Phần Một: Lời Nói Dối Gửi Đến Anh.Phần Hai: Cái Kén Bướm.Phần Ba: Con Trai và Hạt Cát.Phần Bốn: Tạm Biệt Quý Ngài Của Ngày Hôm Qua.Có một chút giao thoa (crossover) với bộ Psycho-Pass....Tác giả: Lofter | @matsukaze69...Truyện mang về đã có sự cho phép của tác giả. Không vì mục đích thương mại.…
lưu ý trc: tôi vt văn theo suy nghĩ nên ko hay cho lắm, có H+, hư cấu =))Vt lần đầu có gì sai sót hay sai chính tả bỏ qua cho tôi nha, có gì cứ đống góp ý kiến cho tôi nha…
vernon đã rất ghen tị với cậu trai mà seungkwan thích thầm.- chs x bsk✨2017 / written by @heyitspheeebo / translated w permission by mint / pls do not take out or edit.hope you enjoy🌸…
"Eiji này, em mong là anh có thể giết em.""Em nói linh tinh cái gì thế ?" Tôi mơ hồ hỏi lại Ash Lynx lúc này vẫn đang quấn quýt lấy môi lưỡi mình. "Bởi vì anh sẽ không làm vậy đâu, em biết mà." Ash khẽ nói, liếm đi vệt máu trên môi tôi. "Thế thì em sẽ chẳng bao giờ chết được."Khi em nói những lời ấy, có lẽ em đâu biết đó là những lời nói cuối cùng. Khi em hôn tôi cái hôn ấy, có lẽ em đâu biết đó là cái hôn ly biệt trước khi ta chia xa. Và khi những giọt nước mắt hạnh phúc ấy lăn chảy trên gương mặt đáng thương ấy, ôm lấy tôi, ôm lấy em, hoà quyện cùng với màu nắng cháy thảm khốc vừa mãnh liệt vừa đau thương, khi em cười với tôi trong làn nước mắt nhoè nhoẹt ấy, và cả khi em nói lên lời yêu tôi, lời yêu mà tôi chưa từng đáp lại, những khoảnh khắc ấy đều là những khoảnh khắc cuối đời của cả tôi, cả em, trước khi em xa rời trần thế, trước khi em gột bỏ lớp lông lá trần tục để khoác lên mình màu cánh trắng thiên sứ, bay về với nơi em thuộc về, và đem cả phần linh hồn của tôi đi theo, tôi đều yêu chúng đến tột cùng. "Chỉ là em tạm thời sẽ rời đi một chút thôi." ...…
Lên Cao Bằng em hát "Lý thương nhau""Xa ngàn dặm" em theo cùng câu hát.Sau nơi này rồi em về đâu?Em quay lại với đèo Giàng, đèo Gió?Với đèo Ngang, Hải Vân sóng vỗ?"Xa dặm ngàn" câu Lý lại tìm nhau.Series challenge: "Chương trình quay ở đâu, tôi viết một câu chuyện otp ở đó". Văn phong linh động, có thể hư cấu và cũng có thể bám sát thế giới thật. Otp ngẫu nhiên, chủ yếu phục vụ sở thích của tác giả. Cảm ơn tất cả đã quan tâm và đón nhận.…
Tác giả: 晏时琛, 酥铁 | @fuxuememeda | lofter (2 tác giả kết hợp).Thiết lập: OOC, HE/OE tùy cảm nhận, Hạ Huyền biến thành quạ....Truyện mang về đã có sự cho phép của tác giả.Không vì mục đích thương mại.…
em nói với anh em rất thích biển. em nói với anh, sau này, em muốn làm chủ một vườn hoa. nơi có long đởm, có lan, có oải hương, có diên vĩ, có cả anh và em.gửi đến haitani ran. gửi đến haitani rindou. gửi một mùa hè có làn nước xanh.gửi một mùa thu có lá phong đỏ.gửi đến vườn hoa ở một thôn làng nọ. gửi cho tình ta.…
" Vụ án này giết người hủy dung này,chắc chắn hung thủ đã căm phẫn cô ta rất nhiều!"Thể loại: Pháp Y, Kinh Dị ....By @emiwth a.k.a @pjmchesynxb: 02.05.2020…
