tangthuvien.com]

Duyên đến đây, là ngươi_ Hiện đại [Nguồn:tangthuvien.com]

545 0 2

Hắn là cái khốc trung mang tiểu bĩ bộ đội đặc chủng, trưởng thành ba mươi mà đứng chuẩn bị thành cái gia,Nhất thời tâm động, thiết huyết quân nhân cư nhiên xem thượng nhìn như nũng nịu đàn tranh lão sư!Truy, vẫn là không truy? Đó là một vấn đề...Văn nghệ cô gái cùng thiết huyết quân nhân giao hòa,Một nửa là nhu tình thủy, một nửa là cứng cỏi cương.Hắn cho rằng: này cô gái nhìn như ôn nhu mà yếu ớt, trong khung đã có dũng cảm mạo hiểm tinh thần, khi thì cẩn thận khi thì rất là lớn mật.Nàng tiếu đáp: người ta rõ ràng cũng rất ôn nhu hiền thục thôi, mục tiêu của ta là muốn làm cái người gặp người thích ôn nhu phái hiền thê lương mẫu.Nàng cả giận nói: lần sau ta muốn đổi cái ôn nhu điểm nam nhân!Hắn bá đạo tuyên bố chủ quyền: đừng làm không thực tế mộng, ta nhưng là chức nghiệp quân nhân. Công chiếm thành trì sau không cho phép quân địch tiến vào!Nàng nhíu mày: chức nghiệp quân nhân rất giỏi a? Kia cũng không thể bắt nạt nhân nha!Hắn cười xấu xa: chức nghiệp quân nhân nhưng là nhược thế quần thể, chịu bảo hộ đối tượng, ngươi đừng bắt nạt ta là tốt rồi.Thoải mái hài kịch, nhiệt huyết mà không cẩu huyết quân ngôn, tuy nói là lãng mạn tình yêu chuyện xưa, nhưng là sẽ có sự thật tình tiết…

Mãi Mãi Chẳng Phải Là Anh

Mãi Mãi Chẳng Phải Là Anh

2 0 1

Lâm Nhã Tịnh là một cô bé mồ côi, sống trong làng trẻ mồ côi. Ai cũng nghĩ rằng nhưng đứa trẻ xấu số đó sẽ được thoát khỏi cái cuộc sống cay nghiệt ngoài kia, khi được mọi người trong làng trẻ yêu thương và nâng niu. Nhưng họ đâu biết, đằng sau cái khẩu hiểu động lòng người đó, là sự sợ hãi của biết bao nhiêu đứa trẻ khi bị đưa vào đó. Với Nhã Tịch đó là địa ngục, cái ngày mà cô biết được mình sắp chết, chúng sẽ giết cô như những người bạn khác. Nhã Tịnh hoảng sỡ, đã bỏ trốn nhưng lại bị chúng bắt được, đánh cho đến thừa sống thiếu chết. Khi cô tỉnh lại thấy mình đang nằm lăn lóc trong căn phòng tối đen. Cô mới liều lĩnh lấy can đảm nhảy lên chiếc xe trở xác chết của lũ trẻ rồi trốn ra ngoài. May mắn thoát chết, cô được nhận nuôi vào gia đình trung lưu. Người bố nuôi mới của cô chỉ là đầu bếp trong một nhà hàng nhỏ. Người mẹ làm giúp việc tại một gia đình giàu có. Từ đó cuộc sống của cô như thay đổi. Có đầy đủ bố, mẹ, và một người anh trai. Được đi học, và bạn bè yêu quý. Nhưng cũng từ đây cô dính vào mối quan hệ phức tạp với ba người con trai. Cô gặp được 2 người con trai giống nhau y đúc là Trương Minh Viễn và Trương Minh Thành. Minh Viễn vì tai nạn ngày nhỏ mà không thể đi lại, Nhã Tịnh như hiểu được nỗi đau của Minh Viễn nên ngay từ đầu đã luôn cố gắng thân thiết và bên cạnh anh. Mọi thứ sẽ dừng lại ở đó, nếu không có sự xuất hiện của Đàm Trạch Dương- Bạn cùng lớp với Nhã Tịnh. Trạch Dương luôn che giấu tình cảm của mình với Nhã Tịnh, để rồi chính anh lại…

