Sau 3 năm xa cách, Mabel và Dipper đã trở lại Gravity Falls!!!~ Dipper vẫn là cậu con trai rất " girly ", Mabel đã điên lại còn điên hơn. Nhưng... con người vui vẻ của cô chỉ là cái mặt nạ che giấu nỗi buồn khi Bill Cipher - Con quỷ đã từng tạo ra Weirdmageddon, cũng là người cô để ý, hóa đá...Xem chuyện gì sẽ xảy ra khi Mabel và Dippingsauce trở lại Gravity Falls nhé!!~P/S : Có thể truyện sẽ hơi sơ sài, xin lỗi các Reader nhiều lắm lắm ':33…
Sau bao tháng bị nhốt để trở thành "người yêu" của hắn, Dipper cuối cùng đã có cơ hội để trốn thoát. Liệu cậu có thể trốn thoát hay không hay là sẽ bị chính "người yêu" của mình bắt lại...?…
Các nhân vật không thuộc về tôi. Fanart không thuộc về tôi. Chỉ có cốt truyện là của riêng tôi. Vui lòng không mang đi bất cứ web nào khác. Truyện được viết và được đăng trên Wattpad.…
palpitate [động từ]: rung động, dè dặt rồi lại vội vã.trái tim em đã biết đập trong lồng ngực, biết rung động và đã biết tan vỡ. duy chỉ có anh là người khiến nó biết 'thổn thức'tình yêu sau cùng cũng như cơn mưa rào. cứ nhẹ nhàng đến rồi nhẹ nhàng đi để lại nỗi vương vấn trong tâm hồn của những kẻ trót si mê thiên thủy hạ trần. để rồi sau cơn mưa ấy, thứ còn sót lại chính là thứ hơi đất ẩm thấp thoát ra thấm đượm cho những mầm rễ mới chớm nở.…
Văn án:Vân Chức xuyên thành một Omega vô cùng xinh đẹp, thiếu chút nữa là bị người ta xâm phạm, may mắn là được một Omega có giá trị nhan sắc nghịch thiên cứu giúp.Bạn Omega tốt bụng này là nhân vật thụ chính trong bộ《Cực Hạn Thần Phục, Tình Yêu Hung Hăng Của Alpha biến thái 》mĩ nhân thanh lãnh thụ.Tin tức tố của nhân vật thụ chính cực kì quyến rũ và dụ hoặc, lại cố tình có một khuôn mặt kiêu căng thanh lãnh, kích thích một đám lão đại biến thái điên cuồng chiếm hữu.Tổng tài cố chấp, quý thiếu gia mắc bệnh chiếm hữu, ảnh đế đa tình, mỗi người đều muốn đem anh chiếm làm của riêng.Giẫm đạp tôn nghiêm, cầm tù tra tấn, nhân vật thụ chính đến chết cũng không chịu khuất phục, cuối cùng phải tự hủy tuyến thể, kết cục nhảy lầu tự sát.Sau khi biết rõ cốt truyện Vân Chức quyết định, nhất định phải giúp anh tránh khỏi cái đám biến thái này!Vì thế, Vân Chức quyết định một bước cũng không rời khỏi anh, thề không cho bất kì tên Alpha nào có cơ hội thừa nước đục thả câu.Rất lâu sau đó, Vân Chức đột nhiên phát hiện, cái đám Alpha biến thái thế quái nào cứ nhằm vào cậu?!Càng làm cho cậu khiếp sợ hơn là, chị em thân thiết aka mỹ nhân thanh lãnh này vốn là một Alpha!…
Author: batman-defeats-allTranslator: PLinks: https://www.fanfiction.net/s/9753917/1/FallingGenres: Romance, TragedyPairing: MaBill (Mabel Pines x Bill Cipher)Status: CompletedPermission: Đang trong quá trình chờ author reply. Vậy nên xin đừng mang đi đâu trước khi author rep lại =))Summary: Anh đã hứa sẽ bảo vệ cô. Anh đã hứa không bao giờ để cô bị tổn thương, không bao giờ thất hứa với cô. Và anh đã rất cố gắng.Author's notes: Tôi không sở hữu Gravity Falls.Translator's notes: Ý kiến cá nhân của tui nhé, au này đã viết ngọt thì ngọt đến sâu răng, mà viết ngược là đau tới tâm can cho xem =))…
Trong đó Bruce là một cái mang thai Omega, Clark là hắn Alpha bạn lữ. Nhưng là, đương một cái một lòng muốn phá hủy bọn họ công hội thần bí phạm tội tổ chức đi vào thành phố Gotham khi, bọn họ ràng buộc đã chịu khảo nghiệm, mà này đối cộng sự lại không thu hoạch được gì.CP: Clark Kent/Bruce Wayne; Dick Grayson/Jason Todd; Tim Drake/Kon-El…
