Hmmm đây là lần đầu tôi viết truyện nếu có sai sót gì mong mọi người bỏ qua :3Truyện sẽ đăng vào thứ 7 , chủ nhật hàng tuần Mỗi lần đăng từ 2-3 chap nhé Nhân vật thuộc về : Wakui Ken Link fb : https://www.facebook.com/tuetu.lucĐÃ DROP…
Likas na negosyante si Sophia “Pia” Beltran. Para sa kanya, lahat ng bagay ay pwedeng lagyan ng presyo. Lahat ng bagay ay kayang mabili sa tamang usapan at tamang tawaran. Hindi man siya pinanganak na inchik pero nasa dugo pa rin niya ang pagiging negosyante.May paniniwala si Pia na ang lahat ng bagay sa mundo ay may katapat na presyo. At lahat ng bagay sa mundo ay kaya niyang ibenta kahit na hangin pa ito. Ika nga, if you want it, you can have it if the price is right! Pero pati ba ang usapang pag-ibig ay kaya din niyang presyohan? Paano kung isang araw ay tatanungin siya ni Nathan kung magkano ang presyo pag magpapangap siyang girlfriend nito ng isang buwan? Pati ba iyon ay kayang niyang presyuhan? At paano ang mga yakap at halik ni Nathan, doble o triple ba ang sisingilin niya? Pero bakit parang hindi na niya iniisip na business transaction lang ang lahat? Bakit parang gusto niyang iextend ang kontrata? Magkano kaya ang sisingilin ni Nathan sa kanya kung sakaling siya naman ang aarkila dito na magpanggap na kasintahan niya ng isa pang buwan?…
[...]Tôi ngỡ ngàng, lại nhìn vào cô bạn mới chuyển tới xóm.Trời ơi, con bé này có đôi mắt đẹp quá!Tôi đờ người, thậm chí đã vô thức nín thở trong lúc lỡ thả hồn trôi theo ánh mắt phẳng lặng và trong veo của cậu ta. Trong một khoảnh khắc, dù ngắn ngủi thôi, tôi đã nghĩ... mình đã lỡ chân sa vào một biển hoa dại rộng thênh thang không có điểm cuối.[...]-BAKCCTGL.-[Bóng ai kia cuối chân trời gió lộng] còn có tên khác là [Bóng ai đơn độc dưới đỉnh Bạch Dương], là một câu chuyện kể về cuộc đời của một cô bé mang tên Hoài Thu dưới góc nhìn của một cậu thiếu niên, theo chân cậu bé ấy trên con đường trưởng thành, xa cách rồi tái ngộ lại với người bạn cũ, sau này là tri kỉ.Cậu thiếu niên ấy thực chất không được nhắc tên dù đi suốt câu truyện, cậu bé vừa là người kể chuyện, vừa là một nhân vật quan trọng.Hoài Thu khép kín và chất chứa biết bao niềm tâm sự, với ánh mắt được liên tưởng tới một thung lũng, một thảo nguyên ngập gió, hay một đỉnh đồi đơn độc và lẻ loi. Hoài Thu không nói nhiều, cô bé cũng chả có gì đặc biệt, thậm chí còn hơi tầm thường, nhưng đó cũng là điều mình muốn mọi người cảm nhận được, một sự bình thường và gần gũi trong một tác phẩm giả tưởng.Hoài Thu được lấy cảm hứng từ một phần câu chuyện của cuộc đời mình- nữ tác giả bộ truyện này, một cuộc đời bình thường, nhàm chán, buồn nhiều hơn vui, Hoài Thu hay khóc, rồi dần dà không khóc nữa, ấy là mình, Hoài Thu yêu nghệ thuật, nhưng rồi bị chính nghệ thuật đánh gục, ấy cũng là mình, nhưng Hoài Thu sẽ được hạnh ph…