Hạ chí chưa tới

Hạ chí chưa tới

29 0 1

Thanh xuân sở dĩ khiến người hoài niệm, luyến tiếc vì những thứ đẹp đẽ đó thường chỉ lưu giữ trọn vẹn nhất trong kí ức, khó mà thoát ra ngoài hiện thực và theo bạn cả đời.Chính vì vậy, "chàng trai ở bên bạn năm mười bảy tuổi, sẽ không thể mãi ở bên bạn được."Điều đó đúng, mà có khi lại chẳng đúng.Ai ở bên ai, chỉ có thời gian mới trả lời được.Ai ở bên ai, chỉ có thể tự mình trải qua để chứng minh.Nếu chỉ sợ hãi những điều chưa xảy ra, thì cả đời này, ai có thể ở bên ai?"Lập Hạ, hãy thử để mình ở bên cậu được không?"Mùa hạ năm đó, Tiểu Tư đã nói với Lập Hạ như thế.Để rồi tất cả chỉ như nước chảy kẽ tay.. những bền chặt hóa mong manh như mùi thơm cây rã hương năm nào.Thanh xuân của bạn có gì?Thanh xuân của Lập Hạ có màu vẽ, có đam mê, có khó khăn cũng có nghị lực; có tổn thương cũng có những rung chạm đẹp nhất của ngày đầu biết yêuThanh xuân của Phó Tiểu Tư ẩn sâu trong vẻ lạnh lùng đôi chút bất cần là những tâm sự giấu đi, là sự kiên định bảo vệ những điều mình nâng niuThanh xuân của Thất Thất.. ừ, cũng có thể là sai lầm, là ích kỉ, là vì bản thân..Thanh xuân ấy còn có Lục Chi Ngang, có Ngộ Kiến, có Đoạn Kiều..Chúng ta đều đi qua những ngày tuổi trẻ như thế, đều có riêng cho mình những đoạn thanh xuân đầy chông chênh đầy ngã rẽ đầy những "bỏ lỡ".Và chẳng thể quay trở lại, họ của năm 17 tuổi cũng sẽ không quay trở lại..Dù sau này có nuối tiếc, có đau lòng, có phải rơi nước mắt, nhưng như thế thì đã sao?Họ đã sống hết mình trong những năm…

DÃ QUỲ BÊN VỆ ĐƯỜNG

DÃ QUỲ BÊN VỆ ĐƯỜNG

5 0 1

Mùa đông năm ấy, có một cô bé được nhìn thấy ánh dương.Năm 1 tuổi, cô theo mẹ rong ruổi khắp chợ đã được 6 tháng.20 tháng, cô được để ở nhà cho ông bà ngoại chăm.3 tuổi, một người yêu cô hơn cả con mình đã ra đi.4 tuổi, cô ghét một người vô cùng.5 tuổi, cô nghịch như một con khỉ nhỏ. Cô vẫn ghét người đó.6 tuổi, cô vào lớp 1. lại càng ghét người đó hơn.7 tuổi, một người yêu cô vô điều kiện đã bỏ cô ở lại.8 tuổi, cô vượt qua nỗi đau ấy và bước tiếp, lại hồn nhiên như bao đứa trẻ khác9 tuổi, nhà cô có tivi. Cô bị nghiện tivi.10 tuổi, cô vẫn thế, vẫn hồn nhiên, yêu đời.11 tuổi, cuộc sống vẫn bình yên trôi qua.12 tuổi, vẫn thế.13 tuổi, thêm một người yêu thương cô vô điều kiện đã không chiến thắng được thời gian.14 tuổi, cô gắng gượng để vượt qua nỗi đau ấy.15 tuổi, cô vào lớp 10 nhưng không như ý lắm16 tuổi, cô vẫn làm cán bộ lớp, vẫn là học sinh giỏi.17 tuổi, cô chuyển lớp, cố gắng hoà nhập, nhưng cảm thấy mình lạc lõng.18 tuổi, cô thi đại học và kết quả lại không như ý muốn. Cô thấy buồn, tuyệt vọng. 19 tuổi, cô sinh viên đại học với bao hoài bão mới. Cô kết được bạn rồi. Rất nhiều bạn20 tuổi, những người bạn ấy vẫn đồng hành cùng cô.21 tuổi, có những người bạn đã ra đi. Và cô không níu kéo22 tuổi, cô tốt nghiệp rồi. Bạn bè rất ít23 tuổi, cô đi làm rồi. Có đồng nghiệp rồi và bạn bè vẫn rất ít…

