không sao mà em đây rồi - ahn keonho
Anh từng nghĩ cuộc đời mình chỉ gắn với bể bơi và những đường đua. Cho đến khi chấn thương buộc anh dừng lại, để nhận ra rằng có một người luôn chờ anh trên bờ - lặng lẽ nắm tay anh đi qua những ngày u tối nhất.…
Anh từng nghĩ cuộc đời mình chỉ gắn với bể bơi và những đường đua. Cho đến khi chấn thương buộc anh dừng lại, để nhận ra rằng có một người luôn chờ anh trên bờ - lặng lẽ nắm tay anh đi qua những ngày u tối nhất.…
cre bìa: @Maquesu1 (X)mấy cái fic siêu cấp chíp bông (hoặc không)…
lowercase."ngày đáng lẽ anh sẽ trở về, lại khiến trái tim em tan vỡ. bởi anh.. đã không còn."…
Ba năm trước, anh chọn rời đi trong im lặng, bỏ lại em giữa một thành phố đầy kỷ niệm.Ba năm sau, anh trở về với thân phận tổng tài quyền lực, còn em trở thành người anh không thể chạm tới.Hợp đồng hôn nhân trói buộc hai con người từng yêu sâu đậm, nhưng vết thương cũ vẫn chưa lành.Em nghĩ anh không còn cần mình.Anh lại nghĩ, cả thế giới này - không em thì ai xứng đứng cạnh anh?Một người cố chấp quay đầu.Một người liều mạng giữ lấy.Giữa yêu và hận, giữa tự trọng và rung động...Liệu họ còn đủ dũng khí để yêu lại từ đầu?…
Thể loại: ABO, R18, boyloveIsagi Yoichi là một omega đặc biệt và em bị vướng vào những cuộc tình đầy tình dục với các aphla khác để tìm ra "tình yêu" là gì.…
"em ngân nga khúc tình cacho ngàn hoa kia nởcho trăng kia thêm sángcho lòng thêm nhớ thương"…
Tên: Tớ thích cậu ấyTác giả: Diệu Nguyên (Henry - @_phlogn)Tình trạng: đang cập nhậtKết: ?…
chuyện 2 thằng cu trong mối quan hệ tình cảm và mấy chuyện vụn vặt xung quanh đời sống của 2 đứa.…
"Xin lỗi... vì đã không có trách nhiệm với em." "Đừng như vậy mà, anh chẳng cần làm gì với em cả ... trách nhiệm cơ bản của anh là phải trở thành chính mình thôi." - Em nhìn sâu vào đôi mắt đầy sự lo sợ của hắn, cười dịu dàng đáp.…
thập cẩm đủ mùi vị…
Lại đây chơi một trò chơi nhé?…
_____________Thời gian trôi qua nặng nề như chì. Ngoài kia, tiếng bước chân vội vã của đồng đội vang vọng. Họ đã ra ngoài an toàn, chỉ còn Tuệ Dương. Sự im lặng đến đáng sợ bủa vây cô, cho đến khi một giọng nói quen thuộc vang lên trong chiếc tai nghe giấu kín: "Tuệ Dương, em sao rồi? Mọi người ra hết rồi!""Đừng đợi em nữa," giọng Tuệ Dương thì thầm, nhưng mỗi từ đều như một nhát dao cứa vào lòng người nghe. "Em sẽ kích nổ căn nhà."Bên ngoài, cả đội bàng hoàng. "Không được!" Tiếng hét của Khanh, xé toạc màn đêm. "Em mau ra ngay! Nghe anh nói không? Mau ra ngoài!""Tuệ Dương, em không được làm thế!"Khanh, với trái tim bị bóp nghẹt bởi sự sợ hãi tột cùng, gào lên trong vô vọng, tiếng nói khản đặc: "Em mà làm vậy anh sẽ hối hận cả đời lắm."Một thoáng im lặng. Rồi giọng Tuệ Dương cất lên, nghẹn ngào, kiên định đến lạ lùng : "Nếu có nhớ em thì hối hận nhiều nhất 1 năm thôi. Để dành tâm tư cho người mới, nếu mà anh đối xử tệ với người mới thì em sẽ đi vào giấc mơ để mắng anh đó". Giọng nói pha một chút nuối tiếc."Không được đâu..." Khanh cố gắng giữ lại chút hy vọng cuối cùng, lời cầu xin bật ra khỏi cổ họng. "Coi như anh cầu xin em, hãy ra... ngoài đi!"