Gặp nhau trong một đêm say ở Afterglow, Namping không ngờ khoảnh khắc ấy lại mở đầu cho một câu chuyện chẳng thể quên.Giữa ánh đèn mờ và tiếng nhạc, Keng bước vào đời cậu - dịu dàng nhưng khiến tim cậu nhói lên một cảm giác khó gọi tên.Nhưng ai biết, giữa những nhịp tim và ánh sáng ấy, định mệnh sẽ dẫn họ đến đâu?…
Tác giả: zhonyas hourglass (kirichin)Truyện chuyển ngữ CHƯA có sự đồng ý của tác giả, vui lòng không reup truyện.Dịch: QT + Google TranslateEdit: DaisyMình chỉ chuyển ngữ, không dịch, độ chính xác không đảm bảo 100%. Mọi người có thể vào AO3 ủng hộ tác giả ^-^.…
Đây là đứa thứ 2 của mình,SE 100%.Bạn nào không chịu được SE thì thôi nhé.Mình gộp thành 1 ons luôn(tầm vài nghìn từ nên cứ thong thả đọc hen Xong bộ này mình quất 1 fic xuyên không lun,đọc rùi thì nhớ Vote,truyện mình không phải là cái chùa đâu.…
"Hai cậu ấm cô chiêu kết hôn trước rồi mới yêu? Lâu ngày xa cách lại gặp lại? Từ bạn giường trở thành người yêu chính thức?""Tôn Dĩnh Sa, anh với em chưa xong đâu.""Chưa xong thì cứ yêu tiếp đi."AU/OOC - một câu chuyện thú vị =))…
Khoảnh khắc ấy, tim Quỳnh đập lệch một nhịp. Nó lại phải lòng em, ngây ngô như lần đầu.Yến thấy lòng em nhẹ đi, em thấy lãng mạn quá, sau lưng Quỳnh em thấy bình yên chẳng ở đâu xa, ở ngay đây thôi mà.…
Tiếp nối cuốn hồi ký, tôi quay trở lại Cửa Tùng không phải để khám phá, mà để làm một chứng nhân. Tôi đã trở về, mang theo hy vọng mong manh rằng những vết nứt của mùa hè năm trước sẽ được hàn gắn, rằng tấm gương tình yêu của họ sẽ lại có thể soi chung một bóng hình. Nhưng thứ chào đón tôi không phải là sự hàn gắn, mà là một con đường mới đang chia cắt ngôi làng, và một tương lai đúng đắn đang được sắp đặt sẵn cho Yến.Và mùa hè ấy đã dạy cho tôi một bài học tàn nhẫn hơn: đôi khi, tình yêu không chết bởi bão tố, mà lụi tàn trong sự im lặng của những lựa chọn cao cả. Đây là câu chuyện về một lời hứa được trả bằng một đời, là khúc hát đưa tiễn một người cha, và cũng là trang cuối cùng cho một mối tình đã không thể vượt qua định mệnh.…
Đây là cuốn hồi ký của một "công tử Hà Nội trắng trẻo" lần đầu được nếm trải cái vị mặn mòi của biển cả và sự gai góc của những phận người theo nghề bám biển. Đến Cửa Tùng với một chiếc máy ảnh, mong muốn tìm thấy những cảm hứng nơi vùng đất xa lạ. Nhưng thứ tôi tìm thấy lại không nằm trong những khung cảnh huy hoàng, mà trong ánh mắt của hai người con gái: một người mang trong mình nỗi buồn của thi ca, và một người là hiện thân của đại dương - dữ dội, dịu dàng và đầy bí mật. Họ, bằng chính câu chuyện của mình, đã dạy cho tôi hiểu rằng đằng sau một bức ảnh đẹp không phải là một khung cảnh, mà là một số phận. Và đây là câu chuyện về mùa hè năm ấy, mùa hè của những cơn bão, của một món nợ với biển cả, và của một mối tình trăn trở, kẹt lại giữa làn khói sóng.…
Anh quản lý nghĩ ngợi một chút, rồi bật cười, "Cậu thấy mình hai mươi bảy tuổi, là rất trưởng thành rồi phải không?"Sung Hanbin ngơ ngác, trong mắt là lớp sương mịt mù."Không đâu, hai mươi bảy tuổi là còn rất trẻ đấy." Anh đập tay vào đầu gối. "Bố tôi sáu mươi tuổi, thỉnh thoảng vẫn phải xin lỗi mẹ tôi."…
- pairing: todobaku- warning: lowercase, boyloves.- ooc, lệch nguyên tác.- author: thapngoncan (cẩn vã đủ thứ)- ''lỗi của tao.''''không, bakugou không có lỗi, là do tớ.''- nhân vật thuộc về nguyên tác my hero academia của horikoshi kohei.…
Họ nói thời gian đối với Wanna One giống như chiếc đồng hồ cát.Kang Daniel mỉm cười : " Không đâu, khi lật ngược đồng hồ cát mọi thứ sẽ trở về nơi bắt đầu, còn chúng em thì..."______Tác giả : ChouVui lòng không mang đi !…