[Xuyên thư] Cái này zombie không quá lãnh

[Xuyên thư] Cái này zombie không quá lãnh

229 4 1

Tấn Giang VIP2016-12-22 hoàn tấtTổng bình luận sách số: 153 trước mắt được thu giấu số: 804 văn chương điểm tích lũy: 20,194,474Nhạc Thanh xuyên thư , trọng sinh đến zombie đầy đất chạy, dị năng bay đầy trời tận thế, nàng quyết định rút kinh nghiệm xương máu, rời xa Thánh Mẫu Mary Sue, Bạch Liên trà xanh hoa, Jack Tom tôn, ôm chặt kim đại thối, đi đến nhân sinh đỉnh phong.Lại bị một con nhân vật phản diện sáng loáng, ngầm đâm đâm mà để mắt tới , vừa thấy đã yêu, tái kiến cảm mến, ba gặp trực tiếp trói về hắn zombie ổ, làm sao cái này kịch bản phát triển phương hướng không đúng?Nữ chính, chúng ta tới bàn luận nhân sinh!Nam chính, chúng ta tới tâm sự kịch bản;Nhân vật phản diện, ngươi cho ta nằm sấp đừng nhúc nhích, đừng tưởng rằng ngươi không phải người ta liền nhìn không thấy ngươi, cẩn thận ta trực tiếp đặt xuống sạp hàng không được!======Chú ý hạng mục① điềm văn, Tiểu Bạch văn, không thích ngộ nhập② nữ chính phụ trách một đường soái đến cùng, nam chính phụ trách nũng nịu lăn lộn bán xuẩn.③ vô não không Logic, cự tuyệt xé X, nếu như thực sự nhìn không được, có thể điểm kích góc trên bên phải xiên hào, tạ ơn hợp tác.Nội dung nhãn hiệu: Xuyên thư nữ phụ tận thế hoan hỉ oan giaLục soát chữ mấu chốt: Nhân vật chính: Nhạc Thanh ┃ phối hợp diễn: Mạnh Vân Nhiên, La Vi, Mộ Dung Hằng ┃ cái khác: Xuyên thư, nữ phụ, tận thế, hoan hỉ oan gia…

Chắc gì đã phải tình yêu

Chắc gì đã phải tình yêu

0 0 1

F là cái đồ quỷ tha ma bắt. Cả cuộc đời này tôi lớ ngớ thế nào, xui tám mạng, ông bà gánh không nổi nên mới gặp phải cậu ta.Lần đầu tiên gặp đã bị ăn đập ra bã. Nếu mà là cậu ta đập thì hay rồi, tôi sẽ tìm ngày trùm bao đập lại một trận hả hê cho bõ tức. Nhưng lại chẳng phải cậu ta, nên tôi chỉ biết trách mình đen đủi.Lò mò đi theo địa chỉ trong danh bạ tới khu ổ chuột tìm cậu học sinh mới chuyển trường thì bị mấy gã du côn trường bên cạnh hiểu nhầm là đồng bọn của cậu ta nên bị tát cho mấy phát rồi xén tóc nham nhở. Tới khi được buông ra còn bị chúng đẩy xuống đất va vào cọc sắt trầy một mảng lưng.Bạn thân ai nấy lo nhìn thấy bộ dạng ấy lôi đi học võ, dù cái thể trạng yếu nhớt ấy của tôi trầy trật học mãi chẳng đến đâu.F là cái gã học thì không học, càng không xem ai ra gì. Vì bảo vệ một cô gái trong trường mà đấu khẩu với đàn anh khóa trên bị bọn họ tập trung lại dần cho một trận nhừ tử chạy vào nhà vệ sinh trốn. Tôi đi ngang qua thấy cậu ta thì lo lắng hỏi xem. Cậu ta tránh tôi như tránh tà, còn đẩy tôi ngã. Tôi tức quá chửi cậu ta một trận, chửi đụng vào cậu ta tôi đen như chó, là tôi ngu dốt nên mới quan tâm cậu ta thôi.Nghe thấy vậy cậu ta gặng hỏi. Biết được lũ du côn trường bên làm thế với tôi liền sửng cồ lên, rất ngang ngạnh. Đấm nhau với cậu ta thì cậu ta không thèm chấp, nhưng đụng vào người của ông đây thì coi chừng.Tôi là người của cậu ta bao giờ?Bạn thân thì níu tay bảo tôi đừng có dính đến cậu ta nữa. Tôi thì ôm lấy cậu ta dính đầy máu hoảng hốt trong l…