cánh cửa kêu 'leng keng'cậu chủ quán gẩn đầu, ngương mắt nhìn người mới bước vào, một cậu thanh niên, mà theo miêu tả của cậu chủ quán là thần tiên được phái xuống. thần tiên ai lại trộm tim gã thế, em nào phải thần, em là tình yêu, tình yêu sét đánh của gã.'em thích trà đào chứ ?'…
Tôi từng thích cậu, cậu cũng thích tôi, Chỉ tiếc thay, hai ta không chung đường,Không thể cùng cậu nắm tay bước tiếp...À, 'trễ' thật nhỉ?Có quay vòng, liệu có được?Ta có thể tiến tới "yêu" ?Chỉ biết bên cạnh chữ thích của ta,Là không nói nên lờiLà "TRỄ".-------"Và này cậu, cậu đó, chúng tớ gọi cậu hai từ "độc giả", liệu cùng chúng tớ đi qua quãng đường này không? Cùng chúng tớ ngắm nhìn mọi điều, những năm tháng thu gọn trong từng câu văn lủng củng chẳng ra đâu vào đâu. Liệu được chứ?..."…
một câu truyện nhỏ, một tình yêu lặng lẽ, ta ôm mộng đẹp chìm xuống khu vườn hướng dương, say giấc cho đến khi nào hoàng hôn chạm tới đôi tay chẳng còn hơi ấm.…
"Khoản nói của em tệ quá. Bây giờ nói "em yêu anh" đi, sai chỗ nào thầy sửa, nhanh nào.""Đánh nhau như này có sợ bị thầy mắng không đây?""Ra khỏi trường học không cho bé gọi anh là thầy, anh sợ già có được không?""Làm sao đây, anh yêu Kookie không chịu nổi mất rồi.""Bé nhỏ ơi~" "Em có to như con bò thì vẫn là bé nhỏ trong mắt anh. Cao hơn anh thì sao? Anh đầy giày độn.""Cho bé kẹo, bé có làm người yêu anh không?"..."Thầy à, thầy hơn em tận 12 tuổi."-----------------------------------------------Đây không phải một xô drama máu chó! Đơn giản chỉ là "đây là em, đây là anh, thế là em yêu anh" :))…
Disclaimer: Nhân vật không thuộc về tôi. Còn tôi chỉ muốn họ hạnh phúc. (À fic này thì không.)Fandom: 原神 | Genshin ImpactPairing: KaeLuc | Kaeya Alberich x Diluc RagnvindrCategory: GeneralLength: oneshotSummary: Mặc cho những hoài niệm giấu kín và âu yếm vụng trộm qua mắt nhau, mặc cho hai trái tim chỉ còn cách xa nhau một lời thú thực, họ vẫn là hai kẻ hèn nhát, hai kẻ hèn nhát đã để vụt mất nhau. - hoặc: Câu chuyện Kaeya tết tóc cho Diluc.Tags: mutual pining, injuries, angst, MCD, Sad EndingAuthor: Trần Vã (fb: Trần Vã)Note: Đây là quà cho Nguyễn Thanh Vey, tham gia trong event KaeLuc Secret Santa VN 2021. Đã được edit lại vài đoạn nên có khác với bản mình đã đăng trên fb một chút.…
'palpitate' - đó là dấu hiệu hồi đáp duy nhất tôi nhận được từ TaeHyung sau hơn Bốn tháng tỏ bày. Cậu không phải người hay chậm trễ, nói đúng hơn, mọi sự chậm trễ của cậu đều xuất phát từ những suy xét vô cùng kĩ lưỡng. Thế nên tôi đã đợi, một cách chân thành nhất có thể, vì tôi tin rằng lời hồi âm của cậu cũng sẽ xứng đáng với sự mòn mỏi của mình. Thế nhưng suốt Bốn tháng ròng rã đó, thứ tôi mong mỏi chỉ là một mẩu giấy xé vội kèm theo đó là dòng chữ kì quặc có vẻ không giống thứ ngôn ngữ mà tôi có thể hiểu được.…
Đôi khi, sự tự do đang hiện hữu ngay trước mắt chúng ta, nhưng bản thân ta lại quá mù quáng, quá đắm chìm trong những cái 'lỡ như' mà không thể nhìn thấy nó. Gửi đến những ai đang yêu đơn phương, chúng ta chỉ trải qua quãng thời gian này một lần trong đời, thà rằng nói hết ra rồi nhận kết quả dù tốt dù xấu, còn hơn là cứ thế mà bỏ lỡ nhau....bản gốc thuộc về kaisha (@reddishDaisy_95), bản dịch chưa và không có sự đồng ý của tác giả, vui lòng không trích dẫn hay đem ra bên ngoài. Cảm ơn mọi người rất nhiều <3…