HH
dgbr…
"Hi vọng rằng một ngày nào đó, ở trên cao, tớ có thể thấy các cậu thay tớ hoàn thành ước mơ còn dang dỡ, gặp được hai cậu, là điều mà tớ hạnh phúc nhất... " ......................."Có những lúc, không có lần sau, không cả cơ hội bắt đầu lại. Có những lúc, bỏ lỡ hiện tại, vĩnh viễn không còn cơ hội nữa!" ~~~~~~~~~~~~~~~~~~Đây là tác phẩm đầu tay của mình, hi vọng sẽ được mọi người giúp đỡ. ✨Cam xà mi taaa✨…
hấp dẫn…
đọc đi rùi bít…
Lưu pass đọc lại…
"Nhiều năm sau này khi ngoảnh đầu nhìn lại, điều làm chúng ta mỉm cười thanh thản nhất có lẽ là nỗi đau trong hồi ức xa xưa ấy - nỗi đau một thời ngỡ là sâu sắc, khắc cốt ghi tâm hóa ra cũng lặng lẽ phai mờ dần dần theo năm tháng."…
Tyker và Taylor là một cặp song sinh bình thường . Mỗi ngày đều cấp sách đến trường Nhưng vào ngày định mệnh sáy hai người đã thành kẻ kế thừa nhưng họ không hề hay biết về điều này…
- Đinh Tiểu Tuệ , anh nói cho em biết không phải là anh thì cũng không phải là ai hết . Em vĩnh viễn cả đời này đừng hòng thoát khỏi tay anh .... -Dương Hướng Lâm , anh nghĩ anh là ai . Anh cho rằng anh xứng đáng hơn anh ấy. Anh không bao giờ thay thế được anh ấy trong lòng tôi , anh có hiểu hay không Đinh Tiểu Tuệ nức nở , cô hét lên trong giận dư. Tại sao người đàn ông này không chịu buông tha cho cô . Có phải tất cả những người có tiền thường lấy nỗi đau của người khác ra để tạo niềm vui cho bản thân mình . Càng nghĩ tới sự bực tức trong cô càng lớn cô rành mạch chậm rãi nói từng chứ một - Cả đời này tôi sẽ chỉ yêu mình anh ấy duy nhất chỉ có anh ấy . Vì thế xin anh đừng quấy rầy tôi buông tha cho tôi được hay không Dương Hướng Lâm không nói một lời , lặng lẽ quay lưng bỏ đi . Anh đến bên xe của mình đập mạnh cửa xe và lao vút đi trong đêm khuya.....…
Thể loại: Ngôn tình, Cận đại, Hiện đại, HE, Tình cảm, Trọng sinh, Sảng văn, Nữ cường, Ngược tra, Nghịch tập, Vả mặt, Thị giác nữ chủ, Niên đại vănVăn án:Tống Chiêu Đệ cảm thấy rất mãn nguyện, cô cảm thấy đời này của mình trôi qua như thế đã là tốt lắm rồi. Tuy nhìn lên trên thì không sánh nổi nhưng nhìn xuống dưới, cô vẫn tốt hơn bao người.Không gặp phải bệnh hiểm nghèo - dù mắc các bệnh vặt không ngừng.Nét mặt cân đối - mặc dù chủ cũ lớn hơn cô mỗi ba tuổi gọi cô là "thím Tống".Thế nhưng một cô gái nông thôn như cô sau hai mươi, ba mươi năm làm việc chăm chỉ cuối cùng cũng mua được một căn nhà riêng ở thành phố - mặc cho cô còn phải trả góp trong hai mươi năm nữa nhưng cô vẫn thấy hình như nhà mình còn thiếu một chiếc xe đạp.Sau khi sửa lại căn nhà, cô tham gia vào một chuyến du lịch. Trong lúc đang ngồi trên tàu hát lẩm nhẩm, con tàu vừa xuyên qua cửa hang thì lúc mở mắt, cô bỗng xuyên về năm 1997.Tống Chiêu Đệ nhìn lên chỗ màng bị rách, sờ soạng những vết thương sưng đau trên cơ thể mình. Em trai Tống Gia Bảo đột nhiên đá bay hòn đá rồi la to: "Tống Chiêu Đệ, chị muốn bị đánh hay sao mà giờ này còn chưa chịu dậy nấu cơm?"Cô trườn xuống giường, bàn châm giẫm mạnh vào đống phân vịt đang phơi khô.Cô chợt ý thức được đây chính là những ngày trong quá khứ.Thái độ cực kỳ trọng nam khinh nữ cha mẹ, một đứa em trai không biết xấu hổ mà ăn bám gia đình, cô chả khác gì người ở nhờ ăn cơm chùa trong gia đình này - Tất cả mau cút hết cho bà, bà đây muốn sống theo ý mình!…
ylccbb…