Tôi sẽ không thương hại một yêu quỷ

Tôi sẽ không thương hại một yêu quỷ

36 1 3

Tên gốc: 我不可能会怜惜一个妖鬼Tác giả: Đằng La Vi ChiSố chương: 102c chính văn + 5c phiên ngoạiCouple: Yến Triều Sinh, Lưu Song*Vào ngày ta chết, mưa xuân bắt đầu rơi.Vào lúc này vậy mà ta lại nhớ Yến Triều Sinh.Hơn trăm năm qua, hắn luôn liều lĩnh đứng trước mặt ta, thậm chí còn thay ta cản sấm sét.Khi đó ta ngây thơ, luôn cho rằng hắn yêu ta. Mãi về sau hắn mang về một nữ nhân có diện mạo tám phần tương tự với ta, hóa ra nàng mới là người hắn yêu.Ta thở dài, thảm.Tôi chết sớm quá không nhìn thấy trong cơn mưa ấy có bóng người lảo đảo chạy đến. Bát Hoang yêu quân Yến Triều Sinh, một khắc này liền đằng vân cũng sẽ không.*Lần nữa mở mắt ra, thì đã trở về 700 năm trước.Khi đó Yến Triều Sinh không phải yêu quân mà chỉ là một đệ tử cấp thấp thân mang yêu mạch và nhận hết mọi sự khi dễ của các đệ tử.Khi đó ta có cảm nhận sâu sắc làm kẻ ngốc một lần là đủ.Khi hắn níu lấy góc áo ta, ta giẫm nát xương ngón tay hắn, hắn vậy mà vẫn không chịu buông ra.Từ đây ta không còn yêu hắn nữa.[Yêu quân x trong ký ức là tiểu kiều thê ngọt ngào, nhưng hiện tại không phải ]Sau đó mưa mưa gió gió, mặc kệ Yến Triều Sinh đáng thương thế nào, Lưu Song đều nhớ kỹ thời khắc độ kiếp ấy, nàng đều tự nói với mình, vĩnh viễn đừng thương tiếc một yêu quỷ như hắn.Mà Yến Triều Sinh, người vì nàng tôi hồn hoán cốt, lại không đổi được sự dịu dàng ngày xưa trong ánh mắt nàng.…

(EDIT) Sau khi chó điên bị mất trí nhớ

(EDIT) Sau khi chó điên bị mất trí nhớ

565 33 2

Tác giả Tùy An Bản thân chỉ dịch từ bản QT còn nhiều thiếu sót mong mng góp ý Văn án:Mạnh An và Hạ Tri Ngôn đã có hôn ước từ thuở nhỏ, cả hai là thanh mai trúc mã cùng nhau lớn lên, tình cảm đều là nước chảy thành sông. Mạnh An rất thích Hạ Tri Ngôn, hai người vốn định sau khi tốt nghiệp sẽ kết hôn, tuy nhiên bởi vì một câu muốn lập nghiệp trước rồi mới thành gia của Tri Ngôn mà cậu đã chờ tới năm 27 tuổi.Vốn tưởng rằng cả hai sẽ kết hôn thì Hạ Tri Ngôn lại cố tình yêu người khác, thậm chí vì người này không tiếc cãi lời gia tộc, muốn cùng Mạnh An giải trừ hôn ước.Sau đó, Mạnh An đã làm rất nhiều việc vì muốn níu kéo người yêu, nhưng từ đầu tới cuối không thể thay đổi được kết quả, ngược lại còn khiến bản thân cùng Hạ Tri Ngôn ngày càng trở nên xa cách.Mạnh An tự nhiên cũng đã nhận ra điểm này mà trở nên tuyệt vọng, cậu nghĩ mọi cách đem Hạ Tri Ngôn giam cầm ở chính nhà mình. Loại hành vi giống chó điên này càng làm Hạ Tri Ngôn đối với Mạnh An trở nên chán ghét, thậm chí vì rời đi mà trong lúc vô tình đả thương đầu của Mạnh An.Hạ Tri Ngôn thành công rời đi, còn Mạnh An sau khi tại bệnh viện tỉnh lại đã mất đi ký ức trước kia.Mạnh An là thụ, công chưa xuất hiện trong văn án, đổi côngHào môn si hán lão nam nhân công X không phải người bình thường nhưng vú bự cường tráng thụ( si hán : yêu chân thành, tha thiết )…

