MY OH MY!
…
Căn buồng nhỏ lặng im. Ánh sáng mờ nhạt xuyên qua khe hở của rèm cửa, lướt trên khuôn mặt tiều tụy của cô bé sáu tuổi-Trần An Nhiên. Mẹ cô đã rời đi, để lại cái ôm cuối cùng nhạt nhòa, và giấy khai sinh với tên gọi như một lời cam kết cuộc đời sẽ có hướng.Nhà không còn tiếng cười, chỉ còn hơi ấm men say phủ khắp mọi góc. Cha cô-người ngày xưa từng hứa sẽ che chở-nay chìm đắm trong rượu chè. Có đêm, cô nghe ông thì thào với một người lạ bên cạnh: "...bán con giúp...". Lời ấy như một nhát dao, khắc sâu vào tâm hồn nhỏ bé: cô không phải con gái, mà là gánh nặng.Sau ấy, bóng hình bà Nguyễn Thị Dương hiện lên trong đời cô như định mệnh. Bà - người phụ nữ vùng quê tuổi ngoài sáu mươi, người có đôi tay chai sạn nhưng ánh mắt dịu dàng như mặt trời đầu sớm. Không lời nặng hàm, chỉ một câu nhẹ nhàng: "Con theo bà nhé, bà sẽ lo cho con."Dưới mái ngói đơn sơ, An Nhiên học từng con chữ đầu tiên bằng chiếc bảng đen nhỏ. Hình ảnh bà lưng còng đút từng nét phấn trắng trên bảng-dáng đứng mệt mỏi nhưng ánh mắt đầy hy vọng-là chiếc đèn thắp sáng tâm hồn cô héo úa. Bà kể cho cô nghe về niềm tin-về ngày cánh cửa trường đại học mở rộng, về một thế giới nơi cô không là số phận.Khi cô bước vào lớp 11, bà Dương qua đời-khép lại một chương đời bằng sự ra đi nhẹ nhàng như sớm mai. Sự mất mát ấy biến thành động lực. Không ai bên cạnh, An Nhiên tự hứa: cô sẽ học giỏi, tự lập, và sống sao cho tình thương của bà không uổng phí.Rồi mùa xuân ấy, , cô gặp Trần Vương Thượng. Tình yêu ấm áp, dịu dàng sau bao n…
Thiên hạ to lớn, duy ta chính thống! Dùng khí thế của thiên triều mà quét ngang tất cả Tiên môn trong thiên hạ! Một cường giả tu 'Đế Vương chi đạo' buông xuống một thế giới có vô số Tiên môn, để cho một vương triều thế tục bị người tu hành khinh thường từng bước đi đến địa vị ngang bằng với tất cả đại đỉnh cấp Tiên môn. Pháp tắc của Vương triều là: "dưới bầu trời không chỗ nào không phải là đất của Vương, dù sống ở đâu thì cũng đều là thần dân của Vương!" Thiên hạ chính thống chỉ có một, tất cả Tiên môn đều là tổ chức không hợp pháp!…
lốp dự phòng gì chưa người đẹp ?…
Hứng giọt lệ kia, rồi em sẽ ra sao?Tôi tự hỏi bản thân mình có phải đã quá ngu ngốc?Rồi cũng tự hỏi, em đến bên tôi như thế nào?Càng cố giữ khoảng cách, em lại càng gần tôi hơnNói tôi nghe, làm cách nào để thoát khỏi những sợi tơ tình mà em đã bẫy tôi đi? Chết tiệt, lại một lần nữa, tôi không thể trốn tránh nữa rồi..Tác giả: Tô DuThể loại: fanfic,hành động, sủng, hắc đạo, HE, mystery,...P/s: ta xin lấy phần gt của truyện trg acc cũ .Truyện chỉ được đăng trên Wattpad, mong quý độc giả không đưa nó đi bất cứ đâu, mơn a~ >.<…
Đối Với Những Người Kia Anh Luôn Là 1Ác Ma Tàn Nhẫn Giết Người Không Khoan Nhượng Nhưng Đối Với Cô Anh Luôn Dịu Dàng Ôn Nhu. Anh Là Vua Của Thế Giới Ngầm -King-Cô Là 1Cô Gái Mồ Côi Cha Mẹ Lúc Nhỏ Được Đưa Vào Cô Nhi Viện Ở Cô Nhi Viện Được 1Năm Thì Có Người Nhận Nuôi........ 8năm Sau Cô Là Thủ Lĩnh Của Tổ Chức Sát Thủ Queen Tàn Ác Vô Cùng Nhưng Đối Với Anh Chỉ Có Bộ Mặt Dễ Thương -Queen-4-6 Tuổi: Cái Chạm Mắt Đầu Tiên14-16 Tuổi: Tình Cảm Anh Em??? 28-30: Kết Hôn.....Hóng Truyện Hôm??!! P/s: Lần Đầu Viết Truyện Còn Sai Sót Mong Mọi Người Thứ Lỗi!! 💦…
Hắn - một lãnh tình người đứng trên đỉnh cao, đối với mọi sự việc trong thiên hạ hắn đều không quan tâm, nguyện vì nàng mà thay đổi. Nàng - một oan hồn xuyên không bị người phản bội mà chết, cũng chính nàng sát phạt quyết đoán nữ sát thủ ,xuyên qua dị thế, nàng chết tâmĐời này nàng không còn sự tin tưởng vào ái tình, nguyện đứng trên đỉnh cao để không bị người khinh nhục. Vô tình nàng và hắn gặp nhau....- cánh cửa đã đóng từ bên trong, ngươi có thể vào mà không phá cửa sao!? - ta không thể vào, nhưng cũng không thể cản ta ở bên ngoài chờ ngươi mở sao !!!?Một câu trả lời của hắn, khắc sâu vào tâm nàng!…
Từ một bài đăng không đáng có, lại gây ra những cuộc tránh né, chia ly không đáng có.…
xóm trọ của việt hoànglắm mồm thì nhanh mà nộp tiền thì ít…