Câu truyện kể về một chàng trai 21 tuổi tên Henry và cậu bạn thân Peter. Hai người là hai tên cướp ngân hàng khá nổi tại Hoa Kì ở thời điểm năm 2142. Khi đó thế giờ đã thay đổi rất nhiều: vũ khí mới, chế độ mới,.... Tuy nhiên có một điều rằng: mỗi đất nước có một tên độc tài riêng. Câu chuyện sẽ đưa các bạn đến cuộc phiều lưu, hàng động gay cấn của nhân vật chính và những người đồ đội của cậu ấy ( có một số nhân vật sẽ xuất hiện sau).…
- Author: Kan.- Cover: https://twitter.com/i_iuyo [Repost with permission].- Genre: Fanfiction, oneshot.- Main characters: Các nhân vật trong Kimetsu no Yaiba.- Warning: OoC, char x OC, oneshot, lowercase, truyện chỉ mang tính chất giải trí, không với mục đích thương mại.- Disclaimer: Nhân vật hoàn toàn không phải của tôi mà thuộc về tác giả Koyoharu Gotōge, nhưng trong truyện này tôi là người quyết định số phận của họ.…
Thử thách 6 ngày 6 đêm cua được em, bố mẹ ngăn cấm mặc kệ, bạn bè cười vào mặt thì đi sân si chúng nó với em, em có từ chối đến mấy cũng vẫn mặt dày mà cua. Gét gô!!!!!_________________Lưu ý : truyện này mình viết cho vui và có vài từ thô tục nên mong mn đừng vội nói ạ, à có buff nữ chính nha 🤦🏻♀️tình trạng : drop dead pretty😍…
"Chỉ một tiếng yêu không dám nói, mà phải ôm nỗi hối hận từ kiếp này sang kiếp khác. Ta đổi một ngàn năm để đáp ứng lời hẹn thề thì có còn kịp hay không?"Đôi lời muốn nói: Đây là tác phẩm đầu tiên mà Đường viết từ nhiều năm trước, tên ban đầu là "Nguyện kiếp sau vẫn chung đường" được đăng ở một nick khác nhưng bị mất cũng khá lâu rồi nên hiện tại Đường sẽ soạn lại và chỉnh sửa một số chi tiết mới và re-up lại ở đây để chia sẻ với các bạn.Truyện được lấy cảm hứng từ bài hát "Thần Thoại".Một lần nữa rất mong được các bạn ủng hộ! ^^…
Tên truyện: Hoàng phu của đế vương.Tác giả: Ta muốn đi mông cổThể loại: Đam mỹ (sẽ có xen lẫn vài ngôn bách gì đó), xuyên không, cổ đại, tiểu ngược và tiểu ngọt ....Độ dài: khi nào tác giả kết thúc truyện thì viết vào.Nhân vật: Lạc Lâm Hàn × Thiên Lãnh (bá đạo chiếm hữu công × băng sơn tỷ năm thụ)Nhân vật chính phụ: Dật Vương( ôn nhu công).Nhân vật phụ: từ từ chưa nghĩ ra tên :))))Văn án gì tầm này vô luôn đê =))…
NOTE: đây là truyện hoàn toàn hư cấu!!!N, N-dimethyltryptamine là một hợp chất tryptamine xuất hiện trong nhiều thực vật và động vật. Nó có thể được sử dụng như là một loại thuốc gây ảo giác mạnh mẽ và đã được các nền văn hoá khác nhau chuẩn bị cho các mục đích lễ nghi và chữa bệnh. Rick Strassman đặt tên cho nó là "phân tử của thần linh".DMT cũng thường xuyên được sử dụng bởi các pháp sư (shaman) và được các chính phủ hiện nay liệt vào danh sách các chất cấm (illegal) & gây ảo giác (hallucinogen) Trên thực tế, DMT được cho là một trong những chất có cường độ cao nhất. Còn việc những trải nghiệm kỳ lạ mà người dùng nhận được có phải chỉ đơn thuần là ảo giác hay không hiện vẫn là một chủ đề gây tranh cãi.DMT, vì nguồn gốc & những tính chất đặc biệt của nó, nên đôi khi còn được gọi là nguyên tố tâm linh (spirit molecule). Tuy chưa phải là thông tin chính thống, nhưng nhiều nhà nghiên cứu cho rằng DMT có thể được cơ thể giải phóng một cách tự nhiên khi ở trong các trạng thái thiền định sâu, trải nghiệm giấc mơ tỉnh táo (lucid dream) & trải nghiệm cận tử (near death experience - NDE).Theo tiến sĩ Rick Strassman (một nhà nghiên cứu DMT) thì chất thức thần này có thể được thể tùng quả (pineal gland) - nằm trong lõi bộ não chúng ta, đôi khi còn được gọi là con mắt thứ ba tiết ra. Quá trình tiết ra DMT trong não bộ đóng một vai trò quan trọng: nó giúp chúng ta có khả năng nhìn vào ban đêm (khi có ít ánh sáng), và cũng giúp cho việc giữ thăng bằng và di chuyển khi ta không sử dụng 2 mắt thịt.…
Dư Mứt đã và đang bị thiếu nhân lực trầm trọng (ಥ_ಥ), 3 thành viên trong Team chỉ lo xem đá banh và khóc sướt mướt nên không chịu làm việc (-_- )ノ chúng tớ rất xin lỗi vì điều này.Sau khi cả tuần ngâm giấm, Dư Mứt Team đã trở lại ('ー`) theo đó là mở rộng vòng tay đón nhận các cậu từ khắp mọi miền về với chúng tớ, hân hạnh được đón tiếp (。♥‿♥。).#DMT…
Hình bóng của ai đó, vô thức lại trở nên quen thuộc đến kì lạ, nhưng chỉ tiếc, đến khi rời xa nhau, họ mới nhận ra điều đó...Để rồi biết một điều:- "Chia tay không phải là dấu chấm hết cho một mối tình, mà là để nhận ra chúng ta yêu người đó bao nhiêu."…