--------------------------…
Truyện kể về Noei Watphlu - 1 học sinh 16 tuổi ngổ ngáo và chàng gia sư Thiwa - sinh viên đại học hiền lành.Định mệnh đã đưa 2 người đến bên nhau.Đoạn trích nhỏ:Noei: Dù tôi có cho anh một cơ hội thì cũng đừng nghĩ rằng anh có thể làm bất cứ thứ gì với trái tim tôi.Cũng là Noei: Mau quay lại với em, Noei sẽ đợi, Noei sẽ không đi đâu cả. Noei thuộc về anh, anh có nghe thấy không?Truyện dịch phi lợi nhuận, chưa có sự cho phép của tác giả, mong mng không re-up ra chỗ khác ạ. Nếu có vấn đề gì mình sẽ xoá đi nhé 🫶🏻1 chương truyện rất nhiều chữ nên vài hôm mình đăng 1 chap nhe =))) hứa không drop…
vì những người đam mê all x Luca, vì sự bất công của thế giới và vì ả bạn nên truyện này ra đời;)…
vốn dĩ cả mấy năm cấp ba là những ngày tháng tẻ nhạt cứ thế trôi đi , nhưng rồi anh đến mang ánh sáng dịu dàng và rồi cũng biến mất nhanh như cách nó đến .em nhớ anh , ahn keonho.…
Mùa hè năm ấy thật đẹp, đẹp đến mức em từng nghĩ đó là mơ. Đẹp là vì có anh, vì ta đã từng có nhau…
"Hoa anh đào lại nở rồi kìa, Lý Huân à liệu cậu còn nhớ lời hứa ngày trước cậu nói với tớ không. Cậu đã hứa sẽ cùng tớ ngắm hoa anh đào nở cơ mà, sao bây giờ chỉ còn mình tớ ở đây vậy..." - Hạ Vũ…
"Đừng nên gặp gỡ, không gặp sẽ không yêu. Đừng nên quen biết, không quen sẽ chẳng tương tư. Không thương nên chẳng cần nhớ Không hứa hẹn để người khỏi mang lòng chờ đợi. Chẳng nên phụ thuộc, như vậy chẳng sinh ra dựa dẫm. Tốt nhất nữa là không tình cờ gặp mặt, mãi mãi không ở bên nhau."…
Được viết bởi Rết ba năm trước, dựa trên Hetaoni:Hetacount là trò chơi RPG do Japan (Kiku) tạo ra. Có tổng cộng mười ba nhân vật trong game, họ bị đưa vào một màu tối đen, sau đó họ phải tìm đường vào khu rừng rồi tòa nhà ma ám kỳ quặc. Bắt đầu từ đây, họ phải chiến đấu với một kẻ vô danh để tìm cách thoát ra ngoài. Vì số nhân vật cuối cùng thoát ra ngoài phải là 1, Hetacount dường như là trò chơi đếm ngược. Đếm ngược đến cái chết.Một kẻ nào đó, tự nhận là nhân vật vô danh, bắt cóc mười ba người ngẫu nhiên nhốt vào trong game. Họ phải làm sao để số người cuối cùng thoát ra ngoài không lớn hơn 1. Và cái chết trong game, vĩnh viễn là biến mất.Mười ba con người, mười ba quốc gia, đặt sinh mạng của bản thân họ và người dân của họ lên hàng đầu, phải đấu tranh để bản thân là người cuối cùng sống sót. Nhưng không được để những kẻ khác bị giết trong game.Trò chơi sinh tử. Nhưng không phải là trò chơi sinh tử.Đó là cái gì?Và kẻ vô danh ấy là ai?Hetacount.…