Giao điểm cuối cùng

Giao điểm cuối cùng

3 0 3

Ánh đèn phẫu thuật trên cao sáng đến lóa mắt, nhưng trong tầm mắt của Hạ Vy, mọi thứ cứ nhạt nhòa dần theo tiếng máy đo nhịp tim đang thưa thớt đi từng nhịp. Cô đứng đó, đôi bàn tay phủ trong lớp găng cao su thấm đẫm sắc đỏ-màu đỏ của người đàn ông vừa mới sáng nay còn hôn lên trán cô, hứa rằng sẽ về ăn bữa cơm chiều.​"Huyết áp bằng không. Bác sĩ Lê, dừng lại thôi..."​Tiếng nói của đồng nghiệp bên cạnh nghe xa xăm như từ một thế giới khác. Cô vẫn điên cuồng thực hiện những nhát ép tim đều đặn, mỗi một nhịp là một lần hy vọng vỡ vụn. Chiếc áo cảnh phục của Bách bị cắt nát sang một bên, để lộ vết đạn găm sâu vào lồng ngực-nơi lẽ ra là chỗ dựa bình yên nhất của cô.​Đến khi một đường thẳng tắp kéo dài hiện lên trên màn hình điện tử, vang lên một tiếng "tít" lạnh lẽo xé lòng, Hạ Vy mới quỵ xuống.​Giao điểm giữa sự sống của anh và sứ mệnh của cô đã dừng lại ở giây phút này. Anh đã giữ đúng lời hứa "giữ mình thật sạch" để về bên cô, chỉ có điều, anh về trong sự im lặng vĩnh hằng, để lại một mình cô độc hành với màu áo blouse trắng giờ đây đã mang màu tang tóc.​Giữa ranh giới mong manh của sự sống và cái chết, anh là người đối đầu với hiểm nguy, còn cô là người níu giữ hơi tàn. Cảcuộc đời Trần Gia Bách chỉ trung thành với màu áo cảnh sát, dùng máu và nước mắt để bảo vệ bình yên cho thành phố. Cả thanh xuân của Lê Hạ Vy chỉ dành cho màu áo blouse, dùng đôi bàn tay mảnh khảnh để giành giật con người từ tay tử thần.…

HƯƠNG-  ĐỘC TRỘM BÍ MẬT ĐÀN ÔNG

HƯƠNG- ĐỘC TRỘM BÍ MẬT ĐÀN ÔNG

0 0 1

Mùa mưa năm ấy đến rất muộn.Thành phố vẫn oi nồng như bị giữ lại trong một lớp không khí đặc quánh. Những cơn mưa chỉ ghé qua chốc lát rồi tan rất nhanh, để lại mặt đường loang loáng nước cùng cảm giác ngột ngạt kéo dài đến tận khuya.Hương đứng dưới mái hiên công ty nhìn dòng xe chen kín ngoài đường, trong đầu vẫn còn lơ lửng câu nói cuối cùng của người cũ."Anh xin lỗi."Chỉ ba chữ.Nhẹ tênh.Nhẹ đến mức giống như bốn năm thanh xuân của cô chưa từng tồn tại.Hương quen anh từ những ngày còn đi học. Một mối tình rất đỗi bình thường và trong sáng như bao người trẻ khác. Hai đứa cùng ăn những bữa cơm sinh viên rẻ tiền, cùng chạy xe dưới những cơn mưa bất chợt của thành phố, cùng nói về tương lai bằng tất cả sự chân thành của tuổi trẻ.Ngày ấy, Hương từng nghĩ chỉ cần yêu nhau đủ lâu, mọi chuyện rồi sẽ ổn.Nhưng hóa ra có những thứ trong cuộc đời này không thể vượt qua chỉ bằng tình cảm.Gia đình anh không chấp nhận Hương chỉ vì cô theo đạo Công giáo.Ban đầu chỉ là những lời bóng gió. Sau đó là những lần im lặng kéo dài. Rồi dần dần, anh bắt đầu mệt mỏi giữa việc lựa chọn gia đình và người mình yêu.Cho đến một ngày, anh rời đi theo cách khiến Hương đau nhất.Âm thầm.Không cãi vã.Không níu kéo.Không một lời giải thích rõ ràng.Chỉ là khoảng cách giữa họ cứ lớn dần lên rồi biến mất.Hương đã mất rất lâu để hiểu rằng có những người dù từng thương mình thật lòng, nhưng vẫn không đủ can đảm để bước cùng mình đến cuối con đường.Sau cuộc tình ấy, Hương như biến thàn…

