?
1+1=2…
1+1=2…
Chỉ có máu, nước mắt và những nỗi đau đọng lại Lạnh buốt nơi xứ người, chẳng một nén hương thơm…
Các kiểu thả thính bá đạo :v…
- Pond này với anh nơi nào đẹp nhất?- Là nơi có anh,có em,có chúng ta- Vậy với Phuwin nơi nào đẹp nhất?- Nơi có hạnh phúc của chúng mìnhauthor : Hải Đăng…
Đây là những câu chiện hơi bị fun fact của mik thường gặp ở ngoài đời=)))Cấm reup dưới mọi hình thức. Nhớ ghi rõ nguồn.Written by: Snow_2456…
ngọt hài ngược…
Gặp anh giữa Seoul hoa lệNgôi sao sa luôn thật xa ta giờ lại thật gần "Giữ liên lạc nhé - Yoongi"...Yoongi à, yêu anhh🫶ừmmchỉ ừm thôi àa...anhhh🥺rồi, yêu em, được chưa nào..dạaa---Những mẩu chuyện ngắn ngọt ngào giữa Yeorin và Yoongi khi về chung một nhà! #Yeorin #dream…
Một câu chuyện mới, nó như thế nào?,hứa hẹn kịp tính,lãng mạn và đầy hấp dẫn…
Event vẽ lớn nhất của LIA từ trước tới nay! ♡♡♡Mong các Artist đáng yêu ủng hộ và tham gia nhé!"Các cậu biết không? Từ "Colorful" này muốn thể hiện rằng : Mỗi Artist đều toả sáng rực rỡ theo cách của riêng họ, cho dù hoạ cụ họ dùng không được tốt, hay nét vẽ của họ cần cải thiện thêm. Mỗi Artist đó đều có ưu điểm của riêng họ, bởi vì trong tranh vẽ của Artist luôn ẩn chứa một niềm đam mê và những-tài-năng-tiềm-ẩn-độc-nhất-vô-nhị chỉ riêng họ mới được sở hữu."-----©2017 BY LIAALL RIGHT RESERVEDFIRST PUBLISHED IN WATTPAD AND ON ACCOUNT @LIA_XMT#LIA_XMT…
Chu Mãn x Dương Khải Triết…
Chỉ việc làm bạn gái của BTS, còn lại để mình lo. Các bạn có thể lấy cốt truyện nhưng hãy ghi nguồn, đó là phép lịch sự, cảm ơn rất nhiều ạ :D…
"Rầm...Rầm...RầmTiếng gió rít lên những mái nhà.. Lạnh lẽo.. Cô đơn.. Vân men theo con đường đầy người xa lạ, khói ngút trời. tiếng người rộn lên cả hai tai. Bất giác cô chợt đi tới hàng ghế cũ..'Xoạch- Ơ.. Tôi xin lỗi.. Xin lỗi.. Anh có sao không? Để tôi đỡ anh ngồi lên..Nhìn người thanh niên trước mặt mình, cô có cảm giác là lạ ở ngón tay, một cảm giác gì đó rất quen thuộc.- Tôi thành thật xin lỗi cậu.. Cậu không bị thương ở đâu chứ?.. Nếu không thì tôi đi nhé.. Xin lỗiPặc.~~~!- Này cậu làm gì vậy? Mau bỏ ra! - Cô giận dữ hét lên khi thấy có người nắm cổ tay mình. Vân POV: Người gì mà kì cục quá đi thôi?- Tôi không đau.. Chỉ là tim tôi nhớ em.. Em nhớ tôi chứ?Nghe chất giọng, tim cô như thắt lại. Họa chăng có thể đánh người nhưng tim cô không nỡ.. Nín một hơi thở dài, nhẹ nhàng rút tay lại hành động nhẹ tựa lông vũ nhưng tại sao lại khiến sắc mặt ai lại đanh lại.- Tôi không nhớ anh. Còn nữa tôi không biết anh là ai, vì thế đừng động vào người tôi. Được chứ? Anh cảm phiền cho tôi mượn tay của anh được không?Dứt lời, người thanh niên kéo cô vào lòng rồi đưa tay cho cô giữ. Cô kéo cổ áo mình xuống, mặt dây chuyền đơn giản hình như có tí lấp lánh của ánh mặt trăng rọi xuống. Cô nhẹ nhàng gỡ nút thắt, đặt lên tay người thanh niên. Lưu luyến nhìn sợi dây, rồi lại vội vàng đạt xuống.- Ờm..trả lại cho anh.. Tạm biệt, tôi có chuyện gấp phải đi rồi.- Anh xin lỗi. Thật sự anh đã sai rồi.. Anh không mong em tha thứ cho anh nhưng anh mong em sẽ hiểu.'Giọt nước mắt đong lại trên khuôn mặt của Vân. Thật lạ, cô…
Mình là Unknown. Đây là 1 tác phẩm mk reup lại sau đợt một mk viết và cảm thấy nó ko đc hay nên mk sẽ chỉnh sửa trong đợt này.Mong các bạn ủng hộ!…
Cô - Vương Lam, một con người được ví như con thiên nga của xã hội tầm thường nhưng bị coi là cỏ rác của xã hội thượng lưu. Anh - Hai chàng trai họ Vương. Người phong lưu đa tình , người đứng đắn nhưng khó lường. Ai sẽ là người thắng cuộc giành cô gái giữa hai chàng và nhiều âm mưu hiểm độc của những kẻ ngoài cuộc?…
nhớ đọc văn án trước khi vào truyện!nhớ đọc văn án trước khi vào truyện!nhớ đọc văn án trước khi vào truyện!…
Đếm ngược ngày ở cùng với ba mẹ…