SEASON 2 CỦA "SÓNG NGẦM"Sau sóng ngầm là những ngày lặng gió. Một người từng bị bào mòn đến tận cùng, trở về từ cõi chết trong cơ thể còn nguyên vẹn. Còn cô, người đã âm thầm yêu nàng từ rất lâu, bây giờ chỉ biết kiên nhẫn ngồi bên, chờ từng hơi thở trở lại.Đây không phải câu chuyện tình yêu hàn gắn bằng phép màu. Mà là những bước chân tập tễnh đầu tiên, một bát cháo được đút bằng tay run, tiếng đàn giữa đêm trăng xoa dịu cơn ác mộng, và cái nắm tay vô thức trong giấc ngủ. Là hành trình của một người học lại cách sống, và một người học lại cách chờ.Chỉ vậy thôi. Mà cũng đủ khiến người ta tin rằng, sau những ngày dài nhất, bình minh vẫn sẽ lên._AUTHOUR: SOI_Mọi thứ đều là giả tưởng. Đừng đặt nặng vấn đề. mọi thứ đều không có thật. hãy tận hưởng khi đến với truyện của tác giả./vui lòng không bê truyện khỏi app dưới bất kì hình thức nào/…
Người ta đặt tên quán là Mưa, không phải vì yêu nước, mà vì tin rằng có những cơn mưa sinh ra chỉ để một người cầm ô bước sang.Quán bên kia đường lại mang tên Nắng, không phải vì ghét mưa, mà vì hiểu có những thứ chỉ có thể sưởi ấm bằng cách đứng cạnh.Hai quán đối diện nhau ba năm, qua những ly cà phê đặc và những buổi sáng không chào. Không có tỏ tình sấm sét. Không có bi kịch éo le. Chỉ có hai người phụ nữ, mỗi ngày một chút, pha lẫn vào đời nhau, như cách pha cà phê: đắng ban đầu, ngọt ở dư vị, và ấm ở cách cầm ly.Một người sống trong im lặng. Một người sống bằng cách lấp đầy im lặng.Họ không cần lời thề. Chỉ cần mỗi sáng thức dậy, thấy đối phương đang pha cà phê, là đủ biết rằng: hôm nay, vẫn còn nhau.Câu chuyện này, nếu phải gọi tên, là câu chuyện về những điều không kịp nói thành lời. Về sự kiên nhẫn đến mức học được cách nghe cả những điều chưa từng cất tiếng. "Sao em đặt tên quán là Mưa?" "Vì đợi người mang ô." "Vậy từ nay có ô mãi mãi rồi nhé."Dư vị thì cứ đọng lại, như một tách cà phê uống xong vẫn còn thấy ấm trong lòng bàn tay._AUTHOUR: SOI_Mọi thứ đều là giả tưởng. Đừng đặt nặng vấn đề. mọi thứ đều không có thật. hãy tận hưởng khi đến với truyện của tác giả./vui lòng không bê truyện khỏi app dưới bất kì hình thức nào/…
Một thiên thần sa ngã, mang trên da thịt đôi cánh đỏ như vết thương đã hóa nghệ thuật. Một con gấu nâu lặng lẽ, nuôi trong lòng ngọn lửa dịu dàng của sự tôn thờ. Họ là hai bản nhạc chơi sai tông, cho đến ngày va chạm định mệnh tạo nên một hợp âm rung động - trầm bổng, đau đớn và tái sinh.Giữa ánh đèn sân khấu chói lóa và bóng tối hậu trường đầy cám dỗ, họ viết nên khúc tình ca không có kịch bản: khi đam mê là lưỡi dao, sự yếu đuối là vũ khí, và tình yêu là cuộc chiến duy nhất đáng để cả hai đầu hàng.Đôi khi, thiên đường không phải là nơi ta trèo lên, mà là kẻ ta sa ngã cùng. Và hạnh phúc lớn nhất, đôi khi, chỉ đơn giản là được gọi tên mình trong giấc ngủ của một người._AUTHOUR: SOI_Mọi thứ đều là giả tưởng. Đừng đặt nặng vấn đề. mọi thứ đều không có thật. hãy tận hưởng khi đến với truyện của tác giả./vui lòng không bê truyện khỏi app dưới bất kì hình thức nào/…