Bẫy ! (For James)

Bẫy ! (For James)

5 0 7

'Chị có thể ở bên tôi không ? Ít nhất là đêm nay' - James nói trong hơi thở mệt mỏi đôi mắt lẫn chút ưu phiền . Có lẽ anh đang tổn thương hoặc chấp nhận tổn thương để níu giữ hình bóng kia thêm chút nữa ... chút nữa . Đôi tay đang tự cấu mình thật đau để giữ chút lí trí cuối cùng, để cố tiến lại ranh giới mong manh giữ yêu thương và tan vỡ ! Anh chọn bước đi trên gai nhọn đến rỉ máu ! Anh chọn đứng trước bão giông để chở che cho người khiến anh tan nát cõi lòng . 'James . Đừng như vậy . Nếu em chấp nhận việc yêu đương với người đã có con . Nếu em chấp nhận 1 đứa trẻ gọi em là ba nhưng lại chẳng do em sinh ra . Không thể đâu James ! Em tốt nhất nên lùi lại đừng sa chân vào vũng lày này' - Iris cũng chẳng khá hơn . Cô ấy cũng đang tự làm tổn thương chính mình . Tốt thôi ! Con đường James đang rộng mở vốn dĩ anh ấy có thể bay cao bay xa hơn nữa thì tại sao lại ngu ngốc chọn từ bỏ tấc cả chỉ để ở bên cô ? Cô là ai và anh là ai ! James trong phút chốc im lặng . Thời gian như dùng lại chỉ còn hơi thở đang dồn nén đến cùng cực . Anh đắng cay nhận ra rằng cho dù anh đã cố gắng anh đã có thể nắm trong tay tấc cả nhưng lại chẳng thế nắm lấy đôi tay người mình yêu . Tại sao ?'Chết tiệt . Chị có thể ở bên tôi mặc kệ những lời cay nghiệt ngoài kia mà ? Tôi sẽ bảo vệ tấc cả mà ? Chỉ cần chị ở trong vòng tay tôi thôi, được không?'- Anh cười khẩy 1 cái hai tay nắm chặt bả vai của cô . Anh thua cược rồi ! Ngay giây phút này anh thừa nhận mình đang van xin tình yêu và được yêu . Đôi tay muốn kéo cô vào lòng như thói quen …

Einurdice - Vietnamese version

Einurdice - Vietnamese version

43 8 2

Một chiều không gian với ba thế giới tồn tại song song và tách biệt với nhau như lại có sự liên kết đến lạ thường: nhân giới- nơi trú ngụ của những con người bình thường, hầu như không có gì đặc biệt; ma giới- nằm sâu dưới âm ti địa ngục, nơi mà ma quỷ hay bất kì sinh vật hắc ám sinh sống với lý tưởng luôn tuân theo bậc đức tín và làm theo tham vọng lớn nhất của bản thân; thiên giới- nơi mà được người đời biết tới nhờ sự "tốt đẹp" từ vẻ bề ngoài của các vị thánh thần. Nhưng không có nghĩa là mọi thứ đều diễn ra một cách êm xuôi yên bình. Chuyện bắt đầu từ nhân vật Hantornius Amethyst(hậu duệ của kẻ trấn giữ linh hồn) và Elsolvia(một vong linh lạ) cùng 11 nhân vật khác,xoay quanh về cuộc sống ở Học Viện Tam Giới với những khó khăn gian lao đang chờ đón để bước lên đỉnh vinh quang trên con đường học vấn và tương lai sau này. Nơi những cuộc vui,cuộc chiến song hành để từng bước đoàn kết và trở thành đồng minh.Lưu ý: - Nhân vật thuộc quyền sở hữu của tôi và @LisaNoble4.- Đồng tác giả: @LisaNoble4.- Người thiết kế bìa @LisaNoble4.- Người đảm nhận bản Việt là tôi, người đảm nhận bản Anh là @LisaNoble4.- Thời gian update không ổn định(vì thời gian học hành của hai đứa cũng khá bất ổn á